Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phượng Điểm Giang Sơn – Chương 19

Phượng Điểm Giang Sơn

Tác giả: Ngư Nghiệt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Con đường mới rồi còn náo nhiệt lập tức trở nên thanh lặng, hàng quán hai bên đường sợ dính líu đến phiền toái nên cũng nhanh chóng đóng cửa, người buôn kẻ bán thoáng chốc mất dạng sạch sẽ, chỉ có nhìn những mớ hỗn độn trên mặt đất mới có thể nhìn ra chỗ này vừa có rất đông người đứng xem…

Thủy Nhan cùng công tử áo lam tựa lưng vào nhau, người nọ phối hợp, yểm trợ cho người kia. Công tử áo lam cười nói:

"Chẳng ngờ cô nương cũng biết giữ trận thế phòng thủ như vậy!"

Thủy Nhan nhẹ cắn bờ môi, cảm thấy vị công tử cũng tốt bụng, chỉ có điều là quá nhiều lời mà thôi…

"Ta chẳng rõ tại sao mình lại thủ thế như vậy, tự nhiên cảm thấy vị trí thế này sẽ thích hợp đối phó với tình hình hiện tại!"

Công tử áo lam chú tâm quan sát đám sát thủ đang vây quanh, khóe mắt lóe lên vẻ tàn khốc kín đáo, trong khi đó vẫn thản nhiên nói với nàng: "Vậy nàng chính là thiên tài võ học trời sinh đó!"

Vừa dứt lời, hắn liền tuốt kiếm khỏi vỏ, khẽ gầm một tiếng: "Phá!". Những làn đao quang đang uy hiếp xung quanh lập tức bật ngược trở lại, ba tên sát thủ lập tức bị đánh tơi tả, chúng đưa mắt nhìn Hổ Tam Hương, tựa hồ muốn nói với chủ nhân rằng đối phương lần này chẳng phải hạng dễ đối phó!

Hổ Tam Nương thấy vậy bèn hướng tới đám sát thủ của Quỷ Trủng hô lớn: "Tất cả xông lên!"

Dứt lời, tất cả đồng loạt hướng công kích công tử áo lam và Thủy Nhan, đến giờ này thực ra Thủy Nhan đã cảm thấy chột dạ, nàng lúng túng chẳng biết phải đối phó thế nào với đao quang kiếm ảnh đang ùn ùn lao tới tựa giông bão, chỉ còn biết dựa sát vào lưng lam y công tử.

Vị lam y công tử sau khi chặn đứng được lần công kích đầu tiên của đối phương liền quay lại, vòng tay ôm lấy eo nàng, đem nàng vào lòng mình để chở che. Hắn cảm thấy một khối mềm mại dị thường dựa vào ngực mình, làn hương lan thơm phức luồn sâu vào tận tâm khảm. Hắn vung vẩy thanh kiếm, tươi cười mà nói với Thủy Nhan:

"Thơm quá!"

Bạn đang đọc chuyện tại

TruyệnFULL.vn

Lúc này, chứng kiến màn đao kiếm trùng trùng hiểm nguy ngay trước mắt, Thủy Nhan không dám vọng động, ngoan ngoãn dựa sát vào lòng công tử áo lam, cố gắng nhịp bước theo thân pháp của hắn để không biến mình thành gánh nặng làm khó khăn cho hắn, đối với những lời lẽ khinh bạc kia nàng chỉ còn cách để ngoài tai, coi như không nghe thấy!

"Tránh hết ra cho lão nương!" Hổ Tam Nương gầm lớn, vòng vây đang siết chạy bỗng lộ ra khe hở, cặp mắt lam y công tử đang khép hờ chợt lộ tinh quang khi phát hiện nắm phấn trong tay Hổ Tam Nương. Cùng lúc đó, trong lòng Thủy Nhan dấy lên cảm giác bất an khi thấy Hổ Tam Nương lao tới.

Chỉ thấy cánh tay đẫy đà của Hổ Tam Nương vung lên, sau một khắc vô thanh vô tức, một luồng hương nồng đậm ập đến, Thủy Nhan thất thanh hô lên: "Có độc!"

Thoáng chốc, nàng cảm thấy trước mắt dường như xuất hiện vô số cánh b//ư//ớ//m với màu sắc sặc sỡ tạo nên quanh cảnh cực kì diễm lệ. Nhưng ngay sau đó, chúng lại nhòa đi, biến thành một xoáy nước khổng lồ và vô tận, từng cơn choáng váng khủng khiếp ập tới tâm trí của Thủy Nhan, đôi chân nàng mất dần cảm giác, trước khi mất đi hoàn toàn ý thức, nàng chỉ kịp nắm chặt lấy công tử áo lam mà thì thào:

"Ta chưa muốn chết…"

Công tử áo lam kia cúi xuống thì đã thấy Thủy Nhan chìm vào hôn mê, hắn nhếch môi cười, thì thầm bên tai nàng:

"Ta đồng ý với nàng!"

Dứt lời, hắn vung kiếm, hòng bất ngờ tập kích đám sát thủ xung quanh, thế nhưng kiếm mới xuất được nửa chiêu thì đã mất đi hoàn toàn khí lực, hờ hững rơi xuống đất, ngay cả người cũng không còn trụ vững được nữa, toàn thân đổ gục.

Hổ Tam Nương chứng kiến công tử áo lam cùng Thủy Nhan đồng loạt ngất xỉu, ngã lăn ra đất bèn cất giọng cười đắc ý:

"Võ công siêu quần thì làm được cái rắm gì chứ, chẳng phải đều gục dưới Mê Điệp Túy của lão nương đây sao…."

