Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phượng Tê Thần Cung – Chương 117

Phượng Tê Thần Cung

Tác giả: Khuynh Thân
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sáng sớm hôm sau, khi Lộ Ánh Tịch thức dậy, không ngờ phát hiện người kia vẫn còn ngủ.

Nàng nghiêng người sang một bên, tay chống cằm, im lặng ngắm khuôn mặt khi ngủ của hắn. Đường nét như tạc tượng, lãng tử mà khí khái hào hùng. Đôi mày ngài đen rậm, dài đến tận tóc mai. Chiếc mũi cao thẳng mang vài phần lạnh lùng nghiêm nghị. Còn có đôi môi mỏng tượng trưng cho sự cay nghiệt vô hình. Nhưng mà, hắn có hàng mi dài đen lại cong vút, đẹp và thanh nhã giống như của nữ tử.

Nàng mím môi khẽ cười không thành tiếng, thò tay chạm vào lông mi của hắn. Lòng bàn tay chỉ khẽ vuốt nhẹ, cảm thấy được độ cong của lông mi và hơi nhồn nhột, nàng không khỏi bật cười thích thú.

Một tiếng r//ê//n hừ bỗng vang lên, nàng hết hồn liền rụt tay về.

“Chơi vui nhỉ?” Hoàng đế lười nhác mở mắt, giọng nói lúc mới ngủ dậy có chút khàn khàn, “Xem Trẫm như món đồ chơi?”

“Hoàng thượng, buổi sáng an lành.” Giọng Lộ Ánh Tịch trong sáng cùng kính cẩn vang lên.

Hoàng đế rút đôi tay ra khỏi chăn, chống tay xuống giường nâng người ngồi dậy, nghiêng đầu liếc nhìn nàng từ trên cao: “Đây là lần đầu tiên nàng thỉnh an sớm với Trẫm.”

Lộ Ánh Tịch trầm ngâm một lát mới mỉm cười nói: “Hoàng thượng không nhắc thì Thần thiếp cũng quên mất.” Sáng sớm mỗi ngày nàng rất ham ngủ nướng, mà hắn cho tới bây giờ cũng chưa từng gọi nàng dậy, còn nàng thì luôn luôn lười biếng không chịu tỉnh.

“Hôm nay Trẫm cho nàng cơ hội được hầu hạ Trẫm rửa mặt thay quần áo.” Hoàng đế vén chăn bước xuống giường, người trần như nhộng đứng trước mặt nàng, không cảm thấy xấu hổ một chút nào. Thân thể cao lớn tráng kiện và rắn chắc tắm mình trong nắng sớm, như được hàng vạn tia sáng tạo thành vòng hào quang vây quanh người hắn, hoàn mỹ như một vị thần.

Lộ Ánh Tịch phát hoảng, nhanh chóng che tịt hai mắt lại.

Hoàng đế thấy vậy không những không tức giận mà còn bật cười sảng khoái, vừa cười vừa trêu đùa nói: “Dáng người của Trẫm khó coi vậy sao? Không biết đêm hôm qua người nào đã ôm Trẫm chặt như vậy ta?”

Lộ Ánh Tịch đã xấu hổ và còn thêm bực bội, bịt chặt mắt trả lời: “Mong Hoàng thượng hãy tự trọng.”

“Trẫm đứng trước mặt thê tử của chính mình thì cần gì phải che phải đậy? Thế nào gọi là không tự trọng?” Hoàng đế nhướng người về phía nàng, xấu xa giật mạnh chiếc khăn gấm trên người nàng ra, “Nàng cũng nên noi theo sự thẳng thắn của Trẫm.”

Lộ Ánh Tịch hoảng loạn, hai tay vội vã túm góc chăn mà quên che mắt.

Vòm ngực săn chắc, cơ bắp rõ rệt bỗng chốc đập vào mắt Lộ Ánh Tịch. Nàng vừa ngượng vừa lúng túng, cuộn tròn người lăn qua mép bên kia của long sàng, không chịu quay đầu lại nhìn hắn.

Hoàng đế vui vẻ cười to, tiếng cười phá vỡ bầu không khí thanh tịnh vào buổi sớm mai của tẩm cung.

“Đáng ghét!” Lộ Ánh Tịch buồn bực càu nhàu trong chăn.

“Đừng tưởng Trẫm không nghe thấy nhé!” Hoàng đế cười nói nàng, giọng điệu trêu đùa, tinh quái: “Theo Trẫm thấy, nàng tạm thời vẫn chưa quen với việc này, hôm nay không ép nàng nữa. Nhưng sau này nàng phải học cho thành thói quen đi, giúp phu quân thay quần áo là bổn phận của thê tử.”

