Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phượng Hoàng – Chương 60

Phượng Hoàng

Tác giả: Lạc Lạc Tử
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lật cuốn sách Quốc sư đưa, ta chau mày. Là sách viết tay của những công chúa ở vị trí Định quốc tướng quân các triều trước. Không chỉ có giấy mà còn có vải, mực đen xen với máu, những trang giấy úa vàng lấm tấm máu khô. Từng dòng chữ thấm đẫm máu và sát khí, những nuối tiếc chưa thực hiện, những mộng ước chưa hoàn thành, những tình cảm giang dở đều được viết ra.

Những trận chiến trải dài khắp Nghi quốc, từng thành trì bị chiếm đóng, những kẻ thù không đội trời chung, từng binh lính ngã xuống, máu đổ xây thành, mở mang bờ cõi.

“Ta biết bản thân không còn sống được bao lâu nữa, Vân Thành vẫn chưa công phá được, tên khốn kiếp Thường Tín vẫn còn sống. Ta không cam tâm, dù có chết ta cũng phải chặt đầu hắn xuống, trả thù cho phu quân mình. Ta quyết định sáng mai tập kích Vân Thành, dùng mạng mình và thân binh làm mồi nhử, thu hút sự chú ý của địch về phía nam, cho quân chủ lực tấn công phía bắc. Dù ta có chết đi cũng không thẹn với tổ tiên Phượng gia, cũng không thẹn với bách tính Nghi quốc.

Phượng Hà.”

Phượng Hà là Định quốc tướng quân thời vua Bình Nhạn, vị vua thứ sáu mươi của Nghi quốc. Nàng mất năm mười tám tuổi, trong trận chiến mở rộng bờ cõi Nghi quốc. Nhờ nàng, Nghi quốc có thêm được ba thành trì, trong đó có Vân Thành, nơi tử trận của nàng.

“Địch quá mạnh, ta không chắc mình có thể tiếp tục được không. Quân lương không tới kịp. Chúng ta đã thủ trong Vịnh Thành hơn một tháng, quân tình khó khăn, lòng quân rối loạn. Nếu tiếp tục thế này, quân kỷ không thể giữ vững, không bằng mở thành, đấu một trận sống còn, kéo dài thời gian cho nhóm Lệ Nương mang dân chúng chạy trốn. Ta cũng không có gì hối tiếc, chỉ là đứa bé trong bụng này…”

Là di ngôn của Phượng Lam, Định quốc tướng quân triều vua Hoàng Lễ, vua thứ năm mươi sáu của Nghi quốc. Nàng mất năm mười sáu tuổi, tử thủ Vịnh thành chống quân Định Thành quốc, giúp cho dân chúng Vịnh Thành sống sót dưới móng ngựa của quân thù. Phu quân nàng sau khi nhận tin, đã uống thuốc tự sát trước di hài, cùng nàng hạ táng trong núi Phượng Hoàng.

“Nghi quốc lâm nguy, ta theo lệnh mang quân lên phía Bắc dẹp loạn. Nhưng triều đình đã đánh giá thấp chúng, ta cũng vì khinh địch nên mới khiến quân đội rơi vào tình trạng nguy cấp. Quân lương đã hết, binh lính chỉ còn hơn một ngàn quân, bốn trăm người bị thương nặng. Kẹt giữa núi rừng hoang vu, đợi chờ chúng ta chỉ còn một con đường chết. Ta hôm nay lập một trận địa, dẫn dụ quân thù vào bên trong, cùng chết với chúng, giữ vững bình yên cho Nghi quốc, Phượng Hồng ta cũng không nhục mệnh với Tiên hoàng. Hậu nhân của ta sau này, hy vọng có thể sử dụng trận địa này giữa yên bình cho Nghi quốc.

Phượng Hồng di bút.”

