Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phượng Điểm Giang Sơn – Chương 11

Phượng Điểm Giang Sơn

Tác giả: Ngư Nghiệt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thủy Nhan nương bóng đêm đứng ở bên cạnh cửa sổ phòng Triệu Vũ Quốc, trong phòng có ánh đèn, ngược lại với bên ngoài đang ngập tràn bóng tối, nàng đứng im dưới tán cây đại thụ không nhúc nhích, ánh mắt chăm chú nhìn xuyên qua cành lá vào phòng Triệu Vũ Quốc.

Chỉ thấy hắn đang chăm chú nhìn vào một quyển sách, nhìn bìa sách, Thủy Nhan cảm thấy sự quen thuộc, không biết vì sao, bìa sách màu xanh lam kia khiến cô xúc động đến thế.

Cố ngăn chặn cơn xúc động, nàng tiếp tục chăm chú nhìn vào phòng Triệu Quốc Vũ, một nén nhang trôi qua, hai nén nhang trôi qua…

Hắn vẫn như cũ không có chút thay đôi nào, mà cô cũng thế, vẫn đứng im lặng dưới tán cây, ánh mắt vẫn bình lặng, đúng lúc này, một con rắn nhỏ từ trong bụi cỏ chậm rãi đi ra.

Lưỡi hồng thè ra, trong bóng đêm làm cho người ta càng thêm sợ hãi, Thủy Nhan lại không hoảng sợ cúi đầu nhìn xem loại rắn này loại gì.

Bạn đang xem truyện được sao chép tại:

TruyenFull.vn

chấm c.o.m

Đang nhìn con rắn xanh thì trong đầu không biết cái gì mách cho nàng biết rằng con rắn này không có độc. Nàng không còn để ý tới việc nó bò qua chân mà thu hồi ánh mắt, tiếp tục nhìn vào trong phòng Triệu Vũ Quốc.

Con rắn nhỏ kia không hề kiêng nể gì, chậm rãi bò qua chân nàng, cảm giác lạnh thấu xương từ sau lưng truyền lại, mặt Thủy Nhan chẳng mảy may biến sắc, vẫn lạnh lùng tựa sương đêm…

Đột nhiên, trong phòng Triệu Vũ Quốc dịch chuyển, hắn ngẩng đầu lên, hai mắt như đuốc, giống như có lực xuyên thấu, không rõ hắn tìm kiếm cái gì, phóng tầm mắt bay về phía nàng.

Cho dù nàng có tố chất vững vàng, nhưng bất ngờ không phòng thủ bị bắt gặp như thế, trong lòng cũng sẽ run lên, ngay sau đó, cả người dựng hết lông tơ, nhưng cũng chỉ vù qua một nhịp thở, nàng rất nhanh trấn tĩnh lại, nhìn xuống phía dưới, vẫn không nhúc nhích, vững chắc như bức phù điêu, ánh mắt phóng tới kia khiến nàng có cảm giác lạnh thấu xương.

Đến lúc nàng khôi phục lại bình thường, Triệu Vũ Quốc lại thu hồi ánh mắt, cúi đầu tiếp tục đọc sách, nhưng nàng ở bên ngoài hiểu rõ hắn đã nhìn thấy gì, khóe môi còn gợi lên như thể gặp chuyện gì đó thú vị lắm.

Thủy Nhan nhíu mày, trong lòng có cảm giác như bị người khác đùa bỡn, có chút buồn bực đưa mắt nhìn Triệu Vũ Quốc đang đọc sách, nàng lặng yên rời khỏi tán cây, mắt nhìn thấy con rắn nhỏ kia đang bò quay lại chỗ nàng đứng…

Chứng kiến thân ảnh thướt tha kia biến mất, Triệu Vũ Quốc buông quyển sách xuống, trầm giọng nói: "Đi ra!"

Phút chốc, trên xà nhà một bóng đen xuất hiện, một khắc sau, bóng đen này quỳ gối trước mặt Triệu Vũ Quốc

Hắn hỏi: "Vừa rồi ngươi thấy gì?"

Bóng đen đáp lời: "Thuộc hạ thấy vị cô nương kia đứng yên dưới tán cây thật lâu, thẳng lưng nhìn về phía công tử, một con rắn xanh bò qua chân nàng, nàng cũng không hề quan tâm."

"Ân, ta biết rồi, từ giờ trở đi, ngươi rút về, không cần đi theo nàng."

Triệu Vũ Quốc buông hẳn sách ra, đưa tay vuốt cằm, mấy sợi râu đ//â//m vào tay hắn, nhưng mà hắn không quan tâm, suy nghĩ tới một việc gì đó.

Thạch Đông Thăng nói, hằng ngày nàng đều dành thời gian đi lại những con đường trong biệt uyệt, nàng rất thông minh, thích ứng nhanh.

