Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phượng Tê Thần Cung – Chương 160

Phượng Tê Thần Cung

Tác giả: Khuynh Thân
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chiến sự ở Phong Thành diễn ra ác liệt từ lúc bình minh đến khi trời tối đen, lại từ nửa đêm kéo dài đến khi trời sáng tỏ.

Qua hai ngày, cuối cùng khói lửa mới tiêu tan, tiếng la hét mới tắt lịm, chiến tranh đã chấm dứt. Trên vùng đất hoang vu rộng lớn là thi thể nằm la liệt khắp chốn, máu chảy thành sông.

Còn Lộ Ánh Tịch chìm sâu trong hôn mê đến ba ngày sau mới tỉnh dậy. Khi nàng vẫn còn vô tri vô giác thì đã trên đường quay lại Hoàng Triều.

Xe ngựa chạy vô cùng thoang thả, cảm giác lắc lư tròng trành rất ít. Nàng nghe thấy tiếng lộc cộc nhịp nhàng, chậm rãi mở mắt. Trong lúc nhất thời tâm thần nàng hoảng hốt, không biết bản thân đang ở nơi nào.

“Tịch, nàng tỉnh rồi?!”

Giọng nói ấm áp xen lẫn trong đó là niềm vui không kiềm chế được. Nàng chuyển dời tầm mắt nhìn sang chủ nhân của âm thanh đó. Nàng muốn mở miệng trả lời, nhưng phát hiện cổ họng mình khô khốc, không phát ra tiếng.

“Nào, uống miếng nước đi!”

Nàng được hắn nhẹ nhàng nâng dậy, lưng dựa lên vách tường thùng xe. Sau lưng nàng được chèn một chiếc gối mềm.

Một chén nước được kề sát bên môi nàng, nàng từ từ uống từng ngụm từ mép chén nước. Não bộ dần phục hồi tỉnh táo. Nào là tiếng trống trận rúng động kia… Nào là lớp lớp áo giáp lạnh giá sáng chói kia… Nào là mưa tên hung ác, sắc nhọn kia…

“Sư phụ thế nào rồi?!” Áng sáng trong mắt nàng chợt lóe lên, vội vã bật thốt ra câu hỏi.

Cánh tay đang đỡ bả vai nàng của Mộ Dung Thần Duệ cứng lại. Hắn lặng lẽ nhìn sâu vào ánh mắt của nàng.

“Lẽ nào…” Lộ Ánh Tịch thì thào không dám tin, đau đớn tràn đầy.

Mộ Dung Thần Duệ chăm chú nhìn nàng. Hắn trầm giọng mở miệng nói, nhưng lại đề cập đến chuyện khác, “Nàng đã ngủ mê man tròn ba ngày. Tiền bối đã phá lệ đích thân chuẩn bệnh cho nàng, cũng kê phương thuốc cho bệnh tim của nàng. Mặc dù những thảo dược pha chế đều lạ và hiếm, nhưng Trẫm nhất định sẽ không quản khó khăn, tốn kém ra sao để tìm kiếm chúng cho bằng được.”

“Sư phụ thế nào rồi?” Lộ Ánh Tịch giống như không nghe những lời hắn nói, vẫn khàn giọng nhắc lại câu hỏi đó.

Nhưng Mộ Dung Thần Duệ lại cố tình ngoảnh mặt với chuyện đó, tự nói: “Trong khi nàng vẫn đang mê man, Trẫm đã đặt tay lên trên bụng của nàng. Trẫm có thể cảm nhận được đứa nhỏ đá Trẫm một cái. Cái cảm giác này vô cùng kỳ diệu. Con của chúng ta hết sức kiên cường, cho dù có gặp hoàn cảnh gian nan cũng kiên cường sống tiếp.”

Hắn vừa nói, vừa vươn tay khẽ vuốt chiếc bụng căng tròn của nàng. Nhưng ánh mắt hắn vẫn lặng lẽ dán chặt vào khuôn mặt nàng.

Nàng mím môi thật chặt, điềm xấu trong lòng càng hiện lên rõ nét. Hắn là đang ám chỉ nàng phải kiên cường? Là sư phụ đã tử trận?