Bên dưới có vẽ một trận đồ, có ghi chi tiết cách lập cũng như phá giải, thậm chí còn phương hướng phát triển, địa hình có thể lập, cách biến hoá. Phần chữ viết có vẻ lộn xộn nhưng phần trận đồ lại chi tiết, rõ ràng. Có những chỗ khác màu, là nàng dùng máu thay mực vẽ nên, hoàn thành trận đồ đã giết chết mình cùng mười vạn quân địch.

“Phượng Hoàn ta hôm nay phải chôn thây nơi xứ người, không có gì oán hận. Tất cả là quả ta phải gặt, giá ta phải trả cho những oan hồn chết dưới lưỡi kiếm của ta. Những món nợ ta gánh, những sinh mạng ta giết nhiều đến mức ta không thể nhớ nổi. Ta rửa tay trong máu đỏ của những người xa lạ, không thù oán, thậm chí còn không nhớ mặt, tất cả đều là vì Nghi quốc. Ta tự hỏi, vì cái gì, ta vì Nghi quốc trở thành một con quỷ khát máu, một kẻ mất nhân tính như vậy cuối cùng nhận lại được cái gì? Bất kể ai cầm được cuốn sách này, đều phải đi con đường ta đang đi, tắm máu của bách tính Nghi quốc để giữ gìn cái mà chúng ta gọi là yên ổn, là sự trị vì trường tồn của Phượng gia. Ta hận, ta hận sinh ra là con cháu Phượng gia, hận mình còn sống sót, hận mình trở thành Định quốc tướng quân, hận bàn tay nhuộm đỏ máu của mình…”

Bên dưới là một mảng màu đen, loang lổ. Chữ hoà vào máu, không thể nhận ra.

“Định Thành quốc lần này đến là có chuẩn bị, Nghi quốc có thể thủ thắng nhưng ta sẽ không về được nữa. Ta không trách trời, cũng không oán đất, tất cả là do ta quá chủ quan mới khiến hai vạn quân cùng chôn với mình. Nhưng chúng ta sẽ không chết vô ích, ít nhất phía sau chúng ta, Nghi quốc vẫn còn bình an, bách tính vẫn có thể vui vẻ đón nguyên tiêu. Ta từng hẹn với một người, sau nguyên tiêu sẽ mang sính lễ đến đón hắn, cùng sinh con dưỡng cái, vui hưởng cảnh điền viên. Lần này, xem ra phải làm kẻ bội tín. Phía dưới ta có vẽ vài thực vật có thể làm quân lương sau này, hy vọng hậu nhân của ta có thể đọc được.

Phượng Điệp di bút”

Xen kẽ những di bút của các công chúa đời trước là rất nhiều binh kế, chính sách quản lý quân đội, địa hình đặc trưng và phương pháp hành quân ở các thành trì. Thậm chí có vẽ tỉ mỉ nhiều loại vũ khí tương ứng với tác chiến đường dài và khí hậu đặc trưng từng vùng, cách phòng chống bệnh và quản lý quân lương.

Nghi quốc có hai mươi mốt thành trì, mỗi thành nhuộm máu ít nhất của hai công chúa ở vị trí Định quốc tướng quân. Khác nhau là triều đại, là số tuổi. Giống nhau là đều chết trên chiến trường, đều mang nuối tiếc xuống suối vàng, đều chưa vượt qua tuổi hai mươi.

Chế độ cai trị của Nghi quốc thật ra rất đơn giản. Hoàng đế là người đứng đầu, một tay cầm thanh kiếm, một tay cầm tấm khiên. Định quốc tướng quân là kiếm, giết những kẻ phản loạn, chống đối, có suy nghĩ không phục tùng. Quốc sư là là tấm khiên mê hoặc dân chúng, vẽ ra sắc màu huyền bí của con cháu hoàng tộc, che kín những giọt máu Phượng gia ngã xuống, dùng xương của mình giữ vững chiếc ngai vàng trên cao.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phượng Hoàng
Chương 60

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 60
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...