Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phượng Ẩn Thiên Hạ – Chương 146

Phượng Ẩn Thiên Hạ

Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Vậy người đó là ai?” Hoa Trứ Vũ chậm rãi hỏi.

“Con đừng hỏi nữa, bây giờ ta không thể nói cho con! Sau này con sẽ biết.”

Huyên phu nhân nhíu mày nói. Bà lại cầm cây lược lên, tiếp tục chải đầu

cho nàng, coi nàng giống như một đứa bé vậy. Nhưng Hoa Trứ Vũ lại cảm

thấy không được tự nhiên, cũng không quen với mùi hương trên người Huyên phu nhân. Nàng đưa tay lấy lại cây lược, thản nhiên nói: “Để con tự

làm!”

Huyên phu nhân chỉ có thể thở dài. “Tiểu Vũ, không còn sớm nữa, con mau nghỉ

ngơi đi!” Bà bước ra ngoài, cũng không quên khép cửa phòng lại.

Hoa Trứ Vũ nằm trên giường, ánh sáng mờ nhạt xuyên qua tầng tầng lớp lớp

màn che chiếu vào khiến gương mặt nàng càng thêm u ám. Đối với những

chuyện Huyên phu nhân vừa nói, nàng không biết mình có nên tin hay

không, trong lòng còn cảm thấy lo lắng.

Ngày mai, ngôi vị hoàng đế Nam Triều lại đổi chủ một lần nữa. Hoàng Phủ Vô

Tương trong lời đồn liệu có còn sống hay không? Hoa Mục và Hoàng Phủ Vô

Song chắc đã an toàn thoát thân, nàng biết, dựa vào năng lực của bọn họ, chắc chắn bọn họ đã không còn ở Vũ Đô.

Đêm nay Hoa Trứ Vũ ngủ không yên, mới sáng sớm đã tỉnh lại. Đấu Thiên Kim

quả là một người chu đáo, trong phòng đã sớm chuẩn bị điểm tâm và quần

áo. Hoa Trứ Vũ chọn một bộ váy dài thêu hoa hải đường, chậm rãi ra

ngoài. Khang và Bình đang đứng ngoài hành lang, dường như bọn họ đã đợi

nàng rất lâu, khi thấy bóng dáng thướt tha của nàng, bọn họ hơi sững sờ

nhưng cũng rất nhanh khôi phục lại trạng thái bình thường.

“Bình, tình hình Vũ Đô lúc này thế nào? Đêm qua có tìm hiểu được gì không?”

Hoa Trứ Vũ cất tiếng hỏi, đêm qua, nàng đã bảo Bình đi tìm Khang, tìm

hiểu qua tình hình Vũ Đô hiện tại.

Bình nói: “Tướng quân, hiện giờ ở Vũ Đô đang lan truyền tin đồn Hầu gia chèn ép Thái thượng hoàng, mê hoặc Hoàng Phủ Vô Song, mưu đồ soán vị, đoạt

lấy giang sơn Nam Triều. Cuối cùng thất bại đã mang cả Hoành đế và Khang đế rời khỏi Vũ Đô!”

Trong lòng Hoa Trứ Vũ xuất hiện một cảm giác rất khó tả. Chưa cần biết tin

tức này từ đâu lọt ra ngoài, nhưng không hề nhắc tới chuyện Hoàng Phủ Vô Song trốn ra ngoài bằng mật thất. Xem ra đây là vấn đề có liên quan đến tôn nghiêm hoàng thất, đành phải cải biên thành Hoa Mục bắt cóc Hoàng

Phủ Vô Song. Nhưng chuyện khiến nàng bất ngờ là, ngay cả Hoàng Phủ Vô

Thương cũng bị Hoa Mục mang đi.

“Nghe nói tối qua, Hoàng Phủ Vô Tương đã dẫn Phong Vân Kỵ công phá Vũ Đô,

Hoàng Phủ Vô Tương, người này có thật hay không?” Hoa Trứ Vũ hỏi.

“Có!” Khang cúi đầu nói. “Đêm qua thuộc hạ đã hỏi thăm rất kỹ, người dẫn đầu Phong Vân Kỵ lần này đúng là Hoàng Phủ Vô Tương.”

