Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phượng Tê Thần Cung – Chương 52

Phượng Tê Thần Cung

Tác giả: Khuynh Thân
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lộ Ánh Tịch cứng đờ người, nàng mím chặt môi, không để đầu lưỡi hoàng đế cạy miệng. Cảm giác xấu hổ và giận dữ không ngừng trào dâng trong lòng nàng, khó mà dằn xuống.

Hoàng đế vốn đã bực tức, lại thấy phản ứng của nàng càng thêm cáu giận, thô lỗ cắn môi nàng!

Mùi máu tươi liền thấp thoáng bao phủ, môi hai người nhuộm đậm sắc đỏ.

Hoàng đế vẫn không vì vậy mà dừng lại, tay phải hắn cố định cổ nàng, hắn m//ú//t vết thương trên môi nàng, nuốt máu hòa lẫn giữa hắn và nàng. Hồi lâu sau, hắn vẫn không hút ra, ngược lại hắn càng cắn m//ú//t môi nàng mạnh hơn.

Lộ Ánh Tịch đau nhói, vùng vẫy vài lần, lại bị tay trái của hắn giữ chặt bên hông, không thể ngọ nguậy.

Đầu lưỡi của hắn l//i//ế//m môi nàng, muốn ngang ngược lần vào trong, bỗng lưỡi hắn mạnh mẽ như công thành chiếm đất, mãnh liệt tiến công một cách bá đạo.

Nàng cố gắng chống chọi, ngậm chặt răng đến mức phát ra tiếng đánh cầm cập vào nhau.

Ánh mắt hoàng đế bất ngờ lóe sáng, hắn bỗng bóp eo nàng, thừa dịp nàng hô đau theo bản năng, hắn chiếm trọn miệng nàng.

Hơi thở thuộc riêng mình hắn xâm chiếm, lòng Lộ Ánh Tịch ngập tràn phẫn nộ, bỗng chốc răng nàng khép lại, cắn mạnh chiếc lưỡi điên cuồng của hắn.

Chớp mắt, hai người bất động, sự tĩnh mịch đáng sợ bao trọn khắp kiệu.

Chỉ mới giây lát trôi qua, nhưng Lộ Ánh Tịch lại thấy như rất lâu, khi nàng thả lỏng miệng mình, mới nếm thấy mùi máu nồng đậm.

Hoàng đế ngồi thẳng dậy, lạnh lùng nhìn nàng. Khóe miệng hắn rướm máu, ánh mặt rét lạnh bức người, nhưng hắn lại như cất giấu cơn giận hừng hực.

Mãi lâu sau, hoàng đế thờ ơ giơ tay quẹt vết máu bên khóe miệng, hắn liếc nàng, giọng mỉa mai chầm chậm cất lên: “Kiên trinh như vậy là vì ai?”

Lộ Ánh Tịch kéo vạt áo bị phanh ra, liếc mắt nhìn hắn, lạnh lùng trả lời: “Trước khi Hoàng thượng chất vấn người khác, phải chăng nên để tay lên ngực tự hỏi.”

Sắc mặt hoàng đế âm u, giọng nói lạnh giá không chút ấm áp: “Nếu không phải đang ở trước Thái y viện, nàng có giữ gìn trinh tiết quyết liệt như vậy không?”

Lộ Ánh Tịch tức giận đến cực hạn, nhếch môi cười: “Hoàng thượng đang nhầm lẫn nghiêm trọng. Ở đâu đều không quan trọng, quan trọng là thái độ của Hoàng thượng. Triền miên kịch liệt như thế, Thần thiếp thừa nhận không chịu nổi.”

“Trách Trẫm không dịu dàng?” Hoàng đế cười khẩy, ánh mắt lóe lên vẻ hung ác nham hiểm, lời nói ma quỷ cợt nhả: “Nếu dịu dàng có thể bắt nhốt tâm hồn của Hoàng hậu, Trẫm cũng muốn thử một lần.”

