Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phượng Tê Thần Cung – Chương 107

Phượng Tê Thần Cung

Tác giả: Khuynh Thân
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nàng đến quán Thiên Uyển, vào phòng của Phạm Thống. Căn phòng đơn sơ, chỉ có một ngọn đèn dầu tỏa ánh sáng mờ nhạt ảm đạm.

Nam tử cao to hơi cuộn tròn người trên giường, sắc mặt ửng hồng, lấm tấm mồ hôi lạnh trên trán.

“Phạm huynh?” Lộ Ánh Tịch không câu nệ lễ tiết bước thẳng vào phòng, quả quyết nắm cổ tay hắn bắt mạch.

“Vâng...” Phạm Thống khẽ r//ê//n rỉ trong vô thức, đôi lông mày cau chặt lại.

Bắt mạch trong giây lát, Lộ Ánh Tịch mặt mày nhăn nhó, trong lòng nặng trĩu. Nàng vốn hy vọng hắn chỉ là bị cảm sốt, bây giờ xem ra e rằng...

“Lộ huynh?” Phạm Thống mơ màng mở mắt, đã thấy một hình bóng duyên dáng đứng trước giường, thần trí càng lúc càng lơ mơ.

“Phạm huynh vẫn ổn chứ?” Nhìn bờ môi khô nứt nẻ của hắn ta, Lộ Ánh Tịch đi tới bên cạnh bàn rót một chén nước, cầm chén đến đặt tận tay hắn ta.

Phạm Thống ngơ ngác đón nhận, cảm thấy bản thân như đang còn trong cơn mơ, giọng nói khàn khàn cất tiếng hỏi: “Sao ngươi lại ở trong phòng của ta?”

“Vừa rồi ngươi lên cơn sốt làm thủ hạ của ngươi sợ hết hồn.” Lộ Ánh Tịch khẽ mỉm cười, vẫn ung dung nói: “Vậy là tốt rồi, ngươi không cần chạy đôn chạy đáo nữa, ngày mai ta sẽ tống ngươi đến trọ ở Tế Nhân Đường.”

“Tế Nhân Đường? Trọ?” Phạm Thống hốt hoảng, hoàn toàn tỉnh táo, trợn trừng mắt nhìn nàng chằm chặp.

“Người đừng lo lắng, ta và sư phụ sẽ đến thăm ngươi mỗi ngày.” Lộ Ánh Tịch dùng lời nói dịu nhẹ nhất trấn an hắn, “Cho ngươi đến Tế Nhân Đường là vì ở đó có đầy đủ dược liệu. Ngươi đến đó tĩnh tâm nghỉ ngơi mấy ngày, sẽ sớm khỏe lại thôi.”

Phạm Thống nhất thời không nói gì, đôi mắt màu hổ phách đầy nỗi phức tạp mâu thuẫn.

Lộ Ánh Tịch yên lặng nhìn hắn, dần dần bắt đầu hoài nghi: “Có phải Phạm huynh có chuyện gì muốn nói?”

Phạm Thống nhắm mắt, chống hai tay đỡ thân thể ngồi dậy. Hắn cúi đầu nói: “Không cần phải đến Tế Nhân Đường, Phạm mỗ muốn ở lại đây giúp Lộ huynh và Nam Cung Uyên một tay.”

Lộ Ánh Tịch chớp mắt một cái, không tiếp tục nói. Phạm Thống không phải là một người không biết chừng mực như vậy, vì sao vẫn ngoan cố không chịu rời khỏi?

“Nam Cung Uyên nói...” Phạm Thống dừng lại, khẽ liếc mắt về phía nàng, rồi mới nói tiếp: “Y đang nghiên cứu một loại thuốc mới, may ra có thể trị khỏi các bệnh nhân mắc bệnh ở giai đoạn đầu.”

“Cho nên ngươi muốn ở lại để lấy thân thử nghiệm thuốc?” Lộ Ánh Tịch chấn động, đôi mắt trong sáng đã nhiễm vài phần tức giận.

“Vâng, Phạm mỗ tự nguyện dùng thử thuốc mới.” Phạm Thống thở dài, sau đó lại ngẩng đầu mỉm cười, “Lộ huynh đừng giận. Tuy rằng đến cách ly ở Tế Nhân Đường sẽ có ba phần khả năng được chữa hết bệnh, nhưng nếu thuốc mới có hiệu quả thì cơ hội tăng lên chín phần.”

