Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phượng Tê Thần Cung – Chương 8

Phượng Tê Thần Cung

Tác giả: Khuynh Thân
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Với khinh công tuyệt đỉnh của y, muốn thần không biết quỷ không hay rời khỏi thiên lao không phải là việc khó. Nhưng nàng biết rõ tính tình của sư phụ, y tuyệt đối sẽ không vì sợ tội mà bỏ trốn.

Sau khi cân nhắc kĩ càng, nàng hít thật sâu, dừng bước phía trước nhà giam. Cai ngục thấy Hoàng hậu nương nương đích thân tới, không dám ngăn cản, một mực cung kính dẫn nàng vào trong.

Đã là lao ngục thì liền âm u dơ bẩn, đại lao Thiên Triều cũng không ngoại lệ. Một nhà lao riêng biệt xây bằng đá, ánh đèn leo lét, càng thêm âm u dọa người. Với những dụng cụ tra tấn lạnh người trước mặt, vẻ mặt nam tử mặc áo lụa trắng vẫn luôn bình thản, tuy bị buộc trên giá phạt, quần áo nhuộm đầy máu đỏ, nhưng sắc mặt vẫn ung dung.

“Sư phụ!” Lộ Ánh Tịch khẽ kêu một tiếng, nàng đã tới chậm một bước, không ngờ bọn họ lại dùng hình!

Hình bộ thượng thư Thẩm Dịch thấy nàng bước vào, cung kính hành lễ: “Cung thỉnh Hoàng hậu nương nương phượng an!”

“Hiệu quả làm việc của Thẩm đại nhân thật nhanh chóng.” Lộ Ánh Tịch châm biếm nói, không hề che giấu tức giận.

“Thần phụng theo khẩu dụ của Hoàng thượng, nghiêm khắc thẩm vấn nghi phạm, mong rằng Hoàng hậu nương nương lượng thứ.” Thẩm Dịch chưa quá hai mươi sáu tuổi, tuấn tú nho nhã, ánh mặt trầm tĩnh nghiêm trang.

Lộ Ánh Tịch phẫn nộ trong lòng, ánh mắt lạnh như băng. Mộ Dung Thần Duệ, món nợ này, ta sẽ từ từ tính sổ với ngươi!

Sắc mặt nàng dịu lại, đôi mắt trong vắt như suối, lạnh lùng nói: “Hoàng thượng vốn nhân hậu, chẳng lẽ lại đồng ý để ngươi lạm dụng tư hình?”

Thẩm Dịch khẽ nhếch khóe môi, im lặng, vẻ mặt đầy ngạo nghễ.

Lộ Ánh Tịch ngưng mắt nhìn hắn, lòng nàng chợt hiểu ra. Tên thượng quan đại nhân này tuy trẻ tuổi tài hoa xuất chúng, nhưng lại cao ngạo nóng lòng lập công, đối với những người như vậy không thể cứng rắn.

Nàng thay đổi chủ ý, thần sắc dần dần lộ vẻ buồn rầu, mềm nhẹ nói: “Thẩm đại nhân, bổn cung muốn nói riêng với sư phụ vài câu, mong Thẩm đại nhân sắp xếp.”

Thẩm Dịch lướt mắt nhìn nàng, chần chờ trong giây lát, sau đó mới khom người lui ra ngoài.

Lộ Ánh Tịch biết hắn ở cách đó không xa, nhưng cũng không ngại, đi tới trước mặt Nam Cung Uyên, nhẹ giọng nói: “Sư phụ, Ánh Tịch tới trễ.”

Nam Cung Uyên chỉ cười nhẹ, đôi mắt tỏa sáng rực rỡ, dịu dàng trả lời: “Ánh Tịch, không nên tự trách mình. Sự phụ làm sai đương nhiên phải chịu trách nhiệm.”

“Đó là bất trắc, sư phụ vì sao cứ canh cánh trong lòng?” Lộ Ánh Tịch không khỏi cảm thương, khẽ nói: “Lòng tốt của sư phụ, chưa chắc người khác đã cảm kích.” Nếu như lúc đó, Hạ Như Sương đồng ý để sư phụ chữa trị, nhất định sẽ không mất long thai. Hạ Như Sương tự gieo nhân, nhưng lại muốn sư phụ cõng quả sao?”

Chỉ nghe Nam Cung Uyên thở dài: “Dù chưa ra đời nhưng đứa trẻ cũng là một mạng sống. Vài ngày trong lao ngục, xem như là cúng tế cho thai nhi đáng thương kia.”

Nghe vậy, Lộ Ánh tịch bỗng dưng vui mừng, hỏi thật nhỏ: “Sư phụ đã sớm tính ra kiếp nạn này?”

Nam Cung Uyên không nhìn nàng, chỉ gật nhẹ đầu, đôi mắt đen sáng như ngọc toát lên ý cười dịu dàng.

Lộ Ánh Tịch yên tâm hẳn, nụ cười thấp thoáng vui mừng, nhưng giọng nói vẫn ép tới cực nhỏ: “Sư phụ, tuy chỉ là mấy ngày, nhưng khổ hình chẳng dễ chịu gì. Những lúc cần thiết, Người nhất định phải vận nội lực chống đỡ.”