“Dịu dàng của Hoàng Thượng, chỉ e khiến kẻ khác lo sợ, không rõ có hay không giấu lẫn vào đó mũi kiếm, đ//â//m người ta trong vô hình.” Lộ Ánh Tịch nắm chặt hai tay, trong lòng thầm nghĩ, con người nhất định phải tự sỉ nhục mình trước rồi mới nhục mạ người khác. Không phải nàng bất kính, là do hắn quá đáng.

Hoàng đế bỗng khẽ cười, giọng điệu càng thêm sắc nhọn: “Sự dịu dàng mà nàng muốn, phải chăng ấm áp như cơn gió xuân nhẹ nhàng e ấp?”

Lộ Ánh Tịch lạnh lùng hất cằm, ngang ngược nói: “Hoàng thượng muốn nói cái gì cứ nói thẳng, hà tất phải quanh co.”

Hoàng đế nhếch môi cười giễu, nói rành mạch từng chữ: “Hôm nay Trẫm muốn thẳng thắn nói rõ với nàng.”

Lộ Ánh Tịch nhìn thẳng hắn, không sợ hãi, chờ đợi những điều hắn sắp nói.

“Doanh trại đóng quân tại biên cương đã bị quân Lâm Quốc bất ngờ tập kích, nàng chớ chối nàng không biết chút nào.” Ánh mắt hoàng đế lạnh lùng bắn thẳng về phía nàng, “Trẫm xuất cung bị ám sát, nàng chớ nói không liên quan tới nàng. Hiệu quả thuốc giải cổ dược không tốt, không thể lập tức loại bỏ cổ độc, ngược lại còn khiến cơ thể người ta vô lực, nàng chớ bảo nàng chưa động tay động chân vào.”

Hắn một mạch giáng cho nàng ba tội danh, Lộ Ánh Tịch vừa nghe vừa cười nhạo, mở miệng bác bỏ: “Hoàng thượng một đời anh minh, sao bây giờ lại trở nên hồ đồ như vậy. Thần thiếp ở thâm cung, làm sao liên quan với chiến tranh tại biên cương? Hơn nữa, chuyện thuốc giải cổ dược, từ đầu đến cuối Thần thiếp hoàn toàn không tham gia nghiên cứu bào chế. Hoàng thượng hỏi tội, nên bắt nhốt ngự y ở Thái y viện, thẩm tra kỹ càng, nghiêm phạt vì không làm tròn bổn phận. Thứ ba, khi xuất cung Hoàng thượng bị tấn công, nếu Thần thiếp ngấm ngầm sai khiến…” Nàng thách thức cười, nói tiếp, “Đây không phải Thần thiếp kiêu căng tự đại, nhưng nếu Thần thiếp thực sự ra tay, quyết không có trăm ngàn sơ hở như vậy.”

Hoàng đế trầm mặc, đôi mắt đen tối nheo lại, lướt qua dung mạo mát lạnh m//ô//n//g lung.

Hắn vươn tay nắm chiếc cằm nâng mặt nàng lên, mong mỏi nhìn sâu vào ánh mắt của nàng, chậm rãi nói: “Nếu không phải lúc nãy ở tẩm cung nàng chưa ra tay với Trẫm, không thì bây giờ nàng đã chết không có chỗ chôn.”

Lộ Ánh Tịch nhìn hắn chằm chặp, trong lòng ngầm mỉa mai, nàng đã ra tay chẳng qua hắn không bắt được mà thôi. Lúc đầu nàng có chút áy náy, tự cảm thấy thủ đoạn không được quang minh chính đại cho lắm, nhưng bây giờ nàng không còn chút nào mềm lòng. Nếu vừa rồi nàng yếu đuối rồi bận lòng, thì đã bị hắn cưỡng ép làm nhục.

“Lộ Ánh Tịch, nàng nên khắc cốt ghi tâm những lời Trẫm nói hôm nay. Nếu nàng bước sai đi nhầm một xíu, Trẫm nhất định sẽ san bằng mười bốn châu bảy tỉnh Ô Quốc của nàng!” Hoàng đế thờ ơ thu tay về, sắc mặt uy nghiêm đáng sợ.

“Thần thiếp sẽ an phận thủ thường, nhưng phải xem chút thành ý của Hoàng thượng.” Lộ Ánh Tịch nói thẳng, từ ngữ sắc bén.