Lộ Ánh Tịch mấp máy môi muốn nói, ngực ngập tràn một nghi vấn nhưng cố gắng đè nén, chỉ nói: “Ngươi cứ nghỉ ngơi trước đã. Ta đi hỏi sư phụ một chút.”

Phạm Thống gật đầu, không nhiều lời chi nữa, uể oải nhắm mắt rồi nằm xuống.

Lộ Ánh Tịch vừa bước ra khỏi phòng đã thấy một người đang đứng dưới mái hiên chỗ ngã rẽ, xem tình hình là đang chờ nàng.

“Sư phụ!” Nàng bước nhanh tới, chau mày hỏi: “Vì sao người lại khuyên Phạm Thống ở lại dùng thử thuốc? Phương thuốc ra sao? Có mạo hiểm quá không?”

Đối mặt với mấy vấn đề liên tiếp của nàng, Nam Cung Uyên phải trầm ngâm giây lát mới mở miệng nói: “Ánh Tịch, ngươi còn tin sư phụ không?”

Lộ Ánh Tịch giật mình, lúc này mới phát giác chính mình lại hung hăng đi chất vấn người. Bắt đầu từ khi nào, ngay cả sư phụ nàng cũng không dám tin tưởng hoàn toàn?

Nam Cung Uyên ngắm nhìn nàng, gương mặt anh tuấn như mặt nước hồ tĩnh lặng không gợn sóng, đều đều nói: “Thuốc mới đương nhiên sẽ có mạo hiểm. Phạm huynh đệ có lòng quyết tâm cao, nên có thể vượt qua được.”

“Sư phụ định lấy độc trị độc?” Lộ Ánh Tịch nhạy bén nghe được hàm ý sâu xa trong lời y nói, không khỏi cau mày chặt hơn, “Sư phụ nắm chắc mấy phần thành công?”

Nam Cung Uyên khẽ lắc đầu không trả lời.

“Sư phụ, đồ nhi không đồng ý để Phạm Thống mạo hiểm.” Lộ Ánh Tịch nói thẳng: “Bây giờ hắn ta chỉ là nhiễm bệnh ở giai đoạn đầu, khả năng trị khỏi rất cao. Nhưng nếu hắn ta ở lại thử nghiệm thuốc thì thập tử nhất sinh. Cho dù cuối cùng có thể trị hết bệnh của hắn ta thì cũng để lại di chứng, cũng có thể còn lưu lại độc tố trong cơ thể hắn ta.”

“Những vấn đề thiệt hơn này, ta cũng đã nói cho Phạm huynh đệ biết. Hắn ta vẫn kiên trì muốn thử thuốc.” Nam Cung Uyên bình tĩnh trả lời.

“Ngay từ đầu sư phụ không nên nhắc đến chuyện này với hắn ta!” Lộ Ánh Tịch buột miệng chê trách. Lúc nói xong, nàng sửng sốt, không thể tin mình lại nói ra những lời đó. Sao nàng có thể trách sư phụ? Sư phụ cũng là muốn cứu càng nhiều bách tính càng tốt.

Nam Cung Uyên không hé môi, bình thản nhìn thẳng vào nàng, không thể nhìn ra điều gì từ đôi mắt sâu hun hút đó.

“Sư phụ, Ánh Tịch nóng lòng, nhất thời hồ đồ nên buột miệng thôi. Ánh Tịch rất xin lỗi sư phụ, mong sư phụ tha thứ.” Nàng khom người chân thành tạ lỗi.

Nam Cung Uyên nhếch môi cười trừ, dịu dàng nói: “Không cần phải làm chuyện long trọng như vậy, ngươi nói cũng không phải là vô lý. Phạm huynh đệ nếu biết ngươi quan tâm hắn ta như thế, chắc chắn hắn ta sẽ vô cùng xúc động.”

Lộ Ánh Tịch nghe vậy liền cảm thấy có gì đó, liền quay đầu lại. Quả nhiên nàng thấy Phạm Thống đang đứng liêu xiêu cách đó không xa.

“Phạm huynh, sao ngươi không ở trong phòng nghỉ ngơi?” Nàng đang định đi đến chỗ hắn ta, ai ngờ hắn ta đột ngột quay đầu, không nói một lời đã phăng phăng đi về phòng.

