Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phượng Ẩn Thiên Hạ – Chương 38

Phượng Ẩn Thiên Hạ

Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hoa Trứ Vũ và Hồi Tuyết cũng không chạy đến chiến trường, vì khi đến giữa đường, các nàng đã gặp những binh sĩ Bắc Triều lui về.

Trận chiến này, bọn họ đã thua.

Lúc Hoa Trứ Vũ gặp được họ, là lúc bọn họ đã lui đến chỗ cách Thượng Kinh hai trăm dặm, xây dựng căn cứ tạm thời.

Gió Bắc cuồng nộ, ánh trăng lộ ra những đường cong mờ sau đám mây, tuyết đọng bao trùm trời đất một màu trắng xóa.

Hoa Trứ Vũ cưỡi ngựa theo sát Hồi Tuyết, xuyên qua một loạt binh sĩ mới gặp được Tiêu Dận.

Hắn cưỡi Đại Hắc Mã, thong thả đi trong vòng vây của binh sĩ. Áo giáp màu

đen xơ xác trong màn đêm lạnh giá. Khuôn mặt tuấn mỹ phủ thêm một tầng

sương mỏng. Ánh mắt sắc bén lạnh lẽo.

“Cô tới làm gì?” Hắn nhìn thấy Hoa Trứ Vũ, ánh mắt vẫn thản nhiên như trước.

Hoa Trứ Vũ xoay người nhảy xuống ngựa, cuối cùng nàng vẫn tới muộn một

bước! Nàng đang muốn nói chuyện, đã thấy thân hình cao lớn run lên lảo

đảo, sau đó nặng nề rơi từ trên lưng ngựa xuống.

“Điện hạ……” Hồi Tuyết xông tới trước mặt Tiêu Dận, gương mặt trắng bệch.

Khinh Vân,Tế Nguyệt cũng cuống quít nhảy xuống ngựa đem Tiêu Dận vào trong

trại. Trại vừa mới dựng xong, có thị nữ châm nến lên, tỏa ra ánh sáng

màu vàng ấm áp.

Tiêu Dận nằm ở trên giường, gương mặt trắng bệch như tuyết, hắn cố chịu đựng đau đớn, ánh mắt màu tím đã sớm ảm đạm trở thành một màu đen như mực.

Hồi Tuyết vươn tay cẩn thận cởi áo giáp trên người hắn, rồi lại cởi tiếp hộ giáp trước ngực, thế này mới phát hiện ra trước ngực Tiêu Dận có cắm

một đoạn kiếm, máu tươi theo đoạn kiếm gãy chảy xuống, nhìn qua thật ghê người.

“Điện hạ bị thương? Các ngươi cũng không biết sao? Các ngươi bảo vệ điện hạ kiểu gì vậy?” Mặt Hồi Tuyết trắng nhợt nói.

Hoa Trứ Vũ nhìn mấy người đang quỳ gối trước mặt Tiêu Dận. Chỉ thấy ba

người Lưu Phong, Khinh Vân và Tế Nguyệt cũng không khá hơn là bao, quần

áo đẫm máu, cũng không biết là máu của kẻ địch hay là máu của họ.

Bởi vậy có thể thấy, trận chiến vừa rồi thảm thiết tới cỡ nào.

“Điện hạ bị thương, tự mình bẻ gãy chuôi kiếm, còn bảo chúng ta không được

nói ra chuyện ngài ấy bị thương, sợ rối loạn quân tâm. Một mình chịu

đựng vết thương, còn chiến đấu rất hăng hái.” Tiếng của Lưu Phong càng

ngày càng thấp, còn có phần nghẹn ngào.

Tiêu Dận khẽ “khụ” một tiếng, lạnh giọng: “Lưu Phong, ngươi vận chân khí,

rút đoản kiếm trước ngực ta ra!” Giọng nói của hắn tuy bé, nhưng là vẫn

đầy uy nghiêm như trước.

Mọi người nghe vậy trong lòng đều căng thẳng, có người vội vàng đi truyền quân y.

Lưu Phong trầm giọng đáp ứng, đứng lên định rút kiếm ra.

“Từ từ!” Hoa Trứ Vũ mở miệng, nàng thật không hiểu sao ai ở Bắc Triều cũng

lỗ mãng như vậy. Vết thương của Tiêu Dận nằm ở trước ngực, nếu mạo muội

rút kiếm ra sẽ rất dễ bị rong huyết. Đến lúc đó, cho dù có là thần tiên

cũng khó cứu.

Tất cả mọi người đều đang chú ý tới vết thương của Tiêu Dận, còn chưa kịp

để ý tới Hoa Trứ Vũ. Lúc này nghe nàng nói vậy, liền quay đầu nhìn nàng

đầy vẻ khó hiểu. Ngay cả Tiêu Dận, cũng u ám nhìn nàng.

“Kiếm này không được rút tùy tiện, các ngươi đã chuẩn bị thuốc cầm máu chưa?

Có ngăn mấy huyệt Cự khuyết, Trung cực, Bách hối, với mấy huyệt đạo khác lại không? Tùy tiện rút kiếm ra, nếu bị rong huyết, các ngươi sẽ làm

như thế nào?” Hoa Trứ Vũ đang đứng tựa bên cạnh cửa, chiếc áo da cáo ôm

trọn lấy khuôn cằm nàng, lộ ra vẻ mặt điềm tĩnh.