“Không nghe ngóng được gì về hoàng tử Nguyệt Thị sao?” Hoa Trứ Vũ nheo mắt hỏi.“

Bình lắc đầu nói: “Không có!”

Hoa Trứ Vũ cảm thấy mất mát, nàng hạ quyết tâm nói: “Chúng ta đi ra ngoài!” Vừa định bỏ đi lại bắt gặp Đấu Thiên Kim đi tới, nhìn thấy Hoa Trứ Vũ

mặc váy dài, mắt hắn lập tức sáng ngời, cười tán thưởng. “Không hổ là

Vương phi của bản vương!”

Hoa Trứ Vũ nhướng mày nói: “Là Vương phi hay là muội muội đây?”

Đấu Thiên Kim khẽ thở dài, ánh mắt hoa đào thoáng hiện vẻ châm chọc: “Xem

ra di nương đã nói hết chuyện cho muội rồi. Như thế thì sao nào? Chẳng

lẽ biểu muội cũng không thể làm Vương phi sao, cũng không phải là thân

muội muội!”

Hoa Trứ Vũ nhếch môi nói: “Chẳng lẽ ngài chưa có Vương phi sao?” Ngoài cười nhưng trong lòng lại rất ảm đạm, thì ra nàng là biểu muội của hắn thật.

“Nếu đã biết ta là biểu muội của ngài từ lâu, vì sao bây giờ mới nói với ta?” Hoa Trứ Vũ hỏi.

Đấu Thiên Kim ảo não cười: “Ta biết Doanh Sơ Tà là muội liền lập tức đi tìm muội. Sau lại nghe nói muội tới Bắc Triều. Sau khi vô tình nghe Tiêu

Dận nói muội là Doanh Sơ Tà, ta biết đúng là muội. Đáng tiếc là vẫn chưa được nhìn thấy gương mặt của muội, nên sau khi muội đào hôn, ta không

có cơ sở tìm kiếm. Mãi tới năm ngoái, ta mới Nam Triều tìm kiếm tên

Doanh Sơ Tà giả, có ai nghĩ được muội đã trở thành thái giám! Nhưng bây

giờ vẫn chưa quá muộn, mau theo ta về Đông Yến đi!”

“Ta chưa thể đi được, có một số việc, ta muốn hỏi cho rõ ràng!” Hoa Trứ Vũ phất tay áo, thản nhiên nói.

“Không đi thật sao?” Dường như Đấu Thiên Kim cũng biết nàng sẽ nói như vậy, hắn không kinh ngạc mà chỉ thấy hơi mất mát.

“Không đi!” Hoa Trứ Vũ nói rõ ràng dứt khoát, sau đó đi dọc theo con đường lát đá.

“Tiểu Vũ, muội đi đâu vậy?” Đấu Thiên Kim vội vàng đuổi theo, cười hỏi.

Hoa Trứ Vũ mặc váy dài, mái tóc đen uốn lượn như mây. Khang và Bình theo

sau. Khi tới cửa lớn mới phát hiện có không ít binh sĩ Phong Vân Kỵ đang bao vây nơi này.

Đấu Thiên Kim bất đắc dĩ buông tay, nói: “Ta còn chưa kịp nói, chúng ta không ra ngoài được!”

Có một vị tướng trẻ tuổi tiến lên, chắp tay nói: “Xin thứ lỗi, chủ nhân đã có lời dặn, tạm thời không ai được phép đi ra ngoài!”

Hoa Trứ Vũ lãnh đạm nói: “Ta muốn gặp hoàng tử Nguyệt Thị, các ngươi mau

dẫn ta đi.” Thái vẫn còn nằm trong tay bọn họ, dù có thế nào nàng cũng

phải cứu Thái ra.

Mấy binh sĩ đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng mới lên tiếng: “Mời!”

Một cỗ xe ngựa được đưa tới, Hoa Trứ Vũ bước lên xe, Đấu Thiên Kim và

Khang, Bình cưỡi ngựa, Phong Vân Kỵ bao vậy xung quanh đưa họ về Dịch

quán Nguyệt Thị.