Nàng ngỡ ngàng không hiểu, nhưng cũng không rảnh tìm hiểu. Hiện nay chuyện quan trọng nhất chính là cùng sư phụ nghiên cứu kỹ càng phương thuốc mới.

*

Suốt một đêm tham khảo, tra cứu sách y và phân biệt dược tính, sắc mặt Lộ Ánh Tịch càng thêm mệt mỏi, vành mắt thâm đen.

Phạm Thống uống thử thang thuốc đầu tiên, tình hình khá tốt, hiện tại vẫn chưa thấy tình trạng khó chịu. Lộ Ánh Tịch an tâm hơn một chút, liền đi doanh y.

Vào đúng giờ Thìn, ánh nắng ấm áp dịu nhẹ xuyên qua kẽ lá. Lộ Ánh Tịch ngửa đầu nhìn trời, chợt thấy trước mắt một mảng sáng chói lòa đau mắt.

Nàng lấy tay lên che mắt, đầu óc như có tiếng kêu ong ong, cuối cùng chóng mặt mà lảo đảo ngã xuống.

“Ánh Tịch!”

Một giọng nói quen thuộc lọt vào tai nàng. Nàng không rõ vì sao tiếng nói hiền hậu đó lại xen lẫn chút tình cảm lo lắng mơ hồ?

Mùi hương thảo dược dễ chịu nhè nhẹ xâm nhập vào mũi nàng. Nàng cảm thấy bản thân rơi vào vòng tay ấm áp của một người. Nhưng chẳng hiểu vì sao đầu nàng nặng trĩu, muốn mở mắt nhưng không được.

Đây hẳn là nàng đang mơ. Có người ôm nàng rất chặt, cánh tay gầy gò nhưng mạnh mẽ bế nàng lên lầu, tay hơi run rẩy. Là đang sợ sao? Nhưng mà sợ chuyện gì?

Trong m//ô//n//g lung hỗn loạn, những tiếng kêu gọi sốt ruột truyền đến bên tai nàng không ngừng.

“Ánh Tịch! Tỉnh dậy đi!”

“Ánh Tịch! Đừng làm ta sợ!”

Nàng chun mũi, đầu ngày càng đau nhức. Là sư phụ sao? Sư phụ cho đến bây giờ đều rất bình tĩnh nhã nhặn, sao có thể hốt hoảng như vậy?

“Ánh Tịch, ngươi sốt rồi. Ta sẽ không để ngươi xảy ra chuyện gì đâu.” Tiếng nói kia dần bình ổn hơn, những bước chân hối hả nhưng nhẹ nhàng.

Nàng lờ mờ biết mình được ẵm về phòng ở dịch quán, còn những chuyện sau đó nàng không còn rõ.

Nam Cung Uyên ngồi bên mép giường, ánh mắt trầm tĩnh, lặng nhìn thân người đang hôn mê bất tỉnh ở trên giường. Từ lúc nàng đến tuổi cập kê, y đã không còn nhìn nàng ở khoảng cách gần như vậy nữa. Lông mày cong vút cùng hàng mi đen giống như cánh b//ư//ớ//m càng tôn lên khuôn mặt trắng ngần, vì bệnh mà mong manh yếu đuối hơn.

Y từ từ vươn tay, nhưng lại ngừng giữa không trung. Y thở dài một hơi, cuối cùng cũng xoa nhẹ lên má nàng.

“Ánh Tịch, việc gì phải đích thân đến dịch thành?” Y nỉ non tự nói, đầu ngón tay từ từ vẽ theo đường nét trên mặt nàng.

“Thân mang nhiều trách nhiệm như vậy, ngươi đã rất cực nhọc.” Y than thở, không dám lưu luyến mà rụt tay lại, “Đến ta cũng không muốn ngươi hồi cung, chung quy ta cũng có lòng ích kỷ.”

“Nếu như có thể, ta thật sự không muốn buông tay...” Y bậm môi, sau cùng cười khổ, ánh mắt ảm đạm, ưu sầu.

Y không nói nữa, chỉ im lặng ngắm nhìn nàng, rất lâu vẫn không dời mắt.

Cho đến khi có một âm thanh khác thường rất nhỏ đột nhiên truyền đến tai y.

Y thu lại nét mặt đau buồn, nhưng vẫn giữ vẻ bình thản như cũ. Y nhét chăn vào giúp người đang nằm trên giường, rồi mới ra khỏi phòng.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phượng Tê Thần Cung
Chương 107

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 107
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...