Mộ Dung Thần Duệ giơ tay còn lại lên, giúp nàng gạt những lọn tóc lộn xộn trước trán sang hai bên cho nàng. Miệng hắn vẫn tiếp tục kể: “Cuộc chiến ở Phong Thành, quân ta tổn hại ba mươi ngàn người, nhưng đổi lại giành được toàn thắng. Hạ Diệu Tổ thật sự là nhân tài quân sự. Trong lúc rối loạn mà hắn vẫn bình tĩnh chỉ huy. Hắn phái mười mấy binh sĩ cải trang thành binh lính Lâm Quốc, nhân lúc lộn xộn trà trộn vào trong. Sau đó bọn họ tung tin chủ tướng và phó tướng Phong Thành đều đã tử trận. Hắn kiên trì phát động tấn công trong thời gian dài, muốn triệt để đánh tan sĩ khí quân địch. Hơn nữa Tư Đồ Phác dũng mãnh thiện chiến, quân ta như hổ thêm cánh, Lâm Quốc liên tiếp bị đánh bại.”

Hắn dừng lại trong chốc lát, quan sát kĩ thần sắc của nàng. Hắn thấy nàng vẫn còn bình tĩnh, mới nói tiếp: “Quân ta chiếm lấy Phong Thành, năm mươi ngàn quân Lâm Quốc bị tiêu diệt toàn quân.”

Lộ Ánh Tịch nghe thấy bốn chữ “tiêu diệt toàn quân”, cơ thể chấn động không thôi.

Mộ Dung Thần Duệ không bỏ qua bất kì sự khác thường nhỏ nhặt nào của nàng. Hắn vòng cánh tay dịu dàng ôm nàng vào lòng, nhỏ giọng nói: “Tịch! Trẫm không gạt nàng đâu. Hiện tại Nam Cung Uyên không rõ tung tích, sống chết chưa biết.”

Sắc mặt Lộ Ánh Tịch tái xanh, nàng vô ý thức nắm chặt bàn tay trắng bệch. Mũi tên cắm vào ngực trái của sư phụ kia, là mũi tên sắc bén và đầy nội lực thế nào…

“Mũi tên kia là ai đã bắn ra?” Nàng khàn giọng hỏi, âm thanh khe khẽ, u ám.

Mộ Dung Thần Duệ liếc nàng một cái, giọng nói vô cùng bình tĩnh: “Lúc đó ba mũi tên đồng loạt bắn ra, mà Nam Cung Uyên cũng ngay lập tức bắn trả. Nên Trẫm cũng không thấy rõ.”

“Đúng vậy, ba mũi tên đồng loạt bắn ra mà.” Lộ Ánh Tịch tự nhủ nói, “Sư phụ tránh được hai trong ba mũi tên đó, nhưng không thể tránh được mũi tên trí mạng kia. Cho dù đó là chàng, hay là Tư Đồ tướng quân, hoặc Phạm huynh, tất cả đều là cao thủ có nội công thâm hậu. Thật ra là ai bắn trúng đã không còn quan trọng nữa rồi…”

Thấy thần sắc đau khổ và lơ lửng trên mây của nàng. Mộ Dung Thần Duệ không khỏi nhăn mày. Hắn bưng tới chén thuốc trên chiếc bàn con, nói lảng sang chuyện khác: “Tiền bối dự đoán hôm nay nàng sẽ tỉnh dậy. Trẫm đã sắc cho nàng thuốc dưỡng thai rồi.”

Lộ Ánh Tịch dường như không nghe thấy, vầng trán của Mộ Dung Thần Duệ càng thêm nhiều nếp nhăn. Hắn để bát thuốc bên môi nàng. Nàng thuận theo nuốt xuống, giống như một con rối đờ đẫn.

“Tiểu Phạm chắn một mũi tên thay Trẫm, thương thế rất nặng.” Mộ Dung Thần Duệ đặt bát thuốc trống không xuống, bỗng nhiên phát ra một câu.

Lộ Ánh Tịch giật mình, ngẩng đầu nhìn hắn.

