Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phượng Ẩn Thiên Hạ – Chương 2

Phượng Ẩn Thiên Hạ

Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mùa xuân Giang Nam mọi năm đều đến sớm, mỗi lần năm mới vừa qua, khắp phố

lớn ngõ nhỏ, chỉ cần là nơi có đất trồng, đều bắt đầu nhú ra những mầm

non xanh.. Mà nay năm lại có chút khác thường, đã vào đầu hai tháng, đêm đầu tiên lại tí tách có vài hạt tuyết rơi, thời tiết cũng trở nên lạnh

hơn.

Trận tuyết này đã khiến dân chúng Vũ Đô trở tay không kịp, mà cũng có một

chuyện đột ngột giống như trận tuyết này khiến làm người ta bất ngờ.

Đó chính là Tả tướng đương triều Cơ Phượng Ly muốn cưới thiên kim của Bình Tây hầu tướng quân Hoa Mục.

Xét theo dòng dõi, việc hôn nhân này là môn đăng hộ đối, hơn nữa còn là

nhân duyên được ngự ban, không thể bắt bẻ, cũng có thể coi là một chuyện vui trong kinh thành. Nhưng mà trong mắt mọi người ở Vũ Đô, khoảng cách giữa hai nhân vật chính thật quá xa.

Tả tướng Cơ Phượng Ly, nhắc tới hắn, không có một ai ở Nam Triều là không

biết, hắn tồn tại giống như một nhân vật truyền kỳ vậy.

Năm mười lăm tuổi hắn đã thi đỗ Trạng Nguyên, tuổi còn nhỏ đã biết cống

hiến sức lực cho triều đình. Trong bốn năm tiếp theo, hắn từng bước đứng vững trong triều, tạo dựng sự nghiệp, lập đức tu thân, với sự tài hoa

của mình, năm mười chín tuổi, hắn đã trở thành quan phụ tướng nhất phẩm, trở thành Tả tưởng trẻ tuổi nhất trong lịch sử Nam Triều.

Hắn không chỉ tài hoa giỏi giang, còn có dung mạo khuynh thành, ở đế đô có

biệt hiệu là đệ nhất công tử. Càng đáng quý là, tuy hắn quyền cao chức

trọng, nhưng rất quan tâm tới nhân dân, thăng chức chưa đầy ba năm, hắn

đã làm rất nhiều việc mang lại lợi ích cho dân chúng, được dân chúng

kính yêu. Hơn nữa, nghe nói, vì hắn tuấn mỹ, ôn nhu, tao nhã, chung

tình, là người trong lòng số một của các thiếu nữ Vũ Đô thậm chí là toàn bộ Nam Triều.

Người trong lòng của biết bao nhiêu người lại trở thành vật sở hữu của một

người duy nhất, chuyện này không biết làm bao nhiêu cô nương thương tâm. Tuy tự biết mình không xứng với Cơ tướng, nhưng, nếu như Cơ tướng lấy

một nữ nhân tương xứng, trong lòng bọn họ còn dễ chịu hơn một chút.

Nhưng mà, người hắn muốn lấy là thiên kim của tướng quân Hoa Mục.

Ở Vũ Đô, đã là thiên kim nhà quan, không ít thì nhiều cũng có chút danh tiếng.

Ví dụ như, giàu có nhất, nổi tiếng nhất là thiên kim của Ôn Thái Phó tiểu

thư Ôn Uyển. Nàng có biệt hiệu đệ nhất tài nữ đế đô, không chỉ có dung

mạo khuynh thành, còn có thi họa song tuyệt, là tài nữ khó gặp. Tam công chúa Hoàng Phủ Yên, thích đánh đàn, ngâm thơ, cầm kĩ khuynh tuyệt. Còn

có thiên kim của Lại Bộ Thị Lang – An Dung, dung mạo tuy không sánh được với Ôn Uyển, nhưng lại có một đôi tay khéo léo, tài thêu nổi tiếng kinh thành.

……

Số tài nữ, mỹ nữ trong kinh không ít, dân thường có thể kể một mạch được

hơn chục người, nhưng mà, thiên kim của tướng quân Hoa Mục Hoa tiểu thư, ngay cả khuê danh của nàng mọi người còn không biết, chứ đừng nói xếp

hạng số bao nhiêu.

Một người không có dung mạo, không có tài năng, chỉ là một nữ nhân bình

thường nhất trong số những người bình thường, ghép đôi với Cơ tướng có

một không hai trong thiên hạ, không thể nghi ngờ là rất không tương

xứng. Có lẽ đến cả trời xanh cũng không cảm thấy công bằng, mới hợp thời làm ra trận tuyết này.

Nhưng một trận tuyết nhỏ cũng không thể ngăn được việc vui này, vào ngày mùng một tháng hai, Hoa tiểu thư đã ngồi lên kiệu tám người khiêng trở về Cơ phủ.

Đêm, từng bông tuyết nhẹ nhàng thổi.

