Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phượng Ẩn Thiên Hạ – Chương 152

Phượng Ẩn Thiên Hạ

Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Vương Gia, đừng vì cô nương này mà làm loạn luật pháp Nam Triều! Cứ như vậy, thiên hạ tất loạn!"

"Xin Vương Gia suy nghĩ lại, không thể làm hỏng luật pháp Nam Triều! Nếu không, sao có thể cai trị thiên hạ?"

Hoa Trứ Vũ nghe được những lời này cảm thấy vô cùng nặng nề.

Cơ Phượng Ly lạnh lùng nhìn lướt qua mặt các vị đại thần, thong thả nói:

"Các ngươi sốt ruột muốn trừ bỏ Long tự của bản vương đi như vậy sao?"

Tất cả văn võ bá quan liền im bặt, đưa mắt nhìn nhau, trong mắt không giấu được vẻ kinh ngạc.

Long tự?

Hoa Trứ Vũ cũng kinh ngạc, đương nhiên nàng biết mình không có Long tự gì

cả. Cơ Phượng Ly vì muốn bảo vệ nàng đã nói dối tất cả các quan trong

triều. Luật pháp Nam Triều quy định, phàm là phi tần phi mang Long tự,

tất cả hình phạt tạm thời miễn trừ. Có thể nói đây là cách tạm thời tốt

nhất! Nhưng nhắc tới đứa bé, nếu Cơ Phượng Ly biết nàng từng mang thai

đứa bé của hắn……

"Vương Gia, cô gái này vào cung chưa lâu, sao đã có Long tự nhanh như vậy? Có

phải nhẫm lần gì không, hay cho gọi ngự y ở Thái Y Viện tới xem mạch lại lần nữa." Một đại thần họ Trương cao giọng nói.

"Ồ, Trương đại nhân nói không sai!" Cơ Phượng Ly khẽ nhướng mày, trong lúc

mọi người đang nín thở lắng nghe lời tiếp theo của hắn, hắn chợt đi

nhanh về phía trước. Đôi mắt toát ra lửa giận, gằn giọng quát. "Bắt

mạch? Các ngươi coi lời của bản vương không có trọng lượng như vậy sao?

Nếu đã không coi lời của ta ra gì, vậy ta không còn gì để nói nữa, nàng

đang ở trên xe ngựa, không phải các ngươi muốn giết nàng sao? Xin mời!"

Đây cũng không phải lần đầu hắn gay gắt với các quan, nhưng lại là lần đầu tiên thể hiện thái độ căng thẳng, lạnh lẽo như vậy.

Tất cả câm nín. Không khí càng thêm căng thẳng. Đám người đang quỳ trên mặt đất chỉ cảm thấy một cỗ khí tức mạnh mẽ đè nén khiến họ không dám nhúc

nhích, càng không dám thở mạnh. Mồ hôi chảy đầy mặt, nhưng không ai dám

nhấc tay lên lau.

Cơ Phượng Ly thấy không còn ai dám nói gì nữa, nhướng mày tuyên bố: "Nàng

đã mang thai Long tự của bản vương, mọi chuyện dừng ở đây, bản vương

không muốn nhìn thấy cảnh này thêm lần nào nữa, nếu không… " hắn ngừng

một chút, lạnh nhạt nói. "Lập tức chém không tha."

Tất cả quần thần quỳ trên mặt đất không dám ho he nhúc nhích, cứ như vậy,

chuyện Hoa Trứ Vũ là nữ nhi phản thần đã được Cơ Phượng Ly chấn áp.

Đến khi đám đại thần tản đi, Cơ Phượng Ly sai người đưa Hoa Trứ Vũ về Đào

Nguyên Cư trước, rồi cho truyền gọi Lam Băng tới yết kiến.

"Có biết ai truyền việc này ra không?" Cơ Phượng Ly lạnh giọng hỏi, thân

phận của Bảo Nhi chỉ có hắn và Lam Băng biết, ngoài ra còn có Thanh Lạc

đã bị đuổi khỏi cung từ lâu, rốt cuộc là ai đã làm ra chuyện này?

"Vương Gia, thuộc hạ đã phái người điều tra, chuyện này không có liên quan tới Thanh Lạc. Chắc là vẫn có người khác biết được thân phận của Nguyên

Bảo, trưa nay, tất cả quần thần đều nhận được mật báo này." Lam Băng

trầm giọng nói.