“Mũi tên kia của Nam Cung Uyên cũng là dốc toàn lực ứng phó, không chút lưu tình.” Mộ Dung Thần Duệ dùng giọng điệu nhàn nhạt trần thuật lại sự thật, không có ý định giải thích đôi co. Khi đó đang ở trên chiến trường, không nhắc gì đến tình cảm cả, chỉ có phân định là quân địch hay quân ta mà thôi. Nếu như không nhờ sự hy sinh dũng cảm của tiểu Phạm, có lẽ hắn cũng sẽ như Nam Cung Uyên, sống chết khó lường.

“Tình trạng Phạm huynh bây giờ thế nào?” Lộ Ánh Tịch nhẹ giọng hỏi. Lòng nàng trống rỗng hoang mang, lại có chút đau đớn. Nàng không có cách nào nghĩ rằng sư phụ đã chết. Không phải sư phụ có sứ mạng còn chưa hoàn thành sao? Không phải người còn muốn chờ đến khi thiên hạ thái bình, sẽ trải qua cuộc sống người mong muốn hay sao? Không phải người vẫn luôn muốn vừa hành y cứu thế vừa thưởng ngoạn sông nước sao? Hết thảy những việc này còn chưa thực hiện được, người có thể nào vứt bỏ tất cả vào lúc này mà rời khỏi trần thế ư?

“Tên trúng chỗ hiểm, hai ngày qua hắn không ngừng sốt cao. Nhưng tình hình hiện tại đã tạm ổn định rồi.” Mộ Dung Thần Duệ nói lớn giọng hơn, nhằm lôi kéo sự chú ý của nàng.

Lộ Ánh Tịch im lặng trong giây lát, khẽ nhướng mày lên cao hỏi: “Chúng ta đang trên đường quay về Hoàng Triều ư? Phạm huynh bị thương nặng như thế, chắc là ở lại Phong Thành rồi?”

“Hắn theo chúng ta về nước. Xe ngựa của hắn ngay sau chúng ta.” Mộ Dung Thần Duệ vén một góc mành lên, để nàng nhìn ra ngoài.

“Có quân y chăm sóc Phạm huynh hay không?” Lộ Ánh Tịch chỉ liếc mắt một cái, sắc mặt vẫn u buồn như cũ.

“Nàng có muốn sang thăm tiểu Phạm một lát không?” Mộ Dung Thần Duệ muốn phân tán chú ý của nàng, liền kể chuyện không đâu về Phạm Thống, “Lần này tiểu Phạm xem như là đã gặp quý nhân. Trẫm luôn biết được trong doanh trại Tư Đồ tướng quân có nhận nhân tài khác thường, nhưng lại không ngờ trong quân y lại có một nữ tử. Hơn nữa y thuật của nữ tử này cũng rất giỏi. Thương thế của tiểu Phạm vốn rất nguy kịch, may mắn là được nàng ta dốc lòng chăm sóc, cuối cùng hắn cũng có thể tỉnh lại.”

Lộ Ánh Tịch không tiếp lời, chỉ im lặng lắng nghe và đưa mắt nhìn hắn.

Mộ Dung Thần Duệ thấy nàng có hứng thú nghe hắn kể chuyện, liền nhếch môi cười, hơn nữa còn bảo: “Nàng ta và tiểu Phạm đều không phải là kiểu người dễ dãi. Nhưng khác nhau ở chỗ nàng ta không hề đề phòng khác biệt nam nữ, ngược lại động tác còn thô lỗ. Nàng ta tháo băng trên ngực tiểu Phạm dứt khoát, nhanh nhẹn đến độ khiến người ta trố mắt đứng nhìn. Trong thời gian tiểu Phạm hôn mê lại sốt cao đương nhiên là không nhận ra. Nhưng lúc hắn tỉnh lại thì phát hiện chính mình đang để ngực trần trước mặt một nữ tử. Hắn nhất thời vừa hoảng sợ vừa nôn nóng, mắng thẳng nàng ta là đồ nữ tử không biết liêm sỉ.”

