Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phượng Ẩn Thiên Hạ – Chương 50

Phượng Ẩn Thiên Hạ

Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Kế sách này, chắc hắn đã bày mưu tính kế từ lâu. Cũng có thể là từ hai năm trước, khi hắn nhận lại chiếc lắc trong tay Dạ Phi thì đã bắt đầu lên

kế hoạch rồi, việc phối hợp với hắn chính là nàng phải trúng độc.

Nhưng nếu nàng không xuất hiện ở Bắc Triều, quân cờ trong kế hoạch kia sẽ là

ai? Nàng rất muốn biết, nàng lại làm thế thân cho ai?

“Vì sao lại chọn ta? Bởi vì ta là một người không có gia cảnh, không có nơi nương tựa? Hay vì lời hứa của ta, bởi vì ta đã đồng ý phải giúp ngài,

cho nên ngài mới lợi dụng ta không chút ngại ngần?” Giọng của Hoa Trứ Vũ rất nhẹ, rất chậm, trong giọng nói không hề có chút oán hận nào. Bởi vì mấy ngày nay, nàng đã trải qua quá nhiều chuyện, nàng đã quen bị người

khác đối xử tệ bạc. Còn như hai ngày trước, khi Tiêu Dận đột ngột đối xử tốt với nàng, mới làm nàng cảm thấy không quen.

Tiêu Dận vẫn ôm chặt nàng bước nhanh như cũ, chỉ là cánh tay hắn hơi duỗi ra, để nàng nằm được thoải mái hơn một chút.

“Khiến cô chịu khổ rồi,” Hắn cúi đầu, khó nhọc thở một hơi, “Ta sẽ không vì cô không có nơi nương tựa mà làm nhục cô, lại càng không vì lời hứa của cô mà mới lợi dụng cô. Lúc này, thật sự là bất đắc dĩ. Bởi vì, chỉ có

người con gái như cô mới có thể làm cho phụ hoàng tin tưởng ta thích cô

thật lòng. Nếu đổi là một người khác, mưu kế này không thể thành công

được.”

Hoa Trứ Vũ nhếch miệng cười, nàng thật sự muốn cười ra tiếng. Lời nói của Tiêu Dận, có nên xem như đang khen ngợi nàng không?

“Đa tạ điện hạ để mắt tới Đan Hoằng như vậy, có thể ra sức cho điện hạ là

vinh hạnh của Đan Hoằng, Đan Hoằng thật sự rất vui.” Giọng nói của nàng

vô cùng thản nhiên.

Đêm đã khuya, ánh trăng nhàn nhạt trút xuống cùng với màn sương đêm bao phủ lấy khuôn mặt tuấn mỹ của Tiêu Dận, sâu thẳm trong mắt hiện lên vẻ áy

náy. Hắn nghe thấy lời Hoa Trứ Vũ, ôm lấy cánh tay run rẩy của nàng,

người nàng càng lúc càng căng thẳng. Tiếng hô hấp rất gần, tỏa ra mùi

rượu mạnh tinh khiết.

“Nếu như có một chút khả thi, ta thật lòng cũng không muốn thương tổn tới

cô. Nhưng cô cũng biết, lần này ta thu phục thảo nguyên, lập công lớn đã làm cho tộc Dạ thị để mắt tới, Lục đệ còn quá nhỏ, sức khỏe phụ hoàng

lại không tốt, nếu ta không ra tay vào lúc này, quyền lực Bắc Triều sớm

muộn gì cũng sẽ rơi vào trong tay bọn họ. Thế lực nhà ngoại Dạ Phi quá

lớn, phụ hoàng lại sủng ái tin tưởng Dạ Phi, mà Dạ Phi lại không hề để

lộ sơ hở gì, cho nên ta không thể không làm như vậy.” Hắn ghé sát vào

môi nàng thì thầm, phả ra hơi thở nóng bỏng phủ lấy gương mặt nàng.

Cuối cùng Hoa Trứ Vũ không thể kìm nén được nữa, cảm giác nóng như thiêu như đốt lại tập kích thêm lần nữa.

Loại cảm giác này, sao lại xa lạ, đáng sợ như vậy.

Hoa Trứ Vũ không nén được ngâm nga một tiếng, mơ hồ vươn cánh tay ra, ma

xui quỷ khiến tìm được vạt áo của Tiêu Dận, bàn tay nhỏ bé đầy nóng bỏng đặt lên trên ngực hắn.

“Ầm” một tiếng, là tiếng cửa trại bị đá văng ra.

Hoa Trứ Vũ bị âm thanh này làm cho chấn động, tỉnh táo hơn một chút, lúc

này nàng mới ý thức được mình đang làm gì, vội vàng rút tay ra khỏi áo

Tiêu Dận, không hề do dự cắn mạnh vào cổ tay, mãi đến khi máu chảy ròng

ròng, cảm giác đau đớn khó chịu mà nàng vẫn không chịu nhả ra, nàng chỉ

sợ nếu mình buông tay sẽ lại tiếp tục mơ hồ.

Nàng nheo hai mắt lại, nhân ra đây không phải là trại nhỏ của nàng mà là một trại rộng lớn, hoa lệ.