“Chỉ là một công chúa Lâm Quốc lại làm nàng thiếu kiên nhẫn như vậy sao?” Hoàng đế cười khinh, nhưng lời nói vẫn vang vọng: “Trẫm có thể đồng ý với nàng, chỉ cần hai nước của nàng và ta cùng nhau tiêu diệt Long Triêu, Trẫm sẽ đưa Tê Điệp về Lâm Quốc.”

“Ngay cả hoàng tự nàng ta sinh ra cũng không cần?” Lộ Ánh Tịch cố tình nhạo báng. Những lời hắn nói, lấy cái nhỏ che cái lớn. Căn bản hắn không nói rõ sau khi diệt trừ Long Triêu, Ô Quốc nàng được bảo đảm cái gì. Với hoài bão to lớn của hắn, đến lúc đó hắn làm sao có thể cam chịu chia đôi thiên hạ với Ô Quốc!

Hoàng đế hừ một cái nói: “Tự nàng suy xét thiệt hơn đi.”

Lộ Ánh Tịch không nói, cũng không muốn tiếp tục tranh luận. Thế cuộc bức bách, nàng không có nhiều lựa chọn. Yên ổn ngắn ngủi này đã là tình hình tốt nhất hiện nay. Long Triêu nhất định sẽ bị tiêu diệt, nhưng đồng thời nàng cũng phải khiến sức chiến đấu của Hoàng Triều bị giảm xúc nghiêm trọng. Chỉ có như vậy, mai sau Ô Quốc mới có thể tự bảo vệ tốt hơn, hoặc có cơ hội phân tranh thiên hạ cùng Mộ Dung Thần Duệ.

Hai người đối mắt vờn nhau, ánh mắt đều lạnh lùng sắc bén như nhau. Nhưng nếu nhìn kỹ, cũng có một chút bối rối. Vết cắn trên môi Lộ Ánh Tịch đang ri rỉ máu, còn đầu lưỡi Mộ Dung Thần Duệ cũng đang âm ỉ đau đớn.

Mỗi người đều giữ nguyên vẻ mặt nhưng âm thầm cười khổ. Vốn là hành động thân mật mê đắm, họ lại làm thành một trận chiến ác liệt.

Hoàng đế dùng ánh mắt liếc xéo nàng một cái rủa thầm. Khuôn mặt tuyệt mỹ vô ngần, thế mà lại như một người đàn bà chua ngoa. Lưỡi của hắn rất đau, ít nhất cũng phải dăm ba ngày mới hết.

Lộ Ánh Tịch cũng oán giận trong lòng, hắn thường ngày nhìn nhã nhặn ôn hòa, nhưng với chuyện nam nữ lại giống như mãnh thú, thật có thể nói trong ngoài không đồng nhất.

Hoàng đế chộp được ánh mắt căm phẫn của nàng, lo lắng mơ hồ trong lòng dần tan, ánh mắt ẩn chứa một loại chờ mong háo hức. Kiêu ngạo như nàng, càng khiến hắn ham muốn chinh phục mạnh mẽ. Có thể tưởng tượng lúc đem nàng mềm mại vâng lời, khuất phục đặt dưới thân người hắn, thì bộ dạng sẽ say đắm mê hoặc bao nhiêu.

Lộ Ánh Tịch thấy hắn sáng rực vẻ gian ác, không chịu nổi trừng mặt lại hắn. Hạ lưu bỉ ổi! Đừng tưởng nàng không biết hắn đang nghĩ cái gì!

Hoàng đế không giận lại nhếch môi, cười đến mức sảng khoái càn rỡ.

Bên trong kiệu im ắng, nhưng mạch nước ngầm đang bốc lên, giống như nóng bức vô hình đang dâng lên bao bọc cả người. Đúng lúc bên ngoài truyền đến tiếng động lớn, phá vỡ bầu không khí bức bối kỳ lạ này.

Lộ Ánh Tịch chú ý lắng nghe, phát hiện là tiếng sư phụ bị ngăn cản. Nàng vô thức che đi vết cắn trên môi, tim bỗng dưng đập dồn dập.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phượng Tê Thần Cung
Chương 52

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 52
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...