Cơ Phượng Ly nhíu mày, nói như vậy, vẫn còn có người biết thân phận của

Bảo nhi, vậy người đó là ai? Vì sao người đó lại biết được?

"Mật báo đến tay họ bằng cách nào?" Cơ Phượng Ly lạnh lùng nói.

"Có một đứa ăn mày đưa tin tới cổng. Thuộc hạ đã điều tra qua, những người đưa tin cho nó đều đeo mặt nạ."

Cơ Phượng Ly cười lạnh, hắn biết, số người hận Bảo Nhi không ít, xem ra, đã đến lúc cho Bảo Nhi một thân phận rồi.

Hoa Trứ Vũ ngồi xe ngựa trở lại Đào Nguyên Cư. Bước xuống xe ngựa, nàng đi

bộ xuyên qua Đào Hoa Lâm, chỉ thấy trong rừng cây treo đầy đèn lồng các

loại tỏa ra ánh sáng ấm áp, khung cảnh nơi này không khác gì chốn bồng

lai tiên cảnh.

Trên bàn trong căn nhà gỗ bày đủ các món ăn, cá bạc nấu măng, gà tiềm nấm

đông cô, súp gà đen mẫu đơn, kim thiềm ngọc bào, cải xào nấm hương

cô…..món nào cũng được chuẩn bị rất tỉ mỉ, còn có cả mùi rượu thơm lừng

tỏa ra bốn phía.

Lộng Ngọc vừa thấy Hoa Trứ Vũ trở về giống như như trút được gánh nặng: "Cô

nương, cuối cùng người đã về rồi, mau uống chén trà cho ấm người."

Hoa Trứ Vũ nhận lấy chén trà, nhẹ nhàng nhấp một ngụp, áy náy nói: "Lộng Ngọc, việc hôm nay không làm ngươi sợ chứ?"

Lộng Ngọc cười nói: "Lộng Ngọc không sao, chỉ là Vương Gia đã rất lo lắng,

lúc nô tỳ quay lại báo tin thì Vương Gia đang ở trong nhà bếp, sắc mặt

trắng nhợt, để đồ xuống rồi vội chạy ra ngoài, nô tỳ đuổi theo thì không thấy Vương gia đâu nữa, nô tỳ chưa bao giờ thấy Vương Gia hoảng loạn

như vậy, chắc cũng chỉ có cô nương mới có thể làm cho Vương Gia trở

thành như vậy."

Hoa Trứ Vũ nhìn những món ăn trên bàn, trong lòng cảm thấy ấm áp. Thì ra

hôm nay hắn cho nàng xuất cung là để chuẩn bị những thứ này. Sau khi

nàng dọn tới đây ở, hắn không chỉ lệnh cho Ngự Thiện Phòng ngày nào cũng phải đổi món cho nàng, những lúc rỗi rãi còn tự mình xuống bếp.

"Cô nương, đến cả nô tỳ cũng thấy, Vương Gia đối với cô nương thật tốt!"

Lộng Ngọc vừa nói vừa kéo nàng về phía bàn trang điểm. "Búi tóc của cô

nương bị rối rồi, để nô tỳ trang điểm cho cô nương, lát nữa Vương Gia sẽ tới đây." Cô tháo búi tóc trên đầu Hoa Trứ Vũ, dùng lược chải lại toàn

bộ, những ngón tay linh hoạt vấn cho nàng một kiểu tóc mới.

Lộng Ngọc rất khéo tay, búi tóc cô vấn vừa tinh xảo lại vừa thanh nhã. Lộng

Ngọc lấy một trâm ngọc màu xanh ra, đang định cài lên tóc Hoa Trứ Vũ thì cửa phòng mở ra, Cơ Phượng Ly bước vào trong.

Lộng Ngọc thấy thế, vội buông cây trâm tay ra, nhanh chóng lui ra ngoài.

Cơ Phượng Ly chậm rãi bước tới sau lưng Hoa Trứ Vũ, cài cây trâm trên bàn

trang điểm kia lên tóc nàng, sau đó, hắn đứng dựa vào bàn trang điểm,

mỉm cười nhìn nàng.

