Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phượng Tê Thần Cung – Chương 39

Phượng Tê Thần Cung

Tác giả: Khuynh Thân
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong làn gió nhè nhẹ hiu hiu thổi cùng ánh nắng chiếu rọi ấm áp, cảnh vật xung quanh dường như đều được mạ một lớp vàng rực rỡ tươi đẹp.

Hoàng đế lười biếng híp mắt, nét mặt thong thả, thẳng thừng nói: “Nếu Trẫm thua, Trẫm sẽ ban cho Hoàng hậu một tấm kim bài miễn tử.”

Lộ Ánh Tịch mỉm cười, cất tiếng hỏi: “ Hoàng thượng muốn đánh cược thế nào?”.

“Vừa rồi Hoàng hậu đã so võ công với Tiểu Phạm, vậy giờ chúng ta so văn?”. Hoàng đế chăm chú nhìn nàng, ánh mắt dịu dàng ôn nhu như ngọc, lại ẩn giấu sự sắc sảo nhanh chóng được thu vào trong.

Lộ Ánh Tịch yên lặng nhìn hắn, trong đầu chợt nghĩ đến một việc, lòng tức khắc được sáng tỏ. Thì ra, khi nãy đáy mắt hắn lộ ra sát khí, không phải nhằm vào Hàn gia mà là nhằm vào nàng.

Đúng là mưu mô thâm độc! Hắn muốn nàng và Hàn gia đối nghịch! Thử hỏi có người nào sau khi bị cưỡng đoạt bảo vật gia truyền mà không chờ đợi cơ hội phục thù? Hắn không chịu cho nàng sống qua những ngày tháng an bình. Canh bạc này, hắn nhất định sẽ không để nàng thắng!

Nụ cười của hoàng đế thanh tao nhã nhặn, không tập trung nói: “Trẫm nghe nói, Hoàng hậu tài năng đặc biệt, khi còn bé đã có bản lĩnh chỉ cần xem qua là nhớ. Trong Tàng Thư Các của Trẫm có một quyển binh thư ngàn chữ. Nếu như sau hai canh giờ Hoàng hậu có thể đọc xong và bước ra ngoài, Trẫm sẽ nhận thua.”

Lộ Ánh Tịch không lên tiếng, trong lòng thầm nghĩ. Ngàn chữ, chỉ cần phút chốc nàng có thể ghi nhớ. Nhưng chuyện này quá dễ dàng ngược lại càng thêm kỳ lạ. Mặc dù lòng mang ngờ vực nhưng nàng vẫn cười nhạt nói: “Có thể cho Thần thiếp xem quyển binh thư đó trước không?”

“Hoàng hậu sợ Trẫm lừa gạt sao?” Hoàng đế thấp giọng cười rộ lên.

Lộ Ánh Tịch im lặng không nói, chỉ nhàn nhàn cười. Binh bất yếm trá[1], nàng không thể không đề phòng.

[1] Binh bất yếm trá: Lúc dùng binh, đánh trận không loại bỏ việc dùng mưu mô, thủ đoạn lừa gạt, xảo quyệt nhằm giành thắng lợi.

“Được, nàng đi theo Trẫm.” Hoàng đế dường như bất đắc dĩ lắc đầu, đi đến Tàng Thư Các.

Lộ Ánh Tịch nhanh chóng đuổi theo hắn, bước qua cửa son của lầu các. Bên trong có cái thang gỗ uốn lượn chạy lên đến đỉnh. Ánh mắt lướt nhìn xung quanh, giá sách để san sát nhau chật ních cả căn phòng, tất cả sách đều được bọc tơ lụa, khí thế đồ sộ kinh người.

Hoàng đế đến một góc khuất, rất quen thuộc rút một quyển sách, tiện tay mở ra, nói: “Hoàng hậu có thể thử kiểm tra, xem có chỗ nào không ổn.”

Lộ Ánh Tịch nhìn chăm chú trang sách hắn lật ra kia, chữ viết rõ ràng, không có gì khác thường.

“Thế nào? Hoàng hậu có dám chấp nhận đánh cược này cùng Trẫm không?” Hoàng đế đem quyển sách khép lại, cười hỏi, trong giọng mang theo vài phần khiêu khích.

Lộ Ánh Tịch cảm thấy đã đ//â//m lao thì phải theo lao, biết rõ trong đó nhất định có diều mờ ám, nhưng khó lòng cự tuyệt.

“Hoàng hậu nếu không dám, vậy Trẫm coi như nàng bỏ cuộc chịu thua.” Lông mày Hoàng đế nhướng cao, khẽ chế giễu nhìn nàng.

Lộ Ánh Tịch sao không biết hắn đang cố khích tướng nàng, nhưng nàng vẫn gật đầu: “Thần thiếp nguyện tận lực thử một lần.”

“Như vậy Trẫm không phiền Hoàng hậu ở đây đọc sách. Sau hai canh giờ, Trẫm sẽ quay lại.” Bờ môi hoàng đế nhếch lên một nụ cười vui vẻ, đưa nàng quyển sách trong tay rồi ung dung chậm rãi rời đi.

Lộ Ánh Tịch cầm quyển binh thư, lập tức nhìn sơ qua cả quyển sách một lần. Quả thực số lượng từ không nhiều lắm, cũng không sâu xa khó hiểu, chỉ là quyển binh pháp bình thường mà thôi.

