Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phượng Tê Thần Cung – Chương 26

Phượng Tê Thần Cung

Tác giả: Khuynh Thân
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hoàng đế tiếp kiến nàng tại thiên điện của Thần cung. Một chiếc bàn dài đặt giữa điện, cung nữ đứng hầu cạnh hai bên, tay bưng những dĩa đồ ăn bằng bạc tinh xảo.

Thấy nàng chậm rãi đi tới, Hoàng đế ngồi im trên ghế dựa, cười nhạt, nói: “Hoàng hậu ngồi bên đây, dùng bữa với Trẫm.”

Lộ Ánh Tịch khom người vấn an, vẻ mặt tươi cười, tới ngồi cạnh hắn.

Cung nữ hầu hạ nhanh nhẹn bưng chén đĩa bạc và đũa lên. Sau đó, dẫn đầu các cung tỳ khác, yên lặng lui ra ngoài.

Thức ăn thơm phức bày đầy bàn, nhưng Hoàng đế lại chẳng màng động đũa, thanh nhã giơ tay tỏ ý mời: “Hoàng hậu không cần câu nệ.”

Lộ Ánh Tịch gật đầu, trong miệng dịu dàng nói: “Hoàng thượng dùng trước.”

“Hoàng hậu cẩn thận từng ly từng tý như vậy, có cảm thấy vất vả không?” Hoàng đế chống cằm, cười nhìn nàng.

“Cung quy không thể không theo, Thần thiếp chẳng qua chỉ cẩn thận tuân theo lễ nghi.” Lộ Ánh Tịch mỉm cười, vờ như không nghe ra ý tứ châm biếm trong lời hắn nói.

“Nếu muốn nói cung quy, Hoàng hậu chẳng lẽ không biết, nếu không có mệnh lệnh của Trẫm, thì không thể bước vào Vô Ưu cung sao?” Hoàng đế tao nhã nhếch mày, dù thế nào vẫn ung dung nhìn nàng.

“Thần thiếp đêm qua buồn bực trong người, nên đi dạo chung quanh một chút, nhất thời tò mò…” Lộ Ánh Tịch không phủ nhận, chỉ ra vẻ ảo não, lại nói: “Là lỗi của Thần thiếp, xin Hoàng thượng thứ tội.”

“Hoàng hậu rất hứng thú với lãnh cung?” Hoàng đế không trách móc, chậm rãi nói: “Nếu Hoàng hậu hứng thú như vậy, chi bằng Trẫm cho phép riêng Hoàng hậu đến lãnh cung ở thử một thời gian?”

Nghe những lời này, Lộ Ánh Tịch buộc lòng phải đứng lên, quỳ một gối tạ tội: “Thần thiếp lỗ mãng, xin Hoàng thượng bỏ qua lần này.”

“Trẫm chỉ nói giỡn mà thôi, Hoàng hậu chớ sợ hãi.” Khóe môi hoàng đế nhếch môi cười bỡn cợt, đồng tử tỏ sáng nhạt, như suy nghĩ sâu xa lại như châm biếm.

Lộ Ánh Tịch không đứng dậy, cúi đầu dịu dàng nói: “Thần thiếp tò mò lãnh cung, thực ra là vì Hạ Quý phi. Hạ Quý phi bây giờ sức khỏe vẫn còn yếu, nếu phải đến Lương Thành hành cung, sợ là càng không tiện để tĩnh dưỡng.” Nàng khéo léo nói, không nói rõ đến hành cung thực ra như vào lãnh cung.

“Cái đó và lãnh cung có quan hệ?” Hoàng đế nheo mắt, không nhanh không chậm nói: “Phải chăng Hoàng hậu mong muốn Trẫm đày Hạ Quý phi vào lãnh cung?”

Lộ Ánh Tịch khẽ nhướng mắt, hiểu rõ hắn cố tình bóp méo ý tứ của nàng, nhưng cũng không thể cáu, chỉ có thể hiền hòa khẩn cầu: “Hoàng thượng, có thể để Hạ Quý phi ở lại trong cung?

“Hoàng hậu vì nàng ấy mà cầu xin thương tình? Trẫm chưa từng biết Hoàng hậu và nàng ấy lại có tình cảm thắm thiết như vậy.” Ngón tay Hoàng đế gõ nhẹ theo nhịp trên mặt bàn, vẻ mặt thờ ơ, “Nếu Trẫm đồng ý với yêu cầu này của Hoàng hậu, chẳng hay Hoàng hậu dự định cảm tạ Trẫm như thế nào?”

Lộ Ánh Tịch không nén nổi, vừa bực mình vừa buồn cười. Nữ nhân đó là phi tử của hắn, bây giờ lại trở thành trách nhiệm của nàng?

“Hoàng hậu làm sao vẫn quỳ?” Hoàng đế chợt kinh ngạc nói, giống như lúc này mới phát hiện nàng chưa đứng dậy, “Mặt đất lạnh lẽo, Hoàng hậu mau mau đứng lên.”

