Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phượng Ẩn Thiên Hạ – Chương 6

Phượng Ẩn Thiên Hạ

Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Người mới tới bỏ tay Đào Sắc ra, bước nhanh đến trước mặt Hoa Trứ Vũ, từ từ quỳ xuống..

“Tiểu thư, đều là nô tỳ đã hại tiểu thư!” Cô cúi đầu xuống, nghẹn ngào nói.

“Cẩm Sắc, ngươi sao vậy, chuyện này có liên quan gì đến ngươi? Mau đứng lên

đi.” Hoa Trứ Vũ nhăn mặt nói, nàng không thể dùng lực, ngoái đầu nhìn ý

bảo Đào Sắc nâng người dậy.

Đào Sắc bước lên phía trước đỡ Cẩm Sắc đứng lên.

“Tiểu thư, nếu không phải tại Cẩm Sắc, sao người có thể bị Cơ tướng ghét bỏ,

sao có thể bị bắt đi hòa thân.” Cẩm Sắc cúi đầu, đỏ mắt nói.

Cẩm Sắc cũng là a hoàn trong Hoa phủ, nhưng không giống với Đào Sắc, Đào

Sắc a hoàn nuôi trong Hoa phủ từ nhỏ, mà Cẩm Sắc là do Hoa Trứ Vũ mua

được trên đường.

Lúc đó Hoa Trứ Vũ mới có sáu tuổi, theo bà nội đi đường nhìn thấy vài tên

vô lại đang đánh một tiểu cô nương. Tiểu cô nương kia cũng lắm mới có

sáu, bảy tuổi, quần áo tả tơi, tóc tai rối tung, ôm đầu run lên. Trên

khuôn mặt nhỏ nhắn có những dấu móng tay, quần áo trên người đã bị kéo

rách lộ ra những vết roi đánh chồng chất, một đôi mắt to tròn, sợ hãi

tuyệt vọng nhìn nàng.

Hoa Trứ Vũ nhờ bà nội mua nàng từ tay đám vô lại đó, đem nàng mang về Hoa

phủ. Vì nàng nói không nhớ rõ tên họ của mình, bà nội liền gọi nàng là

Cẩm Sắc, để nàng làm nha hoàn bên cạnh Hoa Trứ Vũ. Hai người cùng nhau

lớn lên, tình cảm rất tốt.

Vài năm trước, Hoa Trứ Vũ rời khỏi Hoa phủ, Cẩm Sắc liền đi theo hầu hạ Hoa lão thái thái.

Mấy năm nay, Hoa Trứ Vũ không ở trong phủ, thấy có một yến hội mà Hoa tiểu

thư không thể không tham gia, Hoa lão thái thái liền để Cẩm Sắc đóng giả Hoa Trứ Vũ. Vì là giả nên Cẩm Sắc cũng không quá phô trương, không ngờ

lại rước về cho Hoa Trứ Vũ một thanh danh không mỹ mạo, không tài đức.

Cẩm Sắc vẫn luôn áy náy vì chuyện này, nhưng chuyện lần này sao có thể

trách Cẩm Sắc được? Căn bản là không có liên quan tới cô ấy.

“Cẩm Sắc, ngươi nhìn mặt ta đi.” Hoa Trứ Vũ xoay lại phía ánh nến, để Cẩm Sắc nhìn cho rõ vết bớt đen trên mặt nàng.

Cẩm Sắc sững sờ nhìn Hoa Trứ Vũ, nói: “Tiểu thư, mặt của người bị làm sao vậy?”

“Là ta vẽ đấy, ta định dọa hắn. Cho nên việc này không liên quan đến ngươi, ngươi đừng có buồn nữa.” Hoa Trứ Vũ khẽ nói.

Trong lòng Đào Sắc cũng rất rõ ràng, thật ra Cơ Phượng Ly còn chưa được nhìn

thấy vết bớt trên mặt Hoa Trứ Vũ, môi Đào Sắc giật giật, vừa muốn nói gì đó lại bị Hoa Trứ Vũ lườm cho một cái.

“Cẩm Sắc, phụ thân và bà nội thế nào rồi?” Hoa Trứ Vũ nhíu mày hỏi.

“Hôm qua, lúc Hầu gia tiễn tiểu thư lên kiệu hoa đã nhận được mật chỉ của

Hoàng Thượng vội vàng trở về Tây Cương. Nên e là Hầu gia vẫn chưa biết

chuyện của tiểu thư. Lão phu nhân nghe nói tiểu thư đi hòa thân, khóc

suốt một đêm, người lo lắng cho tiểu thư, bảo nô tỳ cùng đi theo, trên

đường đi còn có thể chăm sóc cho tiểu thư.” Cẩm Sắc lặng lẽ lau nước

mắt, nghiêm nghị nói.

Hoa Trứ Vũ chưa bao giờ nghĩ đến, mình vừa mới gả đi, phụ thân đã bị chuyển khỏi kinh thành. Tây Lương đại bại, lại vừa mới cầu hòa, trước mắt

chính là lúc yên bình nhất, có quân vụ khẩn cấp gì chứ? Chỉ sợ là muốn

mình đi hòa thân được thuận lợi!

Trong lòng nàng có chút lạnh lẽo, đều nói gần vua như gần cọp, Hoa gia bọn họ bán mạng cho Hoàng Thượng bao nhiêu năm, lại không biết, có một ngày bị Hoàng Thượng bán đi.

Lần hòa thân này, chỉ sợ cũng không đơn giản như trong tưởng tượng.

Hoa Trứ Vũ trầm ngâm một lát, nói: “Cẩm Sắc, ngươi đã đến thì ở lại đây đi, để Đào Sắc trở về. Phương bắc là nơi rất hoang dã, không cần thêm một

người chịu khổ nữa!”