Nàng đang chuẩn bị bắt đầu xem kỹ, chợt nghe thấy vài âm thanh kỳ quái, cả gian phòng rộng lớn bỗng trở nên tối đen kịt, không một chút ánh sáng!

Trong lầu các này có lắp đặt cơ quan! Những tấm sắt màu đen bịt kín bưng, cả trên trần của tầng lầu các này!

Lộ Ánh Tịch oán hận nghiến răng, Mộ Dung Thần Duệ hèn hạ bỉ ổi, quả nhiên là tên lừa gạt!

Không khí bên trong dần dần trở nên loãng, tuy nàng có thói quen mang cây đánh lửa bên mình, nhưng hiện giờ nếu có thắp lên thì không bao lâu cũng sẽ tắt, căn bản là không có cách nào chiếu sáng để đọc hết cuốn sách.

Lộ Ánh Tịch tức giận thầm chửi rủa: “Hai canh giờ! Mộ Dung Thần Duệ, ngươi muốn lấy mạng của ta đây mà!” Thời gian dài như vậy, chẳng phải muốn nàng hít thở không thông rồi chết ngạt ở chỗ này sao?

Nàng hít sâu một hơi, ổn định tinh thần, đi dọc theo mép tường, mò mẫm tấm sắt lạnh như băng.

Bị giam trong không gian tăm tối, bàn tay trước mắt cũng không nhìn thấy năm ngón tay, Lộ Ánh Tịch lần mò một lát, liền từ bỏ. Phàm là cơ quan, chắc chắn sẽ có nút mở và đóng. Nàng am hiểu sâu sắc thuật Kỳ Môn Ngũ Hành[2], có thể khẳng định bộ phận mở khóa không ở bên trong, mà ở bên ngoài lầu các.

[2] Kỳ Môn Ngũ Hành: đươc xem là một môn khoa học nghiên cứu Ngũ Hành và áp dụng nó vào thực tiễn như đồ vật, máy móc, cơ quan,…

Nàng ngồi bệt ở một góc, tĩnh tâm suy nghĩ. Hoàng đế sẽ không để cho nàng chết như vậy, cho nên hắn nhất định tính toán thời gian kỹ lưỡng, đợi đến lúc nàng thiếu dưỡng khí mà ngất lịm, hắn sẽ vào đây.

Nàng suy nghĩ chốc lát, từ từ nhếch môi, cười sáng lạn. Cho dù nàng có rơi vào hôn mê, thì trước khi ngất xỉu, nàng cũng sẽ đọc hết cuốn binh thư.

Nàng lần mò mở cuốn binh thư ra, đặt trên mặt đất. Sau đó nàng tháo xuống sợi dây đỏ trên cổ, một khối ngọc Quan Thế Âm sáng lóng lánh thình lình xuất hiện trong lòng bàn tay.

Khối Dạ minh châu này được khắc từ đá huỳnh thạch[3], tại nơi tối tăm chiếu sáng rực rỡ, nhưng đáng tiếc ánh sáng không mạnh, rất yếu.

[3] Huỳnh thạch: là loại đá có màu vàng, hồng, xanh hoặc tím, là loại đá quý. Có thể dùng để trị liệu các bệnh về não và tim mạch và phát sáng trong bóng tối.

Lúc này nàng đã bất chấp mọi việc, chỉ có thể tranh thủ lúc còn thời gian, dùng ánh sáng mờ nhạt này nhanh chóng xem binh thư. Chỉ chốc lát sau, đôi mắt đã cực kỳ nhức mỏi, nhìn vô cùng cực nhọc.

Đợi đến lúc nàng gắng gượng xem hết quyển binh thư, trên trán nàng đã nhễ nhại mồ hôi lạnh.

Không khí xung quanh ngày càng loãng, nàng hô hấp ngày càng khó. Cả người nàng mềm nhũn dựa vào tường sắt, trong đầu còn đang lẩm nhẩm câu chữ cuốn binh thư, nhưng thân thể mất thăng bằng mà ngã xuống, mí mắt nặng trĩu, ý thức dần dần mơ hồ không rõ.

Trong không gian quay cuồng nàng dường như loáng thoáng nghe thấy tiếng khởi động cơ quan vang lên.

Bên trong lầu các, trong nháy mắt khôi phục lại ánh sáng. Bước chân hoàng đế nhẹ nhàng, chầm chậm đi vào. Hắn nhìn lướt qua khối ngọc huỳnh thạch, không khỏi lắc đầu thở dài. Nữ tử này quá kiên cường! Cho dù đặt nàng vào cảnh ngộ khó khăn, nàng một mực không chịu thua. Nhưng mà lần này, nàng nhất định phải thua.

Hắn cúi người ôm nàng, vỗ nhẹ lên má nàng, khẽ giọng gọi: “Ánh Tịch.”

Mắt nàng mơ màng, hàng mi đen dài như cánh b//ư//ớ//m khẽ run rẩy, lại tiếp tục nhắm mắt.

Bên tai hình như thấp thoáng có giọng nói nhẹ nhàng nồng ấm nói gì đó với nàng, nhưng nàng nghe không rõ lắm.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phượng Tê Thần Cung
Chương 39

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 39
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...