Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phượng Tê Thần Cung – Chương 113

Phượng Tê Thần Cung

Tác giả: Khuynh Thân
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lộ Ánh Tịch cứ duy trì tư thế như vậy, cuộn tròn người ở một hốc tối, nước mắt thấm ướt góc váy. Nhưng tiếng khóc rất nhỏ, chỉ như tiếng nức nở nghẹn ngào mà thôi.

Đột nhiên nàng nhớ đến năm mà mẫu hậu qua đời, nơi đâu cũng đều là màu trắng tang thương đập vào mắt. Khi đó nàng mới tròn năm tuổi, được lão nhũ mẫu nắm tay dẫn vào linh đường hoàng tộc. Lúc đó nàng vẫn còn bé, chẳng hiểu cái chết có nghĩa là gì, chỉ biết không trông thấy mẫu hậu liền vội vã đi tìm. Trong chiếc quan tài băng trong suốt đặt ở giữa linh đường, cuối cùng nàng cũng đã tìm thấy mẫu hậu đang nằm trong đó. Ngày hôm đó, Phụ hoàng đã nói với nàng: “Tịch nhi, sau này Phụ hoàng sẽ yêu con gấp đôi, tình yêu ta dành cho mẫu hậu của con cũng dồn hết cho con.”

Khung cửa sổ hé mở, màn cửa bằng lụa mỏng bị cơn gió cuốn vào phòng khẽ tung bay phần phật, mang theo hơi lạnh cuối thu làm căn phòng lạnh lẽo hơn. Lộ Ánh Tịch cảm thấy rét run càng co quắp người lại, đem khuôn mặt đẫm nước mắt vùi thật sâu vào hai lòng bàn tay.

Đêm đến, sắc trời bên ngoài sẩm tối, bên trong phòng không có ánh đèn nên tối đen như mực.

Lúc Tình Thấm bưng chiếc khay đựng viên ngọc dạ minh châu đến đây thì hết hồn.

“Nương nương?” Tình Thấm chần chờ đến gần nàng, chỉ thử gọi một tiếng.

Bộ dáng co ro của Lộ Ánh Tịch cứng ngắc như hóa đá, bất động không nhúc nhích.

“Nương nương? Nô tỳ đến đây lĩnh tội.” Tình Thấm nhẹ nhàng nói, khuôn mặt xinh xắn không hề sợ hãi, chỉ còn lại nét mặt trầm tĩnh lạnh lùng.

Im lặng hồi lâu, Lộ Ánh Tịch mới chầm chậm ngẩng mặt lên. Đôi mắt trong sáng như trăng rằm đã được nước mắt rửa sạch, nhưng vẫn hàm chứa nét bi thương rõ rệt.

Trong lòng Tình Thấm vừa sợ vừa bất ngờ. Công chúa đã khóc? Chẳng lẽ do Công chúa bất hòa tranh cãi với Hoàng thượng lúc trước? Chớ bảo Công chúa cũng yêu Hoàng thượng?

Lộ Ánh Tịch từ từ đứng dậy, đôi chân tê dại mất hết cảm giác, không khỏi mất thăng bằng mà lảo đảo vài bước.

“Nương nương!” Tình Thấm bước lên trước đỡ nàng, dìu nàng đến ngồi xuống giường.

“Tiểu Thấm.” Sau khi ngồi xuống, Lộ Ánh Tịch mới mở miệng, thanh âm khàn đặc u buồn, “Làm xong chuyện này, ngươi có thể trở về Ô Quốc.”

“Chẳng hay nương nương muốn nô tỳ làm chuyện gì?” Tình Thấm phục tùng cụp mặt xuống, dịu dàng hỏi.

“Ngươi sang đây.” Lộ Ánh Tịch bảo nàng ta đến gần, sau đó ghé sát vào tai nàng ta thầm thì vài câu thì dừng lại.

Tình Thấm chấn động toàn thân, ánh mắt hoảng sợ, lắp ba lắp bắp: “Công… Công chúa…”

Lộ Ánh Tịch phất tay, mệt mỏi nói: “Lui ra đi.”