Lộ Ánh Tịch ngầm nhếch khóe miệng, cúi đầu đứng lên, ngồi lại chỗ cũ, dò hỏi, “Hoàng thượng muốn Thần thiếp làm gì?”

“Trẫm đang định sửa chữa Vô Ưu cung, Hoàng hậu thấy thế nào?” Hoàng đế bất thình lình thay đổi đề tài, “Tuy hiện nay lãnh cung này không có người ở, nhưng tương lai biết đâu sẽ có phi tần phạm lỗi, chuyển tới nơi đó. Trẫm trước sau đều cho rằng, dù là lãnh cung, thì cũng như nơi ở riêng thôi.”

“Hoàng thượng nhân từ, Thần thiếp tất nhiên không có ý kiến khác.” Lộ Ánh Tịch cười yếu ớt trả lời, đôi mắt trong veo tỏa sáng rực rỡ. Hắn muốn nàng quản lý việc trùng tu Vô Ưu cung? Một là để hắn dễ dàng điều tra mật đạo, hai là… ngầm ám chỉ người trong tương lai phải dọn vào đó chính là nàng?

Quả nhiên, Hoàng đế theo lời nàng nói: “Nếu Hoàng hậu cũng đồng ý, thế thì chuyện này phiền Hoàng hậu hao tâm tổn trí.”

“Hoàng thượng bằng lòng cho Hạ Quý phi ở lại trong cung?” Lộ Ánh Tịch cũng vuốt mặt nể mũi, “Thần thiếp thay mặt Hạ Quý phi đa tạ Hoàng thượng thánh ơn.”

Hoàng đế tùy tiện gật đầu, đôi mắt u tối thoáng qua tâm tư kín đáo. Như Sương sớm muộn cũng phải đưa đi, nhưng Lộ Ánh Tịch đã hành động, hắn trước tiên nhìn xem rốt cuộc nàng muốn cái gì. Nàng lôi kéo Hạ thị, chỉ vì gầy dựng thế lực riêng, hay vì binh quyền? Nếu là cái thứ hai, nàng cũng quá ngây thơ rồi.

“Hoàng thượng.” Bên ngoài cửa điện, một giọng nói trầm thấp mạnh mẽ chợt vang lên.

“Chuyện gì?” Hoàng đế ngước mắt nhìn, thấy Phạm Thống mặt lạnh nghiêm nghị, lại đứng lên đi về phía hắn.

Lộ Ánh Tịch im lặng, nhìn Hoàng đế đi ra ngoài điện, theo Phạm Thống càng đi càng xa, rồi mất hẳn trong tầm mắt. Nàng lúc này mới bắt đầu dùng bữa, dùng xong tổ yến, lại chậm rãi gắp rau. Hoàng đế hình như không thích được người khác hầu hạ dùng bữa, khá giống thói quen của nàng. Thế nhưng, nàng không thể không hoài nghi một điều, bàn ăn này dài như vậy, dù cánh tay của Hoàng đế có dài thế nào đi chăng nữa, cũng không gắp tới mấy những đĩa đồ ăn đầu bàn bên kia?

Vừa miên man suy nghĩ, vừa nhét đầy đồ ăn vào bụng, sau đó súc miệng, nàng cũng không chờ Hoàng đế trở lại, bước ra cửa điện, ung dung bước đi.

Vừa Ra khỏi Thần cung, đã có một người cản nàng.

“Phạm hiệp sĩ? Ngươi không phải nghị sự cùng Hoàng thượng sao?” Nàng nhướng mày dò xét hắn ta, ý cười dịu dàng.

“Phạm mỗ có việc muốn nói cùng Hoàng hậu.” Phạm Thống mặt căng cứng, đôi mắt nâu tỏa sáng, như nắng hè chói chang rực cháy.

“Hoàng thượng gợi ý? Hay Phạm hiệp sĩ bản thân có chuyện muốn nói?” Nàng càng thêm hứng thú nhìn hắn. Người này là một người nàng thấy trong hoàng cung, không giỏi che giấu ý nghĩ, mặt lạnh, làm sao biết trong lòng cũng vậy.

“Phạm mỗ có chuyện muốn nói, không liên quan tới Hoàng thượng.” Nửa câu sau, hắn tăng thêm khẩu khí.

“Nói ngay đây?” Nàng liếc về phía đám thái giám cung nữ cách đó không xa, cười hỏi.

“Mời Hoàng hậu dời bước đến Hậu hoa viên.” Nói xong, hắn bước nhanh về phía trước, lưng ưỡn thẳng đứng, không quay đầu, có vẻ như làm thế này sẽ tránh được nghi ngờ.

Lộ Ánh Tịch cười, khẽ lắc đầu. Hậu hoa viên, một chỗ đầy mập mờ biết bao. Người này là một người rắn rỏi ngay thẳng, nhưng về mặt đối nhân sử thế chỉ là kẻ ngốc.

Hết chương 26-

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phượng Tê Thần Cung
Chương 26

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 26
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...