Phùng Tình Nhật – Chương 18
Phùng Tình Nhật
Ngay khi Thiếu Vi gần như chắc chắn người trước mặt đã biết chuyện gì đó, thì lại thấy đôi mắt kia cong lên, nói: "Tiểu quỷ ơi là tiểu quỷ, ngươi chẳng phải là con quỷ nước nhỏ hàng thật giá thật do ta nhặt về sao?"
Hơi thở căng thẳng của Thiếu Vi lặng lẽ buông lỏng, vẻ mặt càng thêm bất mãn. Thấy vậy, Khương Phụ bèn dùng giọng điệu hối lỗi nói: "Nhưng cứ gọi mãi thế này hình như cũng không hợp lắm thật..."
Thiếu Vi nghĩ bụng lần này kiểu gì cô ta cũng phải hỏi tên mình rồi, ai ngờ cô ta lại bỏ qua bước này luôn, nói: "Thế để ta đặt tên cho ngươi nhé? Đã có Mặc Ly (Mèo mực) rồi, hay là... gọi ngươi là Hoa Ly (Mèo mướp), chịu không?"
Đuôi mắt Thiếu Vi giật giật, giận dữ từ chối: "Không chịu, không cần!"
Khương Phụ: "Không chịu ở chỗ nào, ngươi có biết Hoa Ly là tiên t.ử trong loài mèo..."
Thiếu Vi buột miệng ngắt lời: "Ta có tên, ta tên là Thiếu Vi!"
Khương Phụ nhướng mày, khóe miệng dường như thoáng nụ cười đắc ý, nhưng cũng không ngăn được vẻ ngạc nhiên trên mặt cô: "Thiếu Vi? Thiếu Vi trong sao Thiếu Vi trên trời ấy hả? Tên hay thế này, sao ngươi cứ giấu giấu giếm giếm làm gì? Hại ta cứ tưởng tên thật ngươi khó nghe không dám nói, thành ra chẳng dám tùy tiện hỏi."
Thiếu Vi biết mình lại bị cô ta trêu chọc nắm thóp, bực bội khoanh tay quay người đi.
"Quả thực là cái tên hiếm có khó tìm, lại rất hợp với ngươi." Lời khen của Khương Phụ là thật lòng: "Chắc hẳn người đặt tên là một người cực kỳ tài hoa."
Sắc mặt bực bội của Thiếu Vi bỗng dịu đi đôi chút.
Khương Phụ nằm ngửa trở lại, giọng điệu lơ đãng: "Ngoài rất nhiều tài hoa, chắc còn có rất nhiều tình yêu thương sâu sắc nữa."
Thiếu Vi quay lưng lại với cô, không nói một lời, im lặng như thể không nghe thấy gì.
Thiếu Vi chậm rãi chớp mắt, nhìn về hướng thành Trường An mà lúc nãy Khương Phụ chỉ.
Bốn bề rèm lụa lúc này đã buông xuống ba mặt, qua lớp lụa thô chẳng nhìn rõ gì, nhưng cho dù không có lớp lụa này, cũng chẳng thể nào nhìn thấy thành Trường An được.
Thiếu Vi chỉ cần một phương hướng áng chừng để đặt trí tưởng tượng vào đó.
Tính toán thời gian, chắc mẹ đã thuận lợi về đến Hầu phủ rồi nhỉ?
Chắc chắn sẽ có thầy t.h.u.ố.c rất giỏi chữa trị vết thương cho mẹ?
Thân Đồ phu nhân không cần phải đau lòng đến c.h.ế.t như lần trước nữa, Lỗ Hầu nếu không mất đi vợ con, có lẽ cũng sẽ không động đến bệnh cũ mà u uất qua đời?
Về đến Trường An, làm lại nữ công t.ử Phùng gia, mẹ có đi đạp thanh khi tiết trời ấm lên không? Không biết mẹ ngày trước có biết cưỡi ngựa không?
Quan trọng nhất là đám Phùng Tiễn có dám nói những lời khiến mẹ không vui không?, Chắc là không dám đâu, mẹ là nữ công t.ử chân chính của Hầu phủ, là bề trên của chúng, lại có cha mẹ yêu thương che chở.
Mong là như vậy.
Còn có...
Còn một câu hỏi nữa, Thiếu Vi không cho phép mình lặp lại trong lòng.
Đè nén tâm trạng này xuống, Thiếu Vi lại nghĩ đến Trường Bình hầu và Lưu Kỳ.
Mượn m.á.u Hồ vu để lại tám chữ cảnh báo kia, là việc do Thiếu Vi làm.
Về tai họa Phế Thái t.ử đáng sợ đó, Thiếu Vi không biết rõ chi tiết, nàng cũng không biết trong đó có khúc mắc gì khác không.
Thiếu Vi chỉ biết kết quả: Thái t.ử mưu phản bị g.i.ế.c, Lăng Hoàng hậu tự sát, Trường Bình hầu bị c.h.é.m ngang lưng, vô số người kêu oan cho họ, Lăng gia quân bị tàn sát trấn áp, Lưu Kỳ bị đày đến quận Thương Ngô. Nhưng nhiều năm sau, hắn lại đi vào vết xe đổ của anh trai, cũng c.h.ế.t vì tội mưu phản, thậm chí c.h.ế.t còn t.h.ả.m hại thê lương hơn, mà cũng quyết liệt bi tráng hơn.
Thiếu Vi không biết rốt cuộc ai đúng ai sai.
Kể cả những cảnh tượng loạn lạc thê t.h.ả.m không biết thật giả mà nàng nghe thấy nhìn thấy sau khi c.h.ế.t, cũng không phải nguyên nhân thúc đẩy Thiếu Vi quyết đoán đưa ra cảnh báo trong tình huống hỗn loạn đó. Nàng chẳng có cái nhìn đại cục hay quan niệm đúng sai cao siêu nhìn xa trông rộng gì cả, mọi hành động chỉ xuất phát từ bản tâm cá nhân...
Trường Bình hầu từng đưa nàng về Trường An. Dù sau khi về nhà họ Phùng nàng rất không vui, và nếu được làm lại, nàng nhất định sẽ không chọn đi theo Trường Bình hầu về kinh nữa, nhưng trên đường đi nàng từng nhận được sự chăm sóc của đối phương, điều này là không thể phủ nhận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - *
Nàng cho rằng Trường Bình hầu không phải người xấu.
Và ngoài việc hộ tống nàng một đoạn đường, Trường Bình hầu còn từng cởi áo choàng, đắp lên t.h.i t.h.ể mẹ nàng.
Tám chữ kia, coi như đền đáp ân nghĩa bảo vệ và che chở ngày xưa của đối phương.
Còn về tám chữ cỏn con này, liệu có thực sự đủ để mang lại sự thay đổi nhỏ nhoi nào đó hay không... Thiếu Vi không thể dự đoán được.
Tai họa đó ban đầu xảy ra vào đầu tháng Giêng, mà nay chỉ còn chưa đầy mười ngày nữa là đến Tết Nguyên đán.
Rất nhanh thôi, Thiếu Vi sẽ nhận được câu trả lời cuối cùng từ tiếng gió của thời gian.
Trong lúc suy tư, ánh mắt Thiếu Vi xuyên qua rèm lụa nhìn lên cao. Trên bầu trời trong xanh, vài đám mây trắng nhạt như bông gòn mỏng, trông rất giống lông của Triêm Triêm.
Thiếu Vi vì nỗi nhớ mà có chút thất lạc, ngoảnh đầu nhìn về phương Bắc.
Phương Bắc có gió thổi tới. Đến trưa, gió lớn dần, gió gấp như bàn tay, gom những mảnh bông mỏng đang trôi nổi trên không trung thành một đám mây dày, rồi dùng màn đêm nhuộm nó thành màu xám. Cuối cùng, bàn tay khổng lồ của thần gió bóp chặt một cái, thế là mưa rào rào trút xuống.
Vì mưa khá to, Khương Phụ cũng không vội lên đường nên dừng lại ở một quán trọ ven đường thêm vài ngày.
Nhưng mấy ngày này lại chẳng yên bình chút nào.
Đêm khuya ngày đầu tiên, mưa vẫn chưa tạnh, sân sau quán trọ bỗng có tiếng động lạ và tiếng trâu rống lờ mờ vang lên.
"Mặc Ly, đi xem xem..."
Trong bóng tối, theo lệnh của Khương Phụ, Mặc Ly đang ngủ dưới đất bật dậy chộp lấy thanh đao bọc vải đen, đẩy cửa sổ, nhảy vọt ra sân sau dưới mưa như một con cá.
Vì không muốn ngủ chung giường với Khương Phụ, Thiếu Vi đang trải chiếu ngủ ở đầu kia cũng bị tiếng động đ.á.n.h thức. Nàng nhanh chóng cảnh giác ngồi dậy, hạ giọng hỏi Khương Phụ: "Kẻ thù đuổi tới rồi à?!"
Từ khi biết Khương Phụ có người truy sát, dọc đường đi Thiếu Vi cảnh giác cao độ, tai nghe tám hướng, mắt sáng như đuốc.
Trên đường hễ có người đi cùng một dặm, nàng bèn thì thầm cảnh báo Khương Phụ: "Hình như có kẻ khả nghi bám đuôi."
Trên phố, thấy có người ánh mắt lén lút đi theo, Thiếu Vi càng âm thầm nắm chặt con d.a.o găm mới giấu trong tay áo, trịnh trọng nhắc nhở Khương Phụ: "Lần này tuyệt đối không sai."
Khương Phụ quay đầu nhìn một cái, tiếc nuối nói: "Lần này lại càng sai quá sai."
Thiếu Vi không phục: "Thế tại sao hắn cứ bám đuôi dòm ngó suốt dọc đường?"
Khương Phụ cười tươi như hoa, chớp chớp mắt phượng: "Ngươi nói xem? Tiểu quỷ."
Thiếu Vi ngơ ngác cau mày.
Khương Phụ ân cần dạy bảo: "Thế ngươi tưởng tại sao vi sư trời nắng cũng hay đội nón lá?"
Thiếu Vi có đáp án ngay, mà đáp một phát được hai luôn: "Che nắng, hoặc che mắt người đời để tránh bị kẻ thù nhận ra."
"Sai rồi." Khương Phụ đội lại nón lá, thở dài đưa ra đáp án chính xác: "Chẳng có gì, chỉ vì quá xinh đẹp mà thôi."
Thiếu Vi vốn không quá chú trọng chuyện đẹp xấu bề ngoài, quen chỉ coi trọng sự sống còn và vui giận. Nghe giải thích kiểu này, ỷ vào lợi thế chiều cao (khi Khương Phụ ngồi), nàng ngẩng mặt lên lần đầu tiên nghiêm túc quan sát dung mạo dưới nón lá của Khương Phụ, học cách xây dựng nhận thức về phương diện này, để nâng cao khả năng phân biệt của mình.
Tóm lại dọc đường đi này, Thiếu Vi quá mức cảnh giác không phải đang nhận nhầm kẻ thù, thì cũng là đang trên đường nhận nhầm kẻ thù.
Mãi đến lúc này, thấy Mặc Ly xách đao nhảy qua cửa sổ, Thiếu Vi không khỏi có cảm giác "cuối cùng cũng đến" như trút được gánh nặng, lần này chắc chắn không sai nữa!
Thiếu Vi có phần xoa tay hăm hở muốn thử sức, nắm chặt d.a.o găm chạy đến bên cửa sổ, kiễng chân xem xét tình hình.
--------------------------------------------------