Lộ Ánh Tịch hứ một tiếng, không thèm tiếp lời hắn, nhưng gương mặt đã nóng ran. Chỉ hai từ phu quân cùng thê tử đã thể hiện bao tình cảm ấm áp thân mật như vậy.

Hoàng đế tự mình đi gọi thái giám vào phục vụ hắn mọi thứ. Hắn chỉ chải chuốt qua loa, ngay cả bữa sáng cũng không ăn mà đi thượng triều luôn. Từ trước đến nay hắn vẫn luôn thức dậy sớm, sáng nay cũng không ngoại lệ. Thật ra hắn đã tỉnh dậy từ lâu, chỉ là hắn lưu luyến cảm giác ấm áp khi da thịt áp sát vào nhau kia mà bịn rịn không muốn rời giường.

Đợi sau khi hắn đã rời đi, Lộ Ánh Tịch mới chậm chạp xuống giường đi rửa mặt. Trong đầu bỗng nhiên nhớ đến đêm qua, trước khi chìm vào giấc ngủ, hắn ôm nàng trong lòng, thủ thỉ vào tai nàng: “Tịch ơi, nếu như thành trì có thể đổi với tính mạng của nàng, Trẫm sẽ không tiếc rẻ.”

Giờ đây ngồi nhớ lại, nàng không nhịn được mỉm cười. Đây là lời tỏ tình sao? Ngọt ngào thấm vào tận đáy tim như vậy. Thế nhưng, hắn sẽ bằng lòng lấy vài tòa thành để trao đổi với mạng sống của nàng sao? Chỉ e rằng đây chỉ là giây phút mềm lòng, an ủi nhất thời mà thôi. Phàm là việc gì càng hy vọng lại càng khiến người ta thất vọng. Nàng không muốn suy nghĩ quá nhiều.

©STE.NT

Lộ Ánh Tịch rỗi rãi không có việc gì làm, nàng liền ra khỏi Thần cung, đến đi dạo trong Ngự hoa viên. Không ngờ nàng lại nhìn thấy một người đáng lý không nên ở đây.

“Lộ muội muội, muội vẫn khỏe chứ?” Dưới gốc cây ngô đồng bên cạnh một con đường mòn, một nam tử anh tuấn đang đứng lặng chốn đó, nhướng mày mỉm cười xán lạn còn tươi hơn hoa.

“Đoàn Vương gia?” Lộ Ánh Tịch hơi giật mình, người này sao lại ở trong cung? Vả lại một thân một mình xuất hiện tại Ngự hoa viên, cứ như đang có ý đi thăm dò đường đi lối về trong cung?

“Ta đến thăm muội muội của ta, không ngờ lại được gặp Lộ muội muội trước.” Đoàn Đình Thiên không chút che giấu vòng vo, cứ thế mà nói thẳng tuột: “Chắc hẳn Lộ muội muội cũng biết Tê Điệp chứ?”

Lộ Ánh Tịch ngạc nhiên đến á khẩu không nói được. Mấy ngày nay nàng không để ý đến thế sự, thời thế bên ngoài kia đã ra sao rồi? Thân phận của Tê Điệp đã được công khai?

Đoàn Đình Thiên tựa như không nhìn đến vẻ mặt đang choáng váng của nàng, vẫn cứ nói thao thao: “Người muội muội này của ta nói ra cũng là có số phận long đong. Từ nhỏ muội ấy bị lạc, sau đó lại bị mấy tên buôn người bán đến Hoàng Triều, bị chuyển qua tay nhiều người mới vào cung, không được hưởng hạnh phúc dù chỉ một ngày.”

“Tê Điệp là muội muội ruột thịt của Hoàng đế quý quốc?” Lộ Ánh Tịch lòng mang hoài nghi rất sâu, không phát giác mà cau chặt mày. Trước đây nàng nghi ngờ, từng tưởng rằng Tê Điệp đã sử dụng thuật dịch dung tinh xảo, nhưng bây giờ xem chừng Tê Điệp quả thật là có hình dáng giống nàng. Phía sau chuyện này có cất giấu âm mưu nào không?

“Hả?” Đoàn Đình Thiên nhướng mày, bộ dạng hết hồn nói: “Lộ muội muội không biết sao? Ta cũng không phải là đệ đệ ruột của hoàng huynh, phụ thân của ta và tiên đế mới là huynh đệ thân thuộc. Tê Điệp đương nhiên cũng không phải là công chúa, mà là quận chúa.”