Dưới ánh đèn lưu ly, trông nàng nổi bật như một bức tượng được điêu khắc từ ngọc, xinh đẹp diễm lệ.

Hoa Trứ Vũ bị hắn nhìn tới tim đập rộn lên, nàng từ từ đứng dậy, chiếc váy

dài màu đỏ nhạt rơi xuống đất. Nàng bước rất nhanh, nhưng không ngờ lại

dẫm phải vạt váy, cả người lao về phía trước.

Cơ Phượng Ly vội dịch chuyển cơ thể, đưa tay ôm nàng vào lòng. Hoa Trứ Vũ

ngước mắt nhìn lên, hắn đang rất gần nàng, gần tới mức nàng có thể thấy

hình ảnh của mình phản chiếu trong mắt hắn.

"Lâu như vậy vẫn chưa quen mặc váy sao?" Cơ Phượng Ly khẽ cười. Có một sợi

tóc mai xòa xuống má khiến hắn càng thêm mị hoặc khó tả.

Hoa Trứ Vũ đẩy hắn ra, đặt người xuống ghế, nhỏ giọng hỏi: "Chàng biết ta là Hoa Trứ Vũ từ khi nào?"

Cơ Phượng Ly ngồi xuống theo nàng, cẩn thận nói: "Từ khi nàng vào cung."

Hoa Trứ Vũ cười khổ, Cơ Phượng Ly là ai chứ, e là khi hắn biết nàng là nữ

nhân hắn đã nghi ngờ nàng là Hoa Trứ Vũ rồi. Hành động vào cung chỉ để

hắn chứng thực lại thôi.

Vậy mà nàng còn cố giấu hắn!

"Nếu chàng đã biết, vì sao không nói cho ta?" Hoa Trứ Vũ tiếp tục hỏi.

"Bảo Nhi, không phải ta không muốn nói với nàng." Mà thật sự là hắn không

dám nói với nàng. Hắn chỉ sợ nàng nhớ tới chén rượu độc kia, còn cả bức

hưu thư, sợ nàng rời bỏ hắn.

"Ban đầu, để ta đi hòa thân thay Ôn Uyển là ý của chàng?" Nàng cũng hy vọng

mình có thể quên được những chuyện này, nhưng đến cuối cùng, nàng mới

phát hiện mình vẫn còn rất bận tâm.

Cơ Phượng Ly lắc đầu, hắn nhìn nàng, dịu dàng nói: "Bảo Nhi, dù ta không

muốn Uyển Nhi đi chịu chết, nhưng ta sẽ không hại người vô tội. Ngày đó, khi ta vừa đón nàng về phủ thì bị gọi vào cung, nhận được lệnh đổi

người của ông ấy."

Hoa Trứ Vũ nhận ra, Cơ Phượng Ly thậm chí còn không gọi Viêm Đế là phụ hoàng.

Nhiều năm như vậy, vì sao hắn chỉ dám lấy danh hiệu Tả Tướng phò tá Viêm Đế,

màhình như ngay cả Viêm Đế cũng không biết thân phận thật của hắn, rốt

cuộc là vì sao?

"Chén rượu độc kia......" Hắn hơi ngừng lại. "Là ông ấy ban cho. Ta để

Đường Ngọc xem qua, Đường Ngọc nói thuốc đó ban đầu khiến người ta mơ

hồ, đến cuối cùng...... sẽ trở thành người ngây dại. Thế nên, ta đã tráo đổi chất độc trong rượu."

Hoa Trứ Vũ rùng mình, thì ra, suýt chút nữa nàng đã trở thành người ngây dại, ngốc nghếch.

"Bảo Nhi, lúc đó ta không muốn làm tổn thương nàng, nhưng ta vẫn làm tổn

thương tới nàng!" Giọng nói của hắn mang theo sự hối hận và thương tiếc

không thể bù đắp.

"Vậy chàng cứu Cẩm Sắc chỉ vì muốn cứu Hoa tiểu thư, là chàng nhận ra kế

hoạch của phụ thân ta, muốn tương kế tựu kế?" Hoa Trứ Vũ hỏi.

"Đúng vậy, ta nhận ra âm mưu của ông ấy. Sau khi cứu được Dung Tứ về, ta

không để cô ta về phủ, vì ta không biết cái bẫy phía sau là gì, Uyển Nhi ở Bắc Triều điều tra ra Tiêu Dận có một muội muội thất lạc từ nhỏ, từ

đó ta mới đoán được, cô ta có thể là công chúa Bắc Triều."