Lộ Ánh Tịch nghe thế, khóe môi không khỏi hiện lên nụ cười nhẹ. Tuy rằng vành môi chỉ nhếch lên một chút, cũng đủ để Mộ Dung Thần Duệ cảm thấy vui mừng hơn tí xíu. Hắn lại tiếp tục kể: “Tiểu Phạm vùng vẫy muốn đứng dậy mặc áo nhưng bị nàng ta một tay đè xuống, không cho hắn nhúc nhích. Nàng ta lạnh lùng nói với tiểu Phạm rằng, đã là bệnh nhân thì nên có bộ dạng của một bệnh nhân. Vừa dứt lời, nàng ta tiếp tục kiểm tra vết thương, đắp thuốc lên trên rồi dùng băng gạc sạch băng bó vết thương lại. Nàng ta đối mặt với nửa người trên trần trụi của nam tử mà không có chút ngượng ngùng nào. Thậm chí có mặt Trẫm ở đó, nàng ta cũng không hề kiêng nể. Nàng ta còn bị xem là một người quái dị.”

“Nàng ta kế tục gia đình nào thế?” Lộ Ánh Tịch đặt câu hỏi.

“Là con gái của Vương lão ngự y quá cố. Một người có thể vào doanh trại làm quân y thì xuất thân cần phải trong sạch, thân phận đáng tin.” Mộ Dung Thần Duệ dừng lại một chút, khẽ cười nói: “Vương lão ngự y khi còn sống là một người không câu nệ tiểu tiết, con gái của lão kế thừa y thuật gia truyền của lão, và cũng di truyền tính cách không chịu gò bó đó từ lão luôn.”

“Nghe qua nàng ta dường như rất xứng đôi vừa lứa với Phạm huynh.” Lộ Ánh Tịch cúi đầu than ngắn thở dài, “Không biết vị tiểu thư nhà họ Vương kia có chê cái chân tàn tật của Phạm huynh hay không nữa?”

“Nàng ta là người học y thuật, sao lại kỳ thị người bị bệnh tật được chứ?” Mộ Dung Thần Duệ dịu dàng ngắm nhìn nàng, lại còn nói: “Nàng ngủ mê rất lâu, tuy Trẫm có cho nàng uống thuốc nhưng chắc chắn bụng nàng đã trống rỗng và rất đói. Lúc trước Trẫm đã sai người nấu cháo cho nàng rồi. Nàng nằm nghỉ một lát đi, Trẫm đi kêu người bưng tới.”

“Sư tôn đi đâu rồi ạ?” Lộ Ánh Tịch đột ngột hỏi, ánh mắt lại tăm tối hẳn đi.

“Sau khi khám bệnh cho nàng xong, có lẽ tiền bối đã đi tìm Nam Cung Uyên rồi.” Mộ Dung Thần Duệ lại nóng lòng nhìn nàng, nhịn không được thở dài thườn thượt. Hắn lại khuyên nhủ: “Tịch à, cả hai đều bị trúng tên giống nhau, tiểu Phạm có thể chịu đựng vượt qua được, thì Nam Cung Uyên cũng sẽ không xảy ra chuyện gì đâu. Huống hồ bản thân y lại am hiểu y thuật.”

“Dạ.” Lộ Ánh Tịch nhỏ giọng ậm ừ một tiếng, khuôn mặt vẫn chưa thả lỏng. Trong thâm tâm nàng trước sau vẫn luôn tồn tại một cảm giác buồn bực, gần giống như loại đau đớn khi hít thở không thông. Nó vừa mơ hồ vừa sâu kín xâm nhập tay chân lẫn xương cốt.

©STE.NT

Bên ngoài xe chợt có một giọng nói trầm ấm vang lên.

“Khởi bẩm Hoàng thượng, thuộc hạ vừa nhận được một bức thư do bồ câu đưa thư đến từ Phong Thành. Mời Hoàng thượng xem qua.”

Mộ Dung Thần Duệ khom người về phía đầu xe, tướng sĩ điều khiển xe ngựa kính cẩn trình bức mật hàm lên.

Mộ Dung Thần Duệ quay vào ngồi xuống chỗ của mình trong thùng xe. Hắn mở thư ra, xem sơ qua một lượt. Sắc mặt hắn hơi tái đi, sau đó nhanh chóng gấp thư lại.

“Phải chăng có tin tức của sư phụ ạ?” Lộ Ánh Tịch nhìn hắn, bỗng nhiên mở miệng hỏi.