Hoa Trứ Vũ xuống ngựa. Đi qua mấy dãy hành lang gấp khúc, đã thấy dưới một

mái hiên xa xa, hoàng tử Nạp Lan đang chắp tay đứng đó.

Bộ quần áo màu đen phần phật bay trong gió, dáng người cao gầy, mặt nạ

phản chiếu ánh sáng lóa mắt. Khi nhìn thấy các nàng, hắn bật tiếng cười

khẽ.

“Không ngờ cô lại tới đây.” Hắn hứng thú nói.

Hoa Trứ Vũ chậm rãi đi tới trước mặt hắn, lẳng lặng nhìn hắn, nhìn đôi mắt

thâm sâu khuất trong chiếc mặt nạ kia. Nàng không thể khống chế hơi thở

dồn dập của bản thân, còn cả nhịp tim không ngừng đập loạn kia.

Trải qua một đêm suy nghĩ cẩn thận, nàng nghĩ nghi ngờ của nàng đã trở thành sự thật. Trên thế gian này, ngoài hắn ra sẽ không có ai khác đối xử với nàng như vậy, lúc nàng ngã xuống, lúc bị người khác chém hắn đã giúp

nàng ngăn thanh đao đó, còn liều mạng đuổi theo lúc nàng chạy trốn.

“Ta đến đây là muốn biết, các hạ có phải người ta nghĩ hay không?” Hoa Trứ

Vũ thản nhiên cười. Chữ “người” vừa ra khỏi miệng, nàng đã nhanh chóng

ra tay.

Đến khi hoàng tử Nạp Lan có cảm giác không ổn, vội vàng lui về phía sau.

Hoa Trứ Vũ đã lột được mặt nạ của hắn. Trước mắt đột ngột hiện ra một

gương mặt tuấn mỹ, rất quen thuộc, nhưng không phải là hắn!

Hoa Trứ Vũ cảm thấy rất lạnh, dường như có những cơn gió xoáy không ngừng xuyên qua lỗ thủng trong lòng nàng.

“Ngươi...... Là ai?” Hoa Trứ Vũ cầm lấy mặt nạ của hắn, lạnh lùng hỏi.

Nguyệt Phách nhếch môi cười. “Ta là Nạp Lan Tuyết! Hoàng tử Nguyệt Thị! Mau trả mặt nạ lại cho ta đi.” Hắn nhíu mày nói.

“Ngươi là Nạp Lan Tuyết, nhưng sao ta lại nhớ ngươi là tùy tùng của Nạp Lan

Tuyết!” Hoa Trứ Vũ lạnh giọng hỏi. “Vậy khi ngươi làm tùy tùng thì ai

làm Nạp Lan Tuyết?”

“Ta biết ngươi tới tìm hắn, đi theo ta đi!” Nạp Lan Tuyết phủi phủi tay áo, nhận lại mặt nạ trong tay Hoa Trứ Vũ, che đi gương mặt chói mắt kia đi.

Đoàn người Nạp Lan Tuyết lên xe ngựa đi vào hoàng cung. Xe ngựa đến trước

cửa cung mới ngừng lại. Nơi này là cung “Thuấn Hoa”, trước giờ vẫn luôn

được niêm phong cấm ra vào. Làm thái giám trong cung đã lâu, nhưng nàng

chưa từng tới đây bao giờ.

Cánh cửa lớn màu đỏ thẫm mở ra, Hoa Trứ Vũ đi theo Nạp Lan Tuyết vào trong.

Đập vào mắt là dãy hành lang cửu khúc uốn lượn dẫn tới nơi sâu nhất của

cung điện. Nàng đưa mắt quan sát hai bên, núi non trùng điệp, chim chóc

bay khắp nơi. Cảnh vật rất đẹp, chỉ là nơi đây phủ một lớp bụi khá dày,

dường như đã bỏ hoang từ rất lâu, tất cả như chìm trong một lớp sương

mờ.

Đi hết dãy hành lang cửu khúc, liền thấy mấy nội thị đứng canh giữ bên ngoài, cung nữ, thái giám ra vào không ngừng.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phượng Ẩn Thiên Hạ
Chương 146

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 146
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...