Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phượng Ẩn Thiên Hạ – Chương 31

Phượng Ẩn Thiên Hạ

Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lương Châu là một tòa thành cổ hùng cứ ở Tây Cương đã mấy trăm năm. Tuy nói

đây là nơi hoang vắng, dân cư thưa thớt, nhưng lại là nơi biên thùy,

tường thành vô cùng kiên cố, vững chắc.

Khi Hoa Trứ Vũ đến Lương Châu, đã là chuyện chín ngày sau đó.

Mặt trời dần khuất bóng, cả thành Lương Châu không có lấy một đám mây nào,

giống như bị lửa thiêu đốt, đỏ rực cháy bỏng. Người cưỡi lừa, người gánh hàng, người nâng kiệu, xơ xác bước vào trong tòa thành thê lương.

Nhưng đúng lúc này, một tiếng chiếng vang lên, chính là hiệu lệnh đóng bốn

cửa thành lại, những cánh cửa nặng nề dần dần khép vào.

Con ngựa dưới thân Hoa Trứ Vũ hí dài một tiếng, phóng nhanh vượt qua cánh

cửa thành mới đóng được một nửa, sau đó những tiếng vang nặng nề rung

lên, cửa thành đã đóng lại. Nàng ghìm chặt dây cương, nhìn những tướng

lĩnh binh sĩ thủ thành, không có một gương mặt quen thuộc nào.

Nàng giục ngựa đi thẳng, lướt qua những con đường hẻo lánh quen thuộc. Trước mắt là một con phố chợ nàng đã đi qua hơn trăm lần, cho dù nhắm mắt lại cũng không thể đi nhầm. Vòng vèo qua mấy con ngõ nhỏ, trước mắt liền

xuất hiện một căn nhà.

Trên cửa đề hai chữ “Hoa Phủ Trung Nghĩa”, bốn chữ này là do Viêm Đế tự tay

đề lên. Không còn nhìn thấy cảnh phồn hoa náo nhiệt ở nơi này nữa mà chỉ có sự cô quạnh, xác xơ tiêu điều. Cánh cửa chính màu đỏ đóng thật chặt, bên trên còn dán giấy niêm phong.

Hoa Trứ Vũ kéo chiếc mũ ô sa trên mặt xuống, chăm chú ngóng nhìn hồi lâu rồi mới kéo dây cương giục ngựa rời đi.

Ở một ngõ hẻm thành Đông, có một quán rượu tên là “Mỹ Nhân Túy”.

Quán này sở hữu rất nhiều rượu ngon, là nơi có hương thơm thuần túy nhất

Lương Châu cũng là nơi có nhiều khách nhân nhất. Nhưng từ mùa đông năm

trước, nơi này không còn ủ ra rượu ngon nữa, chủ yếu vì bà chủ xinh đẹp ở đây luôn chau mày rầu rĩ, giống như có ai nợ nàng ngàn lượng bạc vậy.

Dần dần, “Mỹ Nhân Túy” trở nên vắng vẻ, gần đây còn đóng cửa không kinh

doanh.

Hoa Trứ Vũ giục ngựa đi vào quán, nhìn thấy cửa lớn đóng chặt, nàng nhíu

mày xoay người nhảy xuống ngựa, đi về phía bờ tường sau nhà, thả người

nhảy vào bên trong.

Một tiếng động mạnh rơi xuống đất, âm vang.

Hoa Trứ Vũ nhíu mày, nàng trèo bức tường này vô số lần, chỉ có lần này phát ra tiếng động lớn nhất.

“Ai?” Có người trong nhà nghe thấy, quát một tiếng đi ra bên ngoài.

Đó là một cô nương xinh đẹp như mẫu đơn, rạng rỡ như ánh sáng mặt trời,

nếu nàng cười sẽ vô cùng xinh đẹp. Nhưng vẻ mặt cô lại đầy bi thương,

trên người mặc một bộ quần áo đơn giản, trên mái tóc còn cài một nhánh

hoa lụa màu trắng. Ánh mắt nàng sắc bén nhìn Hoa Trứ Vũ, trách mắng:

“Tiểu tặc từ đâu đến?”

Hoa Trứ Vũ không để ý tới nàng ta, bắt đầu ngâm giọng nói: “Muốn một bình rượu — hoa rơi mờ mịt, lại muốn

có thêm hai bàn thức ăn thanh đạm sạch sẽ. Mau mở cửa cho ngựa của ta

tiến vào, uy nghiêm biết bao!” Hoa Trứ Vũ vừa thản nhiên nói vừa đi về

phía trước. Đi suốt mấy ngày mấy đêm, nàng đã rất đói, rất mệt.