Nhưng THạch Đông Thăng làm sao biết, năm đó hắn chỉ dùng có nửa ngày thời gian đã tìm được lãnh cung nhốt Mẫu Phi, phá cửa xông vào cứu nữ nhân đáng thương kia ra khỏi biển lửa. Cũng vào lúc đó, hắn chứng thực được thân phận của mình…

"Có thể từ vấn đề căn bản tìm ra đáp án, rất tốt!" Triệu Vũ Quốc nhìn những chiếc lá vàng ngoài cửa sổ lả tả lay động trong gió thầm nói.

Thủy Nhan lựa chọn một đường gần đây nhất đã đi qua để quay trở về, mặc dù không dễ dàng chút nào…

Trở lại trong phòng, dưới ánh đèn, Thủy Nhan đánh giá đôi giày thêu của mình, hình như xem ra đã mất đi hình dáng ban đầu, nội tâm nàng bực bội, "giày vốn dĩ dùng để đi đường, nên ưu tiên bền là trên hết, dùng sợi gai mà làm, chứ dùng gấm vóc, bông tơ gì đó, nhìn thì đẹp mắt nhưng nhanh chóng bị hỏng, lại còn thêu hoa làm chi nữa, giày vốn dĩ bị che khuất sau váy rồi? Thật là lãng phí thời gian quá đi…"

Triệu Vũ Quốc cùng Thạch Đông Thăng nói chuyện gì nàng nghe không rõ, do khoảng cách quá xa, nhưng biểu hiện cười mà như không cười kia của Triệu Vũ Quốc hoàn toàn lọt vào mắt nàng.

Thủy Nhan có chút rối bời, "Hắn phát hiện ra mình tìm hiểu?"

Nhưng sau đó lại nghĩ, "Hắn vì cái gì mà thản nhiên như không?"

Thủy Nhan sẽ không tìm hiểu chuyện không phải của bản thân mình, nàng chỉ nhằm vào vấn đề mấu chốt mà cân nhắc, trải qua điều tra đêm nay, một lần nữa nàng cảm giác mình không phải là người được chuộc từ Thanh lâu ra nhờ tay kẻ kia.

Nói đến thanh lâu, hôm nay nàng rốt cục đã hiểu đó là nơi thế nào, thì ra đó là địa điểm mà nam nhân tới mua hoa thưởng nguyệt, đương nhiên, là nàng nghe lén được trong lúc nghe mấy tên nô tài nói chuyện với nhau, bọn họ cũng nói, nếu nữ nhân có tiền, cũng có thể đi đến địa phương đó…

Nàng biết về thanh lâu xong, trực giác báo cho nàng biết, bản thân không phải đi ra từ chỗ đó, nếu như chứng minh được mình không phải đi ra từ chỗ đó, thì sẽ chứng minh được rằng nàng không phải nô tài của hắn!

Nghĩ đến đây, trong lòng có nhiều mối nghi hoặc đột nhiên sáng sủa hơn nhiều, tháo bỏ hài, thả tóc ra, vui vẻ ở trong phòng, khiến nàng vừa mỹ lại vừa như một đứa trẻ, nhìn nàng thì đã mười tám mười chín tuổi, nhưng lúc này đây chỉ như một cô thiếu nữ đang dậy thì…

Ánh trăng ôn nhu xuyên thấu cửa sổ rơi trong phòng, như một lớp lụa mỏng đeo trên gương mặt nõn nà của nàng, bởi vì tâm tình sung sướng mà má hơi hồng, khiến nàng như có thêm sự kiều mị, kiều mà không tầm thường, mị mà không tà, e rằng dùng từ xinh đẹp cũng không đủ để mô tả, mà ngay cả người đứng bên ngoài cũng lặng đi – Triệu Vũ Quốc giờ phút này đang được chứng kiến một màn kinh ngạc.

Hắn không nghĩ tới, nữ nhân xinh đẹp có thể tới mức này, như một đóa quỳnh, im lặng nở rộ, vẻ đẹp có nó chưa bao giờ phụ thuộc bất kì kẻ nào, vật nào, chỉ là vì mình.

Triệu Vũ Quốc nhìn thấy Thủy Nhan vì cảm nhận ra thân phậ của mình mà vui sướng đến vậy, hắn không có nhíu mày, ngược lại khẽ gật đầu, thích thú tức thì quay người biến mất trong bóng đêm…

Mà trong phòng cùng lúc Thủy Nhan cảm nhận thấy ngoài cửa sổ như có người nhìn nàng chăm chú, vội nhìn ra cửa sổ, chỉ thấy cây cối lay động, ngoại trừ tiếng gió lao xào, tất cả im lặng.

Nàng ngẩng đầu nhìn ánh trăng sáng tỏ, lộ ra nụ cười khó hiểu: "Ngày mai, ta nên đi ra ngoài một chút!"

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phượng Điểm Giang Sơn
Chương 11

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 11
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...