Nàng không phải là quân y, nhưng Thái Tiểu Tứ, thân vệ của nàng lại chính là một thần y. Nên đối với những cách trị thương thông thường, nàng đã

được xem qua vài lần, cũng coi như có chút hiểu biết.

Tiêu Dận hơi ngạc nhiên, đăm chiêu nhìn nàng, cảm thấy lời của nàng cũng có

đạo lý liền gật đầu nói: “Lưu Phong, ngươi ngăn ba huyệt đạo này lại cho ta!”

Lưu Phong khó xử gãi đầu, do dự nói: “Điện hạ, thuộc hạ vô năng, huyệt Cự

khuyết thuộc hạ còn biết, nhưng còn Trung cực với Bách hối nằm ở chỗ

nào, thì thuộc hạ không biết.”

Những thân vệ khác cũng lắc đầu.

Lồng ngực Tiêu Dận co đập đau dữ dội, hắn thở dốc một hơi, ánh mắt càng thêm lạnh.

Con đường học võ của Bắc Triều cũng giống Nam Triều, bọn họ chỉ nhận biết

được vài huyệt vị quan trọng. Nhưng từ khi Hoa Trứ Vũ bắt đầu luyện võ,

đã học cách nhận thức huyệt đạo, nên có thể xác định vị trí rất chuẩn

xác.

“Đan Hoằng từng học qua ít kiến thức trong quân doanh có thể xác định vị trí những huyệt đạo này. Không biết, điện hạ có tin tưởng Đan Hoằng hay

không?” Hoa Trứ Vũ chậm rãi nói.

Tiêu Dận uể oải nhìn nàng, trong mắt như vừa lóe lên một tia chớp vậy.

Hắn gật đầu đồng ý.

Hoa Trứ Vũ chậm rãi đi đến gần hắn, vận khí điểm ba huyệt đạo trước ngực

giảm bớt tốc độ máu lưu thông. Nhưng vào lúc này, quân y cũng đã chạy

tới, Lưu Phong vận khí ấn vào sau lưng Tiêu Dận, đẩy nửa thanh kiếm kia

ra. Hai quân y cuống quít đắp thuốc vào miệng vết thương, rồi dùng vải

băng bó lại.

“Hồi Tuyết, các ngươi vội vã tới đây làm gì?” Tiêu Dận nhắm hai mắt lại, nằm nghiêng trên giường, lạnh giọng hỏi.

“Bẩm điện hạ. Lần này nô tỳ đến, là muốn ngăn điện hạ đi cướp trại, không

ngờ tới chậm một bước. Đan Hoằng nói, tộc Hà Khương có rất nhiều muối

trắng, cô ấy sợ quân địch dùng muối phá băng, đợi đến khi quân ta qua

sông, băng sẽ bị vỡ chặt đứt đầu đuôi quân ta. Lúc đó phục binh xông ra, quân ta chắc chắn thảm bại.”

Tiêu Dận với mấy tên thân vệ nghe thấy vậy, có phần nghẹn họng trân trối.

Lời của Hồi Tuyết giống hệt như tận mắt chứng kiến trận đánh vừa rồi vậy,

vốn bọn họ định tập kích bất ngờ, ai dè lại trúng mai phục. Càng khó

hiểu hơn là, những tảng băng kiên cố đột ngột gãy nứt. Tổn thất binh sĩ

không nói, còn cắt đạo quân ra làm hai, tan rã lực lượng.

Vốn hắn còn nghĩ ông trời không phù hộ, giờ mới nghĩ ra, lúc vó ngựa đi

trên băng không hề bị trơn trượt, chẳng lẽ chính là muối sao!

“Tất cả lui xuống! Đan Hoằng ở lại!” Tiêu Dận dựa vào thành giường, nheo mắt nói.

Mọi người nghe vậy, nháy mắt đã lui hết toàn bộ.

“Đan Hoằng, cô tới đây là để thực hiện lời hứa của mình sao? Nếu đã đến đây, vậy cô có thể nói cho bản điện hạ nghe, trận này nên đánh tiếp thế

nào?” Tiêu Dận nghiêng đầu nhìn nàng.

Hoa Trứ Vũ khẽ cười, nhàn nhạt nói: “Kỳ thật nếu muốn chuyển bại thành thắng, cũng không khó.”

“Ồ?” Tiêu Dận nhíu mày.

Dưới ánh nến, cô gái mặc áo choàng da cáo, thần sắc thong dong, đẹp như một

pho tượng điêu khắc hoàn mỹ. Chỉ có đôi mắt trong suốt như làn thu ba,

thoáng hiện lên một tia sắc bén.

Hắn giật mình phát hiện nàng đã thay đổi.

Sau khi khỏi bệnh nàng đã gầy đi nhiều, chiếc cằm nhọn hoắt, khiến người ta vừa nhìn thấy đã nảy sinh sự thương tiếc. Nhưng những thứ thay đổi,

không chỉ có dung mạo.

Đôi mắt trong veo như làn nước đã xuất hiện thêm một thứ, đó là cảm giác bi thương nồng đậm, tuy nàng che giấu rất tốt, nhưng vẫn bị hắn phát hiện

ra.

Không những thế, cả người nàng còn sinh ra cảm giác xa cách. Giống như có

chuyện gì xảy xa đi nữa cũng không thể tác động được tới nàng. Điều này

khiến hắn có cảm giác, nàng giúp hắn đơn thuần chỉ vì lời hứa của mình,

ngoài ra không còn nguyên nhân gì khác.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phượng Ẩn Thiên Hạ
Chương 38

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 38
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...