Mộ Dung Thần Duệ lắc đầu, nhưng không có lên tiếng.

“Có phải không tìm thấy sư phụ?” Lộ Ánh Tịch tiếp tục hỏi. Trực giác cho nàng biết, bức mật hàm kia nhất định có liên quan đến tung tích của Nam Cung Uyên.

Mộ Dung Thần Duệ cắn răng không chịu trả lời. Đôi mắt thêm thâm trầm, nhưng sắc mặt hờ hững không biểu lộ chút tâm tình nào.

Lộ Ánh Tịch vươn tay về phía hắn, nhẹ nhàng nói: “Xin hãy cho Thần thiếp xem bức thư.”

Mộ Dung Thần Duệ cúi đầu nhìn lòng bàn tay của nàng không chớp mắt, ánh mắt thêm buồn bã. Lòng bàn tay phải của nàng bị lõm một lỗ, có lẽ nó sẽ theo nàng đến suốt cuộc đời. Nhưng loại vết thương này, nàng có thể vui vẻ phớt lờ nó. Nhưng nếu là vết thương trong tim thì sao? Có phải cả cuộc đời này, nàng không bao giờ hồi phục được như cũ hay không?

Lộ Ánh Tịch vẫn cố chấp chìa tay trước mặt hắn, kiên trì yêu cầu được đọc lá thư trong yên lặng.

Mộ Dung Thần Duệ thở dài nặng trĩu, từ từ mới đem bức thư đặt lên tay nàng.

Lộ Ánh Tịch nhận lấy bức thư. Nàng còn chưa mở ra xem mà tay đã run rẩy cả lên.

Mộ Dung Thần Duệ im lặng nhìn nàng, giọng nói trầm thấp và dịu nhẹ vang lên: “Thám tử mang về hai tin tức. Một là về Diêu Lăng, hai là về Nam Cung Uyên.”

Lộ Ánh Tịch rủ mi mắt, không mở bức thư ra chỉ hỏi khe khẽ: “Diêu Lăng làm sao vậy?”

“Phát độc, không có khả năng qua khỏi, đã tắt thở.” Giọng Mộ Dung Thần Duệ đều đều, gần như không có chút nhấp nhô phập phồng: “Sư huynh của nàng ấy đang mang theo nàng ấy đi khắp nơi tìm kiếm Trẫm, hình như muốn báo thù rửa hận thay nàng ấy.”

“Mang theo nàng ấy?”

“Thi thể.”

Lời vừa dứt, cả hai người đều im bặt. Bầu không khí nặng nề dường như mang thêm chút lạnh lẽo.

Lộ Ánh Tịch vò mạnh bức thư trong tay, bởi vì nàng dùng sức quá mạnh, nên tờ giấy mỏng kêu sồn sột.

“Hạ Diệu Tổ đã tìm được Nam Cung Uyên trong một ngôi miếu đổ nát ở Phong Thành.” Giọng Mộ Dung Thần Duệ vẫn rất bằng phẳng, “Lúc đó Nam Cung Uyên mất máu quá nhiều nên bất tỉnh nhân sự. Hạ Diệu Tổ đưa y đến chỗ quân y, nhưng giữa đường thì Nam Cung Uyên đã tắt thở.”

Nét mặt Lộ Ánh Tịch cứng ngắc. Một mặt buông mi mắt xuống, mặt khác lại xoắn tờ giấy viết thư. Giống như nàng hoàn toàn chuyên chú vào việc thực hiện hành động này, mà không nghe không thấy âm thanh bên ngoài.

Mộ Dung Thần Duệ cũng không mở miệng nữa. Sắc mặt lãnh đạm tựa như lạnh lùng vô tình. Hai tay hắn cũng vô ý thức nắm chặt lại. Nắm tay dùng lực quá lớn nên các đốt ngón tay chuyển sang màu trắng, mu bàn tay nổi gân xanh rõ rệt.

Hai người cứ ngồi yên như vậy không hề lên tiếng. Trong không khí giống như tràn ngập sự bi thương và đau xót không thể diễn tả bằng lời nói, chúng vô hình bao trùm hai người họ.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phượng Tê Thần Cung
Chương 160

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 160
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...