Tình Thấm đứng sững một lát, yên lặng treo viên dạ minh châu lên góc tường, hành lễ lui ra ngoài.

Ánh sáng dịu nhẹ rọi sáng cả căn phòng, Lộ Ánh Tịch híp mắt lại, cảm thấy khó chịu. Trong phút chốc nàng tung chưởng về phía góc tường, chỉ nghe tiếng “Bốp” vang lên, viên dạ minh châu xa hoa quý giá xuyên qua màn cửa sổ, bay thẳng ra khỏi tẩm cung.

Bóng đêm hắc ám lại khôi phục, nàng r//ê//n một tiếng, lấy tay ấn vào ngực trái, nghiêng người nằm xuống giường.

Tinh thần hỗn loạn một lúc lâu, nàng mới dần rơi vào chiêm bao.

Dường như thân thể nàng càng lúc càng dễ mệt lử, ngực lúc nào cũng đau âm ỉ. Đây là dấu hiệu suy nhược từng ngày của nàng sao?

Nàng không ngủ sâu, cảm giác được bên cạnh có người đi đi lại lại, thế nhưng mí mắt nặng trĩu không cách nào mở ra.

Người nọ nhẹ nhàng ngồi bên cạnh nàng, nhỏ giọng gọi: “Tịch à.”

Nàng muốn đáp lại, muốn mở mắt nhìn xem là người nào xưng hô với nàng như vậy. Nhưng đầu óc choáng váng, ngực nghẹt thở, mồ hôi tuôn khắp người, làm thế nào cũng không dậy nổi.

Một bàn tay sần sùi nhưng ấm áp khẽ sờ qua trán nàng. Dường như lau mồ hôi giúp nàng. Động tác dịu dàng giống như đang sợ làm nàng vỡ vụn.

“Lúc chiều không hiểu sao Trẫm lại tận lực đấu khẩu với nàng.” Người nọ lẩm bẩm, thở dài một hơi, “Nàng có thể buông hết thảy mọi gánh nặng trong lòng để an hưởng cuộc sống vui vẻ, trải qua khoảng thời gian cuối cùng này.”

Ngón tay ấm áp chạm đến mạch trên cổ tay nàng, người nọ lại thở dài lần nữa: “Mạch tượng rối loạn cùng suy yếu. Xem ra Nam Cung Uyên đã không nói dối.”

Trong m//ô//n//g lung nàng lại nghe thấy hắn nói: “Quả nhiên nàng là hồng nhan bạc mệnh sao? Bây giờ Trẫm thà rằng nàng là hồng nhan họa thủy, di hại ngàn năm.”

Nàng có chút muốn cười, nhưng ngực đau kịch liệt, làm nàng mê man không còn sức.

“Thật ra Trẫm không biết rốt cuộc Trẫm xem trọng nàng vì điều gì.” Người nọ chợt khẽ cười tự giễu: “Trẫm tự xưng là anh minh sáng suốt, không bị nữ sắc mê hoặc nhưng suy cho cùng cũng chỉ đến thế mà thôi.” Người nọ ngừng lại một chút, cúi đầu dùng giọng nhỏ nhẹ nói: “Từ đêm đại hôn đó, ngay giây phút vén chiếc khăn đỏ che mặt kia, Trẫm đã bị mỹ nhân kiều diễm chỉ với cái nhìn thoáng qua làm cho hoảng sợ. Bởi vì lòng rung động khôn nguôi, Trẫm đã cố gắng không nhìn nàng. Thế nhưng chỉ cái liếc mắt kia cũng đủ khiến Trẫm có ấn tượng sâu đậm.”

Nàng ù ù cạc cạc lắng nghe, ngẩn ngơ nghi hoặc, chuyện gì làm hắn ấn tượng sâu sắc?