"Thế nên, chàng mới để Ôn Uyển cầm sợi dây chuyền kia về, cố ý để Hoàng Phủ

Vô Song mượn cớ này xử tử chàng trên pháp trường, cuối cùng là giả

chết?" Hoa Trứ Vũ khẽ, trong giọng nói thoáng hiện lên vẻ đau đớn.

Thì ra hắn đã sắp xếp mọi chuyện vô cùng hoàn mỹ, còn khiến nàng đau lòng

lâu như vậy. Nàng nhớ tới tình cảnh sống không bằng chết trước đây của

mình, trong lòng vẫn cảm thấy sợ hãi.

Cơ Phượng Ly thấy thân hình Hoa Trứ Vũ khẽ run lên, hắn vội kéo nàng vào lòng, ôm chặt lấy nàng.

"Bảo Nhi, nàng còn hận ta sao?"

Hoa Trứ Vũ cũng cảm nhận cánh tay hắn siết lại càng lúc càng chặt, dường

như hắn đang sợ nàng đột nhiên biến mất vậy. Nàng khẽ nói: "Ta từng hận

chàng, không chỉ vì Hoa gia, mà còn vì lá hưu thư, rượu độc, còn có cả

tính mạng của Cẩm Sắc. Trên pháp trường, ta đ//â//m chàng bảy nhát dao, khi

chàng ngừng thở, cơ thể nguội lạnh, lúc đó, ta biết ta không còn hận

chàng nữa rồi." Khi đó, nàng đau khổ không thiết sống nữa, tất cả thù

hận trước đây, đã tan biến một cách nhẹ nhàng như vậy.

Cơ Phượng Ly ngẩn người, ánh mắt đang chăm chú nhìn nàng như có ngọn lửa

rực cháy, hắn khẽ nâng cằm nàng lên, nỉ non: "Thật sao? Bảo Nhi, nàng

nói lại lần nữa, nói lại lần nữa đi." Trong giọng nói có mấy phần thận

trọng, mấy phần van lơn, mấy phần yếu ớt.

Hoa Trứ Vũ thường nghe Hoàng Phủ Vô Song dùng chất giọng này nói chuyện với nàng, nhưng chưa bao giờ nghĩ, một người kiêu ngạo như Cơ Phượng Ly

cũng có thể nói ra những lời như vậy. Nàng không khỏi xúc động, mỉm cười nói: "Là thật."

Hắn vẫn luôn nghĩ nàng hận hắn. Lời vừa dứt, hắn vội vã che kín môi nàng,

nuốt hết mọi ngôn ngữ của nàng. Đầu lưỡi của hắn tiến vào thăm dò khoang miệng nàng, quấn lấy chiếc lưỡi mềm mại ướt át, hôn tới khi đầu óc nàng trống rỗng. Một nụ hôn kéo dài mà dịu dàng như nước, dây dưa triền miên như muốn vĩnh viễn ở cùng một chỗ với nàng.

"Bảo Nhi, bao giờ nàng sẽ gả cho ta? Đêm nay ta ở lại đây được không?" Nụ hôn qua đi, hắn ghé sát vào tai nàng hỏi.

Toàn thân Hoa Trứ Vũ lập tức cứng đờ. "Ta...... Ta không tiện......"

Cơ Phượng Ly cảm nhận được điều này, hắn ôm chặt lấy nàng, dịu dàng nói:

"Bảo Nhi, chuyện về Hoa Mục, nếu được ta sẽ giữ lại tính mạng cho ông

ấy." Hắn nói rất khẽ, dịu dàng đầy sủng ái. Hắn đùa nghịch mái tóc nàng: "Hôm nay ra ngoài cả một ngày, nàng cũng mệt rồi, mau nghỉ sớm đi.

Chuyện của chúng ta không vội, ta sẽ chờ nàng."

Hoa Trứ Vũ khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Trong mắt Cơ Phượng Ly thoáng hiện lên vẻ mất mát. Cảm giác này cứ như một con dao nhọn, sắc bén cứa vào trái tim hắn.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phượng Ẩn Thiên Hạ
Chương 152

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 152
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...