Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng – Chương 32

Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng

Tác giả: Nợ Ba Lượng Vàng
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nếu cho Lý Nhược Thuỷ thêm một cơ hội, vậy cô nhất định sẽ không chọn buổi trưa.

Bắc Sơn nằm ở phía bắc Thương Châu, côn đường ra khỏi thành vào núi cũng đã được lát đá nên không tính là khó đi, kiểu như các khu du lịch thường làm trước đây. Nhưng có một điểm không ổn lắm, đó là quá xa. Hôm qua Lý Nhược Thuỷ đã uống thuốc sắc từ Hoả Dịch Thảo, ban đêm bị nóng tỉnh mấy lần, chứ càng không cần nói đến việc buổi trưa phải leo núi.

Bên đường lát đá có không ít hoa dại, nhưng Lý Nhược Thuỷ hoàn toàn không có tâm trạng thưởng thức. Lý Nhược Thủy chống eo, phe phẩy quạt mo. Ỷ vào chuyện Lộ Chi Dao không nhìn thấy, cô buộc vạt váy lên trên đầu gối, để lộ bắp chân trắng nõn thon dài. Vẻ mệt mỏi trên gương mặt cô hệt như một bà lão đang leo núi được nửa đường muốn nghỉ chân.

Lý Nhược Thuỷ dứt khoát ngồi luôn trên bậc thang, liên tục phe phẩy quạt lấy gió mát. Ngược lại, Lộ Chi Dao lại một thân đồ trắng phiêu dật, xách giỏ tre, thong thả đi giữa rừng núi xanh mướt. Thỉnh thoảng có vài cánh hoa bay rơi lên tóc y, vô tình trở thành điểm xuyết. Nếu so sánh ra thì hơi thê thảm thật, nhưng Lý Nhược Thuỷ lúc này không có tâm trạng để than thở, cô chỉ thấy nóng thôi. Cái nóng này không đến từ ánh mặt trời, mà là cảm giác nóng hừng hực phát ra từ bên trong cơ thể, dù có trốn dưới bóng cây thì cũng chẳng có ích gì.

“Trước đây anh uống thuốc cũng nóng thế này à?” Lý Nhược Thuỷ ngẩng đầu nhìn Lộ Chi Dao, song vì ngược sáng nên cô bất giác nheo mắt lại, chỉ loáng thoáng thấy nụ cười bên khoé môi y.

“Tất nhiên, ta cũng là người mà.” Nhưng lúc đó y không hiểu dược tính, vì thuốc vừa tanh vừa đắng nên y uống một hơi cạn sạch, và rồi sau đó chịu kha khá đau khổ.

Vốn dĩ Lộ Chi Dao định trêu Lý Nhược Thuỷ, bắt cô uống một hơi cho xong. Nhưng nghĩ lại, người này tuy chịu đau giỏi, nhưng nếu cô khóc… dù rằng y càng thích khi cô khóc hơn, nhưng cô lại hay ghi hận, biết đâu sẽ bị cô trả đũa lúc nào không hay. Thế là Lộ Chi Dao đành đau lòng từ bỏ phương án đó, chọn để cô uống từ từ, mà phản ứng của cô khi uống từng ngụm cũng không làm y thất vọng.

Vẫn rất thú vị.

“Anh đứng lại gần che nắng cho tôi đi.” Lý Nhược Thuỷ kéo vạt áo y để y hơi dịch người, che đi những vệt nắng rọi qua kẽ lá. Chiếc quạt mo trong tay cô phất phần phật, làn gió quạt qua chỉ đủ làm mát trên da, chứ cái nóng từ trong người lại chẳng hề vơi đi.

“Nóng thật đấy, chân cũng mềm nhũn ra rồi.” Lý Nhược Thuỷ xắn tay áo lên tận bắp tay, tóc cũng buộc thành đuôi ngựa, nhưng thế vẫn không thể khiến gương mặt hơi ửng đỏ giảm bớt xíu nóng nào.

Lộ Chi Dao thở dài, cúi người “nhìn” Lý Nhược Thủy, mái tóc đen rủ xuống tạo thành một thế giới nhỏ bao bọc lấy cô.

“Cô muốn thế nào?” Trên người Lộ Chi Dao dường như mang theo nhiệt độ thấp, y chỉ cần đến gần là đã khiến người ta cảm nhận được cái mát mẻ rồi.

Lý Nhược Thuỷ đột nhiên xoay quạt mo về phía y, cười toe toét nói: “Hay là anh cõng tôi qua đó đi?” Một chiêu thường thấy trong tiểu thuyết ngôn tình, lúc này không dùng thì đợi đến khi nào nữa.

Khóe miệng vốn đang bình thường của Lộ Chi Dao khẽ cong lên, như thể đang khen ngợi ý tưởng hay của Lý Nhược Thuỷ. Y đứng thẳng dậy, vung cổ tay lên, sợi tơ bạc bay ra trói chặt tay chân Lý Nhược Thuỷ.

“Trước đây ta cũng thường mang rối gỗ leo núi. Xem ta này, sao lại quên mất thế nhỉ.”

“Khoan đã, tôi không có ý đó…!” Cứu mạng! Thế này chẳng thơ mộng đâu!

Lý Nhược Thuỷ bị khống chế bước lên từng bậc thang, dáng đi cực kỳ cứng nhắc, hệt như “sinh vật thời tiền sử” mới học đi được bằng hai chân. Thêm vào đó là chiếc váy bị buộc lên tận đầu gối, nếu có ai qua lại nhìn thấy thì chắc chắn sẽ bị dọa phát khiếp. Không thể nhịn nổi nữa, Lý Nhược Thuỷ tức giận hét lên: “Phá chiêu này kiểu gì!” Chờ cô luyện thành đại hiệp, nhất định cô sẽ đè y xuống đất rồi nghiền ép một trận ra trò.

Lộ Chi Dao nghe vậy thì lại tỏ ra vui mừng, y lập tức thu sợi tơ bạc, sau đó đi đến bên cạnh cô: “Cô muốn học à?”

“Tôi chỉ muốn biết cách phá thôi.”

“Muốn phá thì phải học trước đã, mấy hôm nữa ta tặng sẽ tặng cô một món đồ.”

Đã được giải trói, Lý Nhược Thuỷ sao còn để y dễ dàng điều khiển. Cô giả vờ cúi xuống xoa mắt cá chân, rồi đứng dậy vung vẩy cổ tay, cái miệng không ngừng lải nhải linh tinh, người lắc lư lượn vòng ra phía sau y. Rồi nhân lúc Lộ Chi Dao không để ý, cô bất ngờ nhảy lên lưng y, dùng chiêu khóa cổ siết chặt cổ y, sợ bị y hất xuống.

“Không cần học, thế này là phá được rồi.”

Lộ Chi Dao bị cô quậy phá như vậy mà vẫn đứng vững như thường, dù cổ bị siết chặt song y chỉ hơi ngẩng đầu tránh đi, khẽ cười nói: “Cô đúng là người đầu tiên phá chiêu theo cách này đấy.”

Y tiện tay đưa giỏ tre cho Lý Nhược Thuỷ, chuẩn bị đỡ cô vững hơn chút. Nhưng khi chạm vào bắp chân cô, thì y lại hơi khựng lại.

“Cược thì phải chịu thua, nhanh lên, nắng lại chiếu tới rồi.” Lý Nhược Thuỷ viện cớ cái cược vốn không tồn tại, vỗ vai Lộ Chi Dao giục y đi nhanh lên núi.

Hoả Dịch Thảo có dược tính mạnh, đúng là sẽ khiến xương cốt mềm nhũn, Lý Nhược Thuỷ cũng không nói dối, cô thật sự không đi nổi. May mà hôm qua đã hẹn hôm nay đến con suối nhỏ, nếu không ở Trịnh phủ thì chắc cô đã không nhịn được mà nhảy vào ao hòn non bộ để hạ nhiệt rồi. Nhiệt độ cơ thể Lộ Chi Dao không cao, so với cô thì đúng là mát mẻ hơn. Lý Nhược Thuỷ không nhịn được mà áp cánh tay vào cổ Lộ Chi Dao, mặt cũng cọ vào da y, tham lam hấp thu sự mát lạnh trên người y.

“Đây là lần đầu tiên anh cõng tôi nhỉ? Yên tâm, sau này có cơ hội tôi cũng sẽ cõng anh.” Lý Nhược Thuỷ giữ nguyên nguyên tắc đôi bên đều không chịu thiệt mà vỗ vỗ y, rồi rời tay khỏi chỗ bị mình làm nóng, áp vào chỗ khác.

Lộ Chi Dao cong khóe môi, mỉm cười không nói, nhấc chân bước lên bậc đá tiếp theo.

“Lần này anh đưa tôi qua sông, đến bờ tôi sẽ dạy anh bơi.” Lý Nhược Thuỷ nằm úp trên vai y, giơ tay che ánh nắng bên cạnh, rồi lại bổ sung thêm một câu.

Giọng cô kéo hơi dài nhưng không hề có vẻ lấy lệ. Lộ Chi Dao không quá hiểu kiểu thiên vị mơ hồ ấy của Lý Nhược Thuỷ dành cho mình, cô rất để ý ánh mắt của y, rất để ý hành động của y. Dù khi bị Lộ Chi Dao bóp cổ, song lời cô thốt ra theo phản xạ cũng toàn là chuyện liên quan đến y.

Loại quan tâm không lý do này, rốt cuộc là vì sao?

Lộ Chi Dao cõng cô đi tiếp, lần này hoàn toàn khác với lần trước. Lần này cô tỉnh táo chứ không yên lặng như lần trước ngất nữa, thế nên lại cứ thích nói mãi bên tai y.

Lý Nhược Thuỷ lấy bông hoa xuống, đưa lên mũi Lộ Chi Dao lắc lắc: “Thơm không?”

Hoa dại ít khi có hương, nhưng bông này lại thoang thoảng hương thơm thanh khiết. Khi Lộ Chi Dao vừa định gật đầu thì lại bị cô ngăn lại.

“Đừng động đậy, trên lông mi anh còn dính cả bồ công anh nữa kìa.” Lý Nhược Thuỷ ấn vai y rồi thò đầu ra, đưa tay nhẹ nhàng gỡ bông bồ công anh bám trên hàng mi dài như quạt của y xuống. Động tác ấy của cô chợt khiến Lộ Chi Dao khẽ run lên. Sau đó, y nghe thấy tiếng cười không ngơi nghỉ của Lý Nhược Thuỷ ở bên tai mình: “Tôi cứ tưởng anh thật sự bị mèo chê chó ghét, không ngờ anh lại rất được cỏ cây hoa lá yêu thích đấy.”

Trên tóc Lộ Chi Dao có lẫn cánh hoa, vạt áo thì vương lá trúc, mà lông mi lại còn dính cả bồ công anh. Ai không biết khéo nhìn vào còn tưởng y vừa lăn một vòng trong rừng nên mới dính đầy cỏ cây thế này.

“Sao chẳng có bông hoa nào rơi lên đầu tôi nhỉ?” Lý Nhược Thuỷ ngẩng đầu nhìn cây cối xung quanh, cô cũng muốn thử đãi ngộ của nữ chính chứ. Nhưng cô chờ mãi, cuối cùng chỉ nhận được chiếc lá trúc đ//â//m thẳng vào mặt.

“…”

“Cỏ cây hoa lá đều yêu những người có màu sắc đẹp.” Lộ Chi Dao thở dài nói thêm: “Nhưng cô trông rất thú vị.”

Lý Nhược Thuỷ không nói hai lời, lập tức siết chặt cổ y: “Ai bảo anh thế hả?”

Lộ Chi Dao không trả lời câu hỏi ấy, y chỉ lặp lại: “Cô trông rất thú vị, thú vị còn quan trọng hơn xinh đẹp nhiều.”

Lý Nhược Thuỷ: … Muốn đấm thật đó.

*

Quả không hổ là người từng đọc qua bao nhiêu du ký, con sông mà Trịnh Ngôn Thanh giới thiệu đúng là khá được. Xung quanh toàn là cây xanh, nước sông trong vắt, giữa sông có hai tảng đá lớn. Hai tảng đá ấy bị nước chảy xiết xô vào phát ra âm thanh rào rào.

Hôm nay Lý Nhược Thuỷ cố tình mặc áo váy nhẹ nhàng mỏng manh, phần ống tay là một lớp lụa mỏng, rất đơn giản linh hoạt. Còn Lộ Chi Dao thì vẫn như thường lệ, mặc ít nhưng rất kín. Y tháo kiếm, cởi áo khoác ngoài, để lộ lớp áo trong có hoa văn tối kỳ quái và tay áo tên có bó ở cánh tay. Sau đó y tháo sợi tơ bạc phát ra ánh sáng lạnh lẽo cùng chuỗi tràng hạt ngọc trắng trên cổ tay xuống.

Lý Nhược Thuỷ phe phẩy quạt, vẻ mặt kinh ngạc: “Lên núi mà mang theo lắm thứ thế, đúng là vất vả cho anh quá.”

Sau khi Lộ Chi Dao xử lý xong đồ đạc trên người, Lý Nhược Thuỷ kéo tay y từng bước từng bước dẫn y vào con sông nhỏ trong vắt.

“Yên tâm đi, tôi bơi giỏi lắm, chỉ một buổi chiều là dạy được anh ngay.”

Nhiệt độ của con sông này không quá cao cũng không quá thấp, đối với Lý Nhược Thuỷ mà nói thì rất vừa phải. Ngay khoảnh khắc bước vào nước, cô đã có thể cảm nhận được hơi nóng trong người bị hút đi. Lý Nhược Thuỷ tìm một chỗ sâu hơn chút, nước ngập khoảng đến ngực cô. Cô vòng tay qua eo Lộ Chi Dao rồi dần dần dùng sức, cố gắng đỡ y ngả ra: “Tôi giữ anh, anh cứ từ từ nổi lên trước.”

Cảm giác ngứa ngáy khó chịu từ phần eo truyền đến khiến Lộ Chi Dao khẽ run lên, tay phải vô thức vòng lên cổ Lý Nhược Thuỷ, mái tóc trượt xuống che gần hết mặt cô.

“Ngứa.” Y vẫn giữ nguyên nụ cười nhạt rồi khẽ nói ra một chữ, nửa trọng lượng cơ thể đều dựa vào người Lý Nhược Thuỷ. Chỉ một chữ thôi, vậy mà lại khiến bầu không khí lúc này trở nên “nóng bỏng” hẳn.

Nhưng trong suy nghĩ của Lý Nhược Thuỷ, mục đích của buổi bơi hôm nay là hoàn thành lời hứa, qua đó giành được thiện cảm của y. Vì vậy, dạy y biết bơi mới là ưu tiên hàng đầu.

“Vậy tôi giữ chỗ này, anh cứ nổi lên trước đi.” Lý Nhược Thuỷ hoàn toàn không nhận ra bầu không khí đã thay đổi, cô dịch tay lên phía trên eo Lộ Chi Dao, chăm chú giữ lấy y, thậm chí còn hơi làm tư thế đứng tấn trong nước để giữ vững cơ thể.

Khi dạy người khác, Lý Nhược Thuỷ rất kiên nhẫn, nhất là kỹ năng bơi lội thế này, cô thực sự mong Lộ Chi Dao có thể học được.

“Đừng lo, sẽ không bị sặc đâu.” Đợi khi y có thể nổi được rồi, Lý Nhược Thuỷ đỡ lấy vai y, kiên nhẫn dạy y cách đạp nước bằng chân.

Lộ Chi Dao vốn tưởng Lý Nhược Thuỷ chỉ làm cho có, không ngờ cô lại dạy nghiêm túc đến thế. Cảm giác này cũng rất được. Có lẽ, bản thân làm con rối của cô cũng không phải chuyện xấu.

“Anh đừng đạp chân lung tung nữa.” Lý Nhược Thuỷ vì tay không rảnh nên chỉ có thể dùng chân điều chỉnh động tác giúp Lộ Chi Dao, thế nhưng cô lại không đứng vững, đ//â//m ra ngã vào nước, tay không nắm chặt khiến y cũng chìm theo.

“Ào”, Lý Nhược Thuỷ đứng dậy từ trong nước rồi gạt nước trên mặt ra. Song khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, cô lại bất giác nín thở.

Lộ Chi Dao nằm ngửa trên mặt sông, khuôn