“Thì ra là thế.” Lộ Ánh Tịch cân nhắc, suy nghĩ trong đầu bay loạn xạ cả lên. Tin tức Hi vệ đã tra được lúc trước đích thực là hồi đó có một nàng công chúa Lâm Quốc đã mất tích một cách bí ẩn, nhưng nàng công chúa này không phải là Tê Điệp sao? Chuyện rắc rối phức tạp này lại khiến lòng nàng cảm thấy rất lo sợ mơ hồ.

“Ta có nghe nói, dáng dấp Tê Điệp có bảy phần giống với Lộ muội muội.” Đoàn Đình Thiên dò xét nhìn nàng, càn rỡ quan sát nàng từ trên xuống dưới, đôi mắt anh đào cuốn hút lóe lên tia hào hứng, “Nhưng mà, ta lại nghĩ phong thái của Lộ muội muội là độc nhất vô nhị, không ai có thể sánh bằng.”

“Đoàn Vương gia quá khen.” Lộ Ánh Tịch khách sáo theo lễ nghi, sắc mặt vẫn thản nhiên.

“Sức khỏe Lộ muội muội vẫn tốt chứ? Ta nghe Nam Cung Uyên huynh nói đến tình trạng đáng lo ngại của Lộ muội muội, e là không thể sống qua…” Lời nói bộc trực của Đoàn Đình Thiên gần như là vô lễ, ánh mắt sáng quắc lại nồng nàn nhìn nàng chòng chọc, tiếp tục nói: “Bình thường Lộ muội muội đã quá lao lực rồi, cứ an tâm nghỉ ngơi điều dưỡng sức khỏe. Tê Điệp sẽ thay Lộ muội muội hầu hạ Hoàng đế Hoàng Triều.”

Lộ Ánh Tịch sửng sốt, câu sau của hắn ta là có ý gì?

“Một nước không thể một ngày không có vua, đương nhiên cũng không thể thiếu Hoàng hậu.” Đoàn Đình Thiên nhếch môi cười tà, đôi mắt cũng vạn phần đen tối. “Đây là phiền phức của Hoàng đế, nhìn qua thì như oai hùng đáng ngưỡng mộ, nhưng thật ra lại không có bao nhiêu tự do. Chẳng giống như ta đây, làm một ‘Nhàn hạ vương’ ung dung tự tại.”

Lộ Ánh Tịch tạm thời không lên tiếng, trong lòng ngổn ngang bao điều. Nàng im lặng một lát, suy nghĩ kĩ rồi mới thản nhiên nói: “Con người đã sống trên đời thì tất có ràng buộc, Đoàn Vương gia cũng không thật sự thong dong vô sầu vô lo đúng không?”

Ánh mắt Đoàn Đình Thiên nhanh chóng xẹt qua một tia sắc nhọn nhưng nét mặt vẫn tuấn tú lỗi lạc, nụ cười vẫn thường trực trên môi: “Thong dong khắp chốn phố phường sơn dã, còn dễ chịu hơn là bị vây khốn trong bốn bức tường cao lớn của hoàng cung.”

Lộ Ánh Tịch khẽ cười, ngôn ngữ cũng sắc bén hơn: “Chí hướng của Đoàn Vương gia e rằng cũng không đặt ở phố phường sơn dã.”

Đoàn Đình Thiên cảm thấy vô cùng thú vị, ngửa đầu cười to, cũng không tiếp lời nàng.

“Đoàn Vương gia xin cứ tự nhiên.” Lộ Ánh Tịch không muốn nói nhiều thêm nữa, gật đầu với hắn ta một cái, rồi xoay người rời đi.

Trở lại Thần cung, Lộ Ánh Tịch tinh thần có chút hoang mang, đáy lòng bỗng nhiên cảm nhận vị chua chát. Đoàn Đình Thiên đã cố ý tiết lộ thông tin. Giống như là chỉ đợi nàng ‘chết’, Tê Điệp sẽ thay thế vị trí của nàng, trở thành Hoàng hậu sao? Hoàng Triều tấn công Long Triêu vẫn chưa xong, bèn cho lực lượng ba nước liên kết với nhau để cùng tiêu diệt Long Triêu?

Đáng lẽ nàng nên cảm thấy may mắn vì đã có người thay thế nàng đảm nhiệm trọng trách hòa thân, cũng nên vui mừng vì cuối cùng nàng sắp lấy được tự do chứ? Thế nhưng, vì sao lòng nàng lại đau đớn cùng xót xa như vậy?

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phượng Tê Thần Cung
Chương 117

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 117
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...