“Chỉ là roi quật.” Nam Cung Uyên mỉm cười, tựa như những vết roi quất rỉ máu kia không phải rơi vào người y.

“Nếu không chỉ như thế thì sao?” Ánh mắt Lộ Ánh Tịch ưu sầu nóng nảy. Sư phụ rất cố chấp, còn Mộ Dung Thần Duệ tất nhiên sẽ không nhân từ nương tay!

Nam Cung Uyên lại như không nghe thấy lời nàng, nói thẳng: “Ánh Tịch, ta sẽ ở lại trong cung cùng ngươi một thời gian.”

Lộ Ánh Tịch bỗng ngơ ngẩn. Không phải sư phụ dự đoán được y sẽ bị giam lỏng trong cung sao? Nàng hy vọng, hy vọng mình đã đoán sai. Nhưng Mộ Dung Thần Duệ là một người thâm trầm khôn ngoan, hắn nhất định sẽ thừa dịp giữ sư phụ ở lại, mượn cớ này để kiềm chế nhất cử nhất động của nàng.

Nam Cung Uyên hiểu rõ phiền não và hổ thẹn của nàng, ôn hòa trấn an: “Không liên quan đến ngươi. Đây là kiếp nạn đã định trước, ta phải trải qua.”

Lộ Ánh Tịch mím môi, kiên định nói: “Sư phụ, bất kể như thế nào, Ánh Tịch cũng sẽ dốc hết sức mình để bảo vệ người chu đáo.” Nói xong, nàng đột ngột giơ tay, nhanh như chớp đem viên đan dược giấu sẵn trong lòng bàn tay, nhét vào miệng y.

Viên đan dược kia vừa vào miệng liền tan chảy, Nam Cung Uyên còn chưa kịp cự tuyệt, đành cười nói: “Ánh Tịch, Tục Mệnh đan vô cùng trân quý, khắp thiên hạ chỉ có ba viên, sao ngươi lại lãng phí như vậy.”

“Không cho sư phụ dùng mới là lãng phí.” Nàng cũng khẽ cười, nàng chỉ có một viên Tục Mệnh đan mà sư phụ đưa cho nàng trước kia. Sợ nàng phát bệnh nặng, không thể qua khỏi, đưa cho nàng để có thể lưu lại mạng sống. Nhưng bây giờ sư phụ gặp nạn, tính mạng của y quan trọng hơn so với nàng.

“Ta đã dùng Tục Mệnh đan, ngươi đã an tâm rồi chứ?” Đôi mắt Nam Cung Uyên sáng lên, ngầm giấu giếm tình ý dịu dàng.

Lộ Ánh Tịch lắc mạnh đầu. Không đủ, như thế vẫn không đủ! Tục Mệnh đan chẳng qua chỉ bảo vệ được tâm mạch, phòng ngừa bất trắc, nhưng lại không thể ngăn chặn được nỗi đau xác thịt!

Khuôn mặt tuấn tú của Nam Cung đầy trìu mến, ôn hòa lên tiếng: “Ánh Tịch, ngươi cũng biết, ta không coi trọng bề ngoài. Nếu có tổn hại nào, ta hy vọng ngươi đừng vì ta mà để ý.”

“Sư phụ?!” Lộ Ánh Tịch chấn động dữ dội, “Sư phụ, người đã định liệu được việc gì?”

Nam Cung Uyên không nói, cười trầm ngâm.

Thấy y như thế, hốc mắt Lộ Ánh Tịch ửng đỏ, m//ô//n//g lung màn lệ. Sư phụ không nói, nàng cũng đoán được. Kiếp nạn này chắc chắn không đơn giản như lời y nói.

Lúc này tên thượng thư trẻ tuổi không một tiếng động đến gần, cung kính nói: “Đêm đã khuya, thỉnh Hoàng hậu nương nương bảo trọng phượng thể, nên sớm về cung nghỉ ngơi.”

Lộ Ánh Tịch không nhìn hắn, chỉ nhìn khuôn mặt quen thuộc mà tuấn tú trước mặt mình. Nàng dùng ánh mắt khẩn cầu y, cầu xin y vượt ngục, tránh qua kiếp nạn này. Thế nhưng y ôn hòa mà kiên quyết nhìn nàng, lắc đầu.

“Hoàng hậu nương nương.” Thẩm Dịch thấp giọng gọi.

Lộ Ánh Tịch liếc mắt nhìn hắn, không nói một lời, xoay người rời đi. Làm khó bề tôi cũng vô dụng, nàng chỉ có thể tìm người đứng đầu để thương lượng! Người nào dám hủy hoại dung mạo của sư phụ, nàng nhất định sẽ một mạng đổi một mạng!

Thế nhưng mãi tận lâu sau này, Lộ Ánh Tịch mới hiểu được, dù nàng thông minh kín đáo thế nào, phòng bị chặt chẽ thế nào, cũng không chống lại được sự trêu chọc vô tình của ông trời.

Hết chương 8

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phượng Tê Thần Cung
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...