Chỗ này hình như là nơi ở của Tiêu Dận.

“Ngài buông ta xuống, buông ta xuống!” Hoa Trứ Vũ thét lớn, lời vừa ra khỏi

miệng, giọng nói lại khàn khàn đầy mị hoặc khó nói nên lời, hoàn toàn

không giống giọng nói của nàng.

“Không có lệnh của bản điện hạ, từ trên xuống dưới không cho phép kẻ nào tới

quấy rầy. Lưu Phong, mấy người các ngươi canh gác ở bên ngoài.” Tiêu Dận lạnh lùng ra lệnh, đóng chặt cửa trại lại, vội vàng ôm Hoa Trứ Vũ ra

sau tấm bình phong, ném nàng lên trên giường.

Hoa Trứ Vũ vừa thoát khỏi vòng tay của hắn, định đứng lên rời khỏi chỗ này, nhưng cơ thể đã không còn nghe theo mệnh lệnh của nàng. Chỉ vừa mới

nhấc chân đã té ngã xuống thảm.

Ánh nến chập chờn chiếu sáng căn phòng ấm áp kiều diễm, còn nàng cuộn tròn người ở trên tấm thảm.

Quần áo, trong trạng thái vô thức, nàng đã tự tay mình xé rách, lộ ra mảng

da thịt trắng như tuyết, mái tóc đen rối loạn chảy xuống như dòng suối,

càng tôn lên làn da trắng nõn của nàng, đôi môi đỏ mọng, kiều mỵ.

Nàng như một đóa hoa sen nở rộ về đêm, phong hoa tuyệt đại, kiều mỵ không gì sánh được, giống như cả căn phòng đang tràn ngập mùi hương tỏa ra từ cơ thể nàng.

Nhưng bởi vì cắn vào cánh tay, nên đôi mắt nàng vô cùng tỉnh táo.

Nàng hung dữ trừng mắt nhìn hắn, gằn từng tiếng một: “Tiêu Dận, nếu ngài dám động tới một đầu ngón tay của ta, ngay ngày mai ta sẽ thiến ngài.”

Tiêu Dận chấn động, hắn thừa nhận vừa rồi hắn cũng có ý nghĩ không an phận với nàng.

Mới vừa rồi, khi hắn ôm nàng, hắn cảm giác được cơ thể gầy gò yếu đuối của

nàng, nhưng dáng người nhỏ gầy đó lại như có ma lực khiến hắn muốn chạm

vào một lần nữa. Mà bây giờ, nàng lại khiến hắn có cảm giác không thể

nắm giữ.

Lời nói của nàng giống như một chậu nước lạnh hắt vào ngọn lửa đang cháy, dập tắt đi khát vọng của hắn.

Hắn lùi lại hai bước ngồi xuống ghế, khoanh hai tay nói: “Yên tâm, Tiêu Dận ta không thiếu phụ nữ, cho nên ta chưa bao giờ bắt buộc phụ nữ, nhưng

ta cũng chưa bao giờ cự tuyệt họ. Nếu, nếu như cô không chịu đựng được,

tự mình đi qua đây, cũng đừng oán trách ta……”

“Yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không!” Hoa Trứ Vũ lạnh lùng cắt đứt lời Tiêu Dận, há miệng ra, lại cắn vào một chỗ khác trên cánh tay.

Tiêu Dận nhìn nàng, cau chặt mày lại.

Hắn nhìn cánh tay nàng không ngừng có máu tươi chảy ra, từ sâu đáy lòng hắn bắt đầu có cảm giác đau đớn, giống như cánh tay kia không phải của nàng mà là trái tim của hắn.

Nếu có thể, hắn thật muốn thay nàng chịu đựng những thống khổ này. Nhưng hắn lại chẳng làm được gì.

Tương Tư Cổ không phải mị dược bình thường, nếu chỉ là mị dược bình thường

hắn còn có thể giúp nàng, chỉ cần ngâm nàng vào trong nước lạnh, rồi sử

dụng nội lực là có thể làm tan dược tính. Nhưng Tương Tư Cổ là một loại

cổ độc, một khi phát tác chỉ có hai biện pháp, một là chịu đựng, hai là

triền miên với đàn ông.

Hoa Trứ Vũ nằm ở trên thảm, một đợt sóng biển vừa mới dũng mãnh trôi qua,

nàng há miệng ra thở hổn hển một hơi, ở sâu trong xương như có trăm ngàn con khiến ngo ngoe cử động, làm cả người khó chịu vô cùng. Sau đó,

những con kiến này bắt đầu cắn từ xương ra đến thịt, toàn thân không chỗ nào không đau, không chỗ nào không ngứa.

Nàng chưa bao giờ trải qua cảm giác đau đớn từ trong ra ngoài này, nàng đau

đến cả người run rẩy, khuôn mặt vừa mới đỏ bừng vì nóng, trong nháy mắt

đã tái nhợt như tuyết.

Nàng không biết, cổ độc Tương Tư Cổ, ngoài việc phải chịu mị dược tra tấn còn bị cổ trùng cắn nuốt.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phượng Ẩn Thiên Hạ
Chương 50

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 50
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...