Hoa Trứ Vũ ngồi ngay ngắn trên tấm đệm gấm đỏ thẫm, nâng những chiếc móng

tay mới sơn lên, nhìn chiếc khăn voan đỏ thêu uyên ương nghịch nước

trước mắt.

Phòng mới, màn che đỏ, nến hỉ long phượng, mọi thứ đều tuyên bố một cách rõ ràng, nàng đã trở thành một tân nương mới gả.

Đúng là trốn không thoát!

Vốn nghĩ có thể tránh được, không ngờ lại sa vào một màn tứ hôn khác.

Chẳng qua, đối với vị phu quân chưa được nhìn thấy mặt kia, nàng vẫn có vài phần chờ mong.

“Tiểu thư, người vẫn lên sửa lại mặt đi, để nô tì trang điểm lại cho người,

người làm như vậy, không sợ sẽ dọa cho Cơ tướng sợ hãi sao.” Nha hoàn

hồi môn của nàng là Đào Sắc khẽ nói.

Đào Sắc tuy rằng đã làm nha hoàn trong Hoa phủ từ nhỏ, nhưng mấy năm nay

Hoa Trứ Vũ không ở trong phủ, cho nên Đào Sắc cũng không hiểu được tâm

tính của nàng. Đào Sắc không nghĩ ra, vì sao tiểu thư phải tự trang điểm cho mình xấu xí như vậy.

Mấy ngày nay, Đào Sắc đã nghe không ít những lời đồn ở Vũ Đô nói tiểu thư

không xứng với tướng gia, lại nói, những lời này rất bất công đối với

tiểu thư. Trong mắt Đào Sắc, tiểu thư so với những đệ nhất mỹ nữ, tài nữ còn xinh đẹp hơn nhiều, nhưng lại bị gắn với thanh danh không dung mạo, không tài đức.

Hoa Trứ Vũ nhíu mày, khẽ cười nói: “Nếu thật sự hắn bị ta dọa cho sợ hãi,

thì hắn không xứng làm Tả tướng, cũng không xứng làm phu quân của ta.”

Đào Sắc cũng giống như những cô nương khác ở Vũ Đô, sùng bái Cơ Phượng Ly

một cách khó hiểu, giờ nghe Hoa Trứ Vũ nói như vậy, nhếch miệng lên,

nói: “Chắc chắc Tướng gia sẽ không bị tiểu thư dọa.”

Xa xa ngoài cửa vang lên những tiếng bước chân, Đào Sắc lo lắng ra hiệu

Hoa Trứ Vũ phủ khăn voan đỏ lên. Hoa Trứ Vũ thấy Đào Sắc khẩn trương như vậy, trên môi nở nụ cười, rực rỡ như hoa.

Nàng vừa mới phủ khăn voan lên, cửa phòng đã bị đẩy ra, một cỗ hàn khí sắc bén tiến vào.

“Tất cả lui xuống đi!” Một giọng nói tao nhã vang lên, nhẹ nhàng như gió nam ấm áp, khiến người ta có cảm giác bình yên.

Đào Sắc đã sớm cúi đầu xuống, lại theo mấy thị nữ mới vào lui ra bên ngoài.

Cách một lớp khăn voan đỏ thẫm, Hoa Trứ Vũ cũng không biết Cơ Phượng Ly đang làm gì, chỉ là, rất lâu sau, hắn cũng không tới vén khăn voan của nàng

lên.

Thời gian lặng lẽ trôi.

Hoa Trứ Vũ ngồi ở trên giường, ung dung thư thái. Muốn so khả năng nhẫn nại sao, nàng sao có thể thua dễ dàng như vậy.

Một lúc lâu sau, trong phòng cũng phát ra tiếng động, rất trong veo, là âm thanh từng giọt rượu được rót ra chén.

Một bàn tay thon dài cầm chén rượu đưa tới trước mặt Hoa Trứ Vũ.

Chén ngọc lưu ly thấm màu đỏ nhạt, trong suốt không tỳ vết. Rượu cũng có màu đỏ, như màu son nữ nhân, rất đẹp, nhưng không biết là loại rượu gì, Hoa Trứ Vũ chưa bao giờ uống qua. Rượu dùng trong lễ hợp cẩn của Tả tướng

chắc chắn không phải loại rượu tầm thường, từng mùi hương phảng phất

xông vào mũi đã chứng minh điều này.

Hoa Trứ Vũ nhận lấy chén rượu, cổ tay hai người giao nhau, uống một hơi cạn sạch.

Rượu mới vào miệng nhạt nhẽo vô vị, sau đó sinh ra chút vị ngọt, còn tỏa ra

một mùi mùi hương tinh khiết, quả nhiên là rượu ngon.

Nàng đang muốn đưa chén cho Cơ Phượng Ly, chém rượu trong tay lại tự rơi

xuống, ngọc trắng rơi trên mặt đất, vỡ thành mấy khối, mỗi một khối lấp

lánh trong suốt.

Hoa Trứ Vũ nhăn mày, rũ mắt xuống, thấy cánh tay của mình đột nhiên không còn chút sức lực gì nữa.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phượng Ẩn Thiên Hạ
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...