“Trẫm đã gặp vô số nữ nhân, có phong thái điềm đạm quyến rũ, cũng có người tươi mát động lòng người, lại càng không thiếu người quật cường, cao ngạo cùng lạnh lùng. Mặc dù dung nhan của nàng xuất chúng, nhưng chẳng qua chỉ là một vỏ bọc đẹp đẽ mà thôi. Theo lý nhiêu đó cũng không đủ để lọt vào mắt xanh của Trẫm. Sau đó Trẫm cũng gạt nàng sang một bên, không suy nghĩ nhiều đến nàng. Cho đến khi lại tiếp xúc với nàng, loại cảm giác hấp dẫn và rung động đặc biệt lại lần nữa cuốn hút trái tim của Trẫm. Gần đây, Trẫm đã suy nghĩ cẩn thận. Có thể đây là số trời đã định, không có lý do để làm theo nhưng không cho phép chống đối.”

Nàng muốn chê cười hắn, từ khi nào hắn cũng tin vào số trời. Nhưng trước sau nàng không mở miệng nói được, đầu nặng nề như bị đổ chì, nặng đến mức tê tái.

“Ánh Tịch?” Giọng của Hoàng đế bỗng vút cao, như đang vô cùng khẩn trương vội vã: “Nàng làm sao vậy? Đừng cắn chính mình! Thả lỏng!”

Không những bị nhức đầu, trái tim của nàng cũng đau dữ dội, tựa như bị mũi dao nhọn đ//â//m từng nhát một, đau đớn trong nháy mắt lan đến xương cốt toàn thân. Nàng nghe được tiếng chính nàng đang cực lực nghiến răng ‘ken két’, nhưng không thể dừng lại được.

Một bàn tay mạnh mẽ bóp chặt hai bên gò má của nàng, cứng rắn cạy miệng nàng đang ngậm kín của nàng ra. Để đề phòng nàng vô ý thức cắn trúng đầu lưỡi của chính mình, ngay sau đó một cánh tay quả quyết nhét vào miệng nàng.

Nàng hoàn toàn không chút do dự, há miệng cắn phập vào cánh tay đó. Đau đớn kịch liệt ùn ùn kéo đến như thủy triều cuồn cuộn dâng trào vây chặt khắp người nàng. Khoang miệng dần dần đậm đặc mùi máu tươi, cả người nàng run rẩy. Đầu dần đánh mất tỉnh táo, chỉ còn một suy nghĩ duy nhất trong đầu… Lần này nàng phát bệnh nặng thật rồi!

“Ánh Tịch! Tịch! Tịch à!”

Âm thanh lo lắng kề sát bên tai nàng, nhưng nàng không có sức nghe theo. Nàng chỉ cảm thấy quá mức khổ sở ngay cả thở cũng khó khăn. Ngực như bị đè nghẹt, trái tim muốn nứt toạc ra, nàng chưa bao giờ trải qua đau đớn như vậy.

“Ánh Tịch, cố chịu đựng!”

Có người ôm nàng, để một tay lên lưng nàng.

“Cho dù có mất hết võ công, Trẫm cũng sẽ cứu nàng!”

Lời còn chưa dứt, một luồng chân khí đã nối đuôi nhau đi vào cơ thể nàng, nhất thời đè nén sự đau đớn đang giày vò nàng.

Ý thức nàng hồi phục trong giây lát, ngay trong giây phút này, nàng tin hắn, cuối cùng cũng tin hắn.

Thế nhưng, rất nhanh sau đó nàng lại rơi vào vực sâu đau đớn như rớt thẳng xuống bàn chông đ//â//m đầy mũi nhọn. Mà dòng nội lực mạnh mẽ đang rót vào người sau lưng nàng không thể dịch chuyển.

“Hoàng thượng… không được đâu…” Nàng cố sức nói mấy chữ, nhưng lực bất tòng tâm, đầu nghiêng sang một bên, hoàn toàn ngất lịm.

“Ánh Tịch!” Tiếng gào thét bỗng bi thương vang lên, làm chấn động cả căn phòng. Không khó để nhận ra, đó chính là sự hoảng sợ tột độ khi đánh mất…

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phượng Tê Thần Cung
Chương 113

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 113
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...