Mê Điệp Túy thực ra chẳng phải là độc dược mà chỉ là một loại thuốc mê, dược vật này có tác dụng là cho người trúng phải mất đi ý thức trong một khoảng thời gian ngắn và mất đi công lực. Thủy Nhan và công tử áo lam chính là đã trúng phải loại dược vật này của Hổ Tam Nương…

Không biết bao lâu sau, Thủy Nhan cuối cùng cũng dần dần tỉnh lại, nàng mở choàng mắt, chỉ thấy bốn phía tối đen như mực, không rõ được đang ở nơi nào, mùi ẩm mốc khó chịu từ xung quanh xộc vào mũi, nàng không nhịn được hắt hơi liền vài cái. Thủy Nhan chống tay đứng lên thì chạm phải thân thể của ai đó bên cạnh.

Dù bốn bề tối đen như mực, không thể nhìn thấy thứ gì, nhưng khi chạm vào chất liệu y phục của người đó nàng liền nhận ra đấy chính là vị công tử áo lam kia. Nàng nhẹ giọng gọi: "Công tử… Công tử…"

Công tử áo lam tựa hồ đã chết, chẳng hề có chút phản ứng nào, nàng đưa tay đặt lên mũi hắn, cảm thấy từng luồng hô hấp vẫn đều đều phát ra, nếu lúc này nàng mới thở phào nhẹ nhõm, nàng không muốn từ giã cõi đời khi còn thiếu nợ kẻ khác.

Sàn nhà nơi này vô cùng lạnh lẽo, từng đợt hàn khí khiến cho người ta phải run rẩy, do vị công tử áo lam vẫn ôm chặt Thủy Nhan trong lòng nên lúc trước nàng không hề cảm nhận được cái lạnh đó. Nàng sợ rẳng nếu công tử áo lam vẫn tiếp tục nằm chơ vơ trên nền đất này thì nếu không bị kẻ địch sát hại thì cũng sẽ bị chết lạnh mất thôi.

"Công tử, người mau tỉnh lại."

Đáp trả câu nói của nàng chỉ là bóng đen vô tận cùng với khí lạnh căm căm.

Ngẫm nghĩ hồi lâu, Thủy Nhan quyết định trước tiên phải cứu người đã rồi tính sau, nàng dò dẫm kéo công tử áo lam vào trong lòng mình, tách thân thể hắn khỏi sàn nhà lạnh lẽo tựa băng đá kia.

Xoảng! Một âm thanh lớn vọng lại, nghe tựa như tiếng mở cửa, thấp thoáng như có ánh đèn chiếu tới phía này. Thủy Nhan liền nhận ra đang có người tới, vội giả bộ vẫn còn bất tỉnh, ngã lăn xuống đất, công tử áo lam từ trong lòng nàng cũng đổ gục xuống theo. Bên tai nàng vang lên một tiếng trầm đục, dường như đầu của hắn đã đập mạnh xuống nền nhà. Nàng thầm xin lỗi: "Đừng trách ta nhé, chuyện ngoài ý muốn mà!"

Khi đầu của công tử áo lam đụng xuống nền nhà, Thủy Nhan thoáng nghe thấy một tiếng r//ê//n khe khẽ, tựa như tiếng muỗi vo ve vậy.

Thủy Nhan nghe thấy tiếng bước chân mỗi lúc một gần rồi một âm thanh choe chóe chói tai truyền tới, cũng chẳng rõ là nam hay nữ nữa:

"Hai kẻ này đến giờ vẫn chưa tỉnh lại ư?"

Sau đó nàng cảm thấy có một bàn tay thô ráp lướt qua gương mặt mình, hẳn là kẻ kia đang vuốt ve dung nhan mình, thật ghê tởm, thật phẫn nộ, nàng chỉ muốn bật dậy giết chết ngay kẻ này.

"Lần này Tam Nương đã tìm được bảo vật, hàng này nhìn qua cũng không phải tầm thường, chớ nên tùy tiện"

"Rõ, thưa cửu gia!"

Thủy Nhan nghe thấy cách xưng hô kia liền cảm thấy ngờ ngợ, cảm giác quen thuộc vô cùng, dường như đã nghe thấy ở đâu rồi thì phải.

Sau đó, Thủy Nhan cảm thấy ánh sáng rọi tới gần, hình như kẻ kia đang cầm ngọn nến soi sát vào công tử áo lam đang nằm bất động, vẻ mặt không vui nói:

"Như thế nào mặt mũi lại bẩn như thế này?"

"Chế phục hai người này cũng chẳng phải chuyện dễ dàng đâu, mãi tới khi lão đại sử dụng dược vật mới có thể tóm gọn được chúng, chỉ sợ lúc gục xuống đã bị rách nát hết khuôn mặt mà thôi…"

"Hừ, nếu diện mạo tuấn tú còn nguyên vẹn thì tốt, nếu không thì bắt đến chuồng cỏ đi, ở đấy mới chuyển thư nói cần thêm người"

"Rõ"

"Ngươi đi báo lại với Tam Nương, hàng ngày hôm nay không tồi, sẽ được bộn tiền"

Tiếp đó Thủy Nhan cảm thấy tối sầm, lập tức nghe được bước chân rời đi xa dần, cuối cùng là tiếng đóng cửa chói tai, biết chắc được hai kẻ kia đã đi xa, nàng mới chống tay đứng dậy

Nàng thản nhiên nói với công tử áo lam vẫn đang một mực nằm dài trên đất:

"Ngươi còn định giả bộ tới chừng nào nữa đây?"

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phượng Điểm Giang Sơn
Chương 19

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 19
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...