Cẩm Sắc và Đào Sắc hoàn toàn khác nhau, cô từ nhỏ đã phải chịu khổ tới cực

hạn, còn cùng Hoa Trứ Vũ học võ, mấy năm nay cũng thường xuyên luyện võ

với những thị vệ trong phủ, mặc dù võ công không cao, nhưng so sánh với

người một chút võ công cũng không biết như Đào Sắc thì vẫn mạnh hơn. Nếu có thể được, nàng hy vọng cả hai bọn họ có thể trở về, nhưng bây giờ,

cả người nàng không có chút sức nào, không thể không có người chiếu cố.

Đào Sắc sống chết cũng không muốn về, Hoa Trứ Vũ chỉ đành bảo Cẩm Sắc đem

trói nàng lại, báo với Hiền Vương Bắc Triều gửi nàng đi về cũng với đội

ngũ hộ tống.

Đội ngũ đưa dâu đi thẳng một đường về phía Bắc, đi đến hơn nửa tháng, cuối

cùng đã đến được biên giới giữa Nam Triều và Bắc Triều — núi Liên Ngọc.

Núi Liên Ngọc là ranh giới tự nhiên giữa Nam Triều và Bắc Triều, thế núi

uốn lượn, núi non trùng điệp liên miên không dứt. Qua núi Liên Ngọc,

chính là địa phận Bắc Triều, lúc này đội ngũ năm trăm người từ biệt Hoa

Trứ Vũ, quay trở về kinh thành. Từ lúc đó, chỉ có hai người Nam Triều là Hoa Trứ Vũ và Cẩm Sắc lẻ loi nơi đất khách quê người.

Nàng đứng dưới chân núi Liên Ngọc, từng cơn gió bắc lạnh quấn vào tay áo

nàng, trong gió cũng chỉ có gió bay lượn. Trong lòng nàng không khỏi mất mát. Đi qua núi Liên Ngọc, nàng đã chính thức rời khỏi cố quốc.

Cuối cùng vẫn phải gả đi sao?

Nếu dựa vào tính cách của nàng, nàng đã sớm chạy trốn lúc nửa đường.

Nhưng mà thân phận có hạn, nàng không thể trốn chạy. Nếu nàng đào tẩu, phụ

thân và bà nội trong kinh thành nhất định sẽ bị liên lụy. Hơn nữa, nàng

trốn cũng không thoát, võ công của nàng còn chưa khôi phục.

Cẩm Sắc có võ công, dọc trên đường đi đã nhiều lần muốn phá phong bế của

phụ thân, nhưng không hiểu vì sao lại không thành công. Hoa Trứ Vũ hoài

nghi, không lẽ nguyên nhân nằm ở chén rượu hợp cẩn kia.

Lúc này, nàng có phần hận Cơ Phượng Ly.

Vì sao phải tuyệt tình như vậy, vì sao phải hạ độc nàng như vậy.

Gió nổi lên, là gió bắc lạnh thấu xương.

Hoa Trứ Vũ bái lạy về phía Nam, rồi bước lên xe ngựa.

Đi qua ngọn núi này phải mất tới một ngày một đêm, cho dù xuất phát vào lúc nào, cũng phải ở trên núi một đêm.

Nếu sáng sớm bọn họ xuất phát, sáng sớm hôm sau đã có thể tới nơi. Quân sĩ

Bắc Triều rất cao hứng, đối với bọn họ mà nói, cuối cùng đã trở về nhà.

Đêm.

Ngọn núi trong đêm cực kỳ tĩnh mịch, mùa này cũng không có tiếng chim chóc

kêu to, chỉ có tiếng bánh xe, nghe rất rõ ràng khiến người ta sợ hãi.

Một đêm đi đường như vậy, đối với Hoa Trứ Vũ cũng không xa lạ gì, ngày

trước nàng chưa bao giờ cảm thấy sợ hãi. Nhưng tối nay, có lẽ do nội lực bị phong bế, tay chân mềm nhũn, trong lòng nàng lại dâng lên một cảm

giác sợ hãi mơ hồ. Dựa vào trực giác của mình, nàng cảm thấy có chuyện

gì đó không bình thường. Giống như, sắp có chuyện gì đó xảy ra.

“Cẩm Sắc, ngươi vén màn xe lên, ta muốn hít thở không khí.” Hoa Trứ Vũ khẽ nói.

Cẩm Sắc nghe lời vén màn xe lên, Hoa Trứ Vũ nâng tầm mắt nhìn ra bên ngoài.

Con đường các nàng đang đi, là một đoạn khe sâu. Hai bên là vách núi cao

cao, đối với những người dùng binh, nơi đây là địa điểm mai phục thích

hợp nhất.

Lúc này đang là chính Hợi, trăng trong như lụa tỏa sáng bầu trời.

Những lùm cây trong sơn cốc vô cùng tươi tốt, ngay cả ánh trăng cũng không

hắt được tới chỗ đó, nhưng lại chợt có ánh sáng lóe lên, đã nhanh chóng

bị hai mắt Hoa Trứ Vũ bắt được.

Trong lòng Hoa Trứ Vũ phát lạnh, nàng hiểu rất rõ, đó là ánh sáng của binh khí phản chiếu dưới ánh trăng.

Quả nhiên việc hòa thân của nàng không phải là một việc hòa thân đơn thuần, mà là một âm mưu, một ván cờ. Còn nàng chính là một quân cờ không thể

thiếu trong ván cờ này, hơn nữa, nàng còn là một quân cờ chết.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phượng Ẩn Thiên Hạ
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...