Trong nháy mắt cô gái mặc áo trắng trở nên choáng váng, giống như đang nằm mơ giữa ban ngày nhìn Hoa Trứ Vũ đi về phía nàng. Ánh tà dương đạm bác

chiếu lên thân ảnh kia, là hình ảnh đã bao lần nàng mơ thấy trong mộng.

“Ngài…… Ngài chính là……” Nàng không dám tin mở to hai mắt, một đôi mắt sớm đã ngập nước.

“Đan Hoằng, ta đã về rồi!” Hoa Trứ Vũ thở một hơi, nhẹ nhàng nói.

Nghe thấy lời nói quen thuộc, giọng nói quen thuộc, cả người Đan Hoằng kịch

liệt run lên, nàng tiến lên từng bước, một tay giơ lên kéo mũ sa che đầu của Hoa Trứ Vũ xuống.

Lúc nhìn thấy chiếc mặt nạ phía sau tấm lụa mỏng kia, chiếc cằm cong tinh

xảo, đôi mắt trong suốt, bờ môi duyên dáng, Đan Hoằng hoàn toàn sụp đổ.

Nàng như cánh chim mỏi mệt tìm thấy rừng xanh lao vào trong ngực Hoa Trứ Vũ, khóc thảm thiết, giống như khóc hết nước mắt cả đời này vậy.

Hoa Trứ Vũ nhè nhẹ vỗ lấy bờ vai Đan Hoằng, tươi cười nói: “Đan Hoằng, muội gầy đi nhiều.”

Nếu không phải chính mắt nhìn thấy, nàng thật sự không dám tin người con

gái ngày xưa hay mặc quần áo đỏ, thần thái như tiên nữ, từng đánh đàn

trên chiến trường vì nàng lại trở nên gầy yếu như vậy. Ánh mắt nàng nhìn về phía đỉnh đầu Đan Hoằng, dừng lại trên đóa hoa lụa trắng.

“Đan Hoằng, ai đã qua đời vậy? Chẳng lẽ, Hầu gia đã……” Trái tim nàng đập thình thịch, sắc mặt tái nhợt như tuyết.

Không phải nói mười ngày sau mới hành hình sao, rõ ràng vẫn chưa tới ngày?

Chẳng lẽ thi hành trước thời hạn, chẳng lẽ nàng vẫn tới muộn?

Đan Hoằng nghe thấy vậy, vẻ mặt phức tạp, nàng giơ tay lấy đóa hoa lụa trắng trên đầu ném xuống đất.

“Hầu gia không có việc gì, tướng quân đừng lo lắng! Hoa này là ta mang cho

ngài! Ngài không có việc gì, sao không nói cho Đan Hoằng một tiếng, ngài có biết những ngày qua ta sống như thế nào không! Nếu không có Hầu gia

hết lời an ủi, nói tướng quân còn có tâm nguyện chưa hoàn thành, muốn ta thay ngài hoàn thành, sau đó mới có thể đi theo ngài.” Đan Hoằng khẽ

nói, trong mắt hiện lên vẻ u oán.

Hoa Trứ Vũ nhắm chặt mắt, vẻ mặt đầy áy náy.

Tấm lòng của Đan Hoằng đối với nàng, nàng biết. Nàng đã rất nhiều lần ám

chỉ, nàng và cô ấy không có khả năng, để cô ấy tự chặt đứt đoạn tình cảm này. Đan Hoằng cũng từng đồng ý, nàng còn nghĩ cô ấy đã thông suốt,

không ngờ cô ấy vẫn cố chấp như vậy.

Phụ thân đã từng căn dặn nàng không ít lần, bảo nàng không được phép tiết

lộ với bất kỳ ai. Nàng đã che dấu rất tốt, ngay cả Đan Hoằng và bốn thân vệ Bình An Khang Thái cũng chưa từng phát hiện ra.

Nhưng không ngờ việc này lại khiến nàng nợ người ta một tấm chân tình!

Nàng còn từng nghĩ mình sẽ không bao giờ xuất hiện với thân phận này nữa.

Nàng để Doanh Sơ Tà chết đi, kết thúc lòng ái mộ của Đan Hoằng. Nhưng

nàng chưa từng nghĩ tới, Đan Hoằng lại nặng tình như thế, chịu tang vì

nàng!

Nàng biết phải làm sao!?

“Ta……” Hoa Trứ Vũ há miệng thở dốc, cuối cùng cũng không biết nên nói như thế nào.

Đan Hoằng lau nước mắt trên mặt, ngẩng đầu nói: “Tướng quân vào đi, tắm rửa rồi dùng bữa, để lát nữa bàn chuyện sau.”

Hoa Trứ Vũ gật đầu, đi theo Đan Hoằng vào trong phòng.

Người làm đã nhanh nhẹn chuẩn bị một mâm đồ ăn, Hoa Trứ Vũ vừa dùng bữa vừa

nghe Đan Hoằng kể lại tình hình trong thành Lương Châu.

Nghe nói, triều đình vốn muốn đem Hoa Mục áp giải đến kinh thành rồi mới xử

trảm, nhưng lại lo lắng khoảng cách từ Lương Châu về kinh thành quá xa,

sợ trên đường xảy ra chuyện ngoài ý muốn, liền hạ ý chỉ xử trảm tại chỗ. Nhưng Hoa Mục đóng quân ở Lương Châu nhiều năm rất được lòng dân chúng. Những tiếng kêu oan cho Hoa Mục không ngừng trỗi dậy, triều đình sợ

phát sinh biến cố liền điều hai vạn cấm vệ quân từ kinh thành tới, thay

đổi toàn bộ binh lực ở Lương Châu.

Hoa Trứ Vũ cúi đầu suy nghĩ, tình hình như vậy, chỉ sợ việc canh giữ trên pháp trường rất nghiêm ngặt.

“Đan Hoằng, Cô Nhi quân thế nào? Bình An Khang Thái, bọn họ thế nào?”

“Cô Nhi quân không có chuyện gì, lần này triều đình tới chủ yếu để thay đổi các tướng dưới trướng Hầu gia. Bình An Khang Thái là thân vệ của tướng

quân nên vẫn chưa bị đụng tới. Nhưng mà bọn họ đã rời khỏi quân doanh.”

Hoa Trứ Vũ gật đầu, nếu nàng vẫn còn ở trong quân chỉ sợ cũng sẽ bị bắt giữ lại.

“Đan Hoằng, lấy giấy và bút mực đến đây.” Hoa Trứ Vũ thản nhiên nói.

Đan Hoằng chuẩn bị xong mọi thứ, Hoa Trứ Vũ mới đi tới, múa bút thành văn

viết một lá thư. Sau đó, mới lấy từ trong vạt áo một con dấu nhỏ, triện

vào cuối lá thư.

Cô Nhi quân là đội quân do nàng trực tiếp quản lý, tuy nàng là tướng quân

dưới trướng Hoa Mục, nhưng Cô Nhi quân lại là một nhánh riêng không sát

nhập vào Hoa gia quân. Có lẽ, phụ thân đã sớm đoán ra chuyện ngày hôm

nay, nên mới để lại đội quân này cho nàng?

Con dấu trong tay nàng, không có chữ viết mà chỉ có một đóa hoa nhỏ. Đây

không phải con dấu của triều đình, mà là con dấu nàng tự chế, dùng để

điều động năm trăm Cô Nhi quân tinh nhuệ. Năm trăm người này là đội ngũ

từng vào sinh ra tử với nàng xâm nhập vào đất Tây Lương, có một lần, nếu không có nàng dùng diệu kế đẩy lui địch, bọn họ đều đã phơi thây nơi sa mạc hoang vu.

Bọn họ đã thề cả đời này sẽ đi theo nàng, bởi vậy mới có con dấu này. Chỉ

cần nhìn thấy con dấu này, mệnh lệnh của triều đình không còn giá trị gì với họ.

Nàng từng nghĩ sẽ không bao giờ dùng tới con dấu này. Nhưng thế sự khó lường, không ngờ, hôm nay vẫn phải dùng tới.

Hoa Trứ Vũ cuộn lá thư cho vào một ống tre nhỏ nói với Đan Hoằng: “Mấy con bồ câu kia còn giữ không?”

Đan Hoằng khẽ gật đầu, mang một con chim bồ câu tới, cột lá thư trên đùi nó, tung cánh bay ra ngoài.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phượng Ẩn Thiên Hạ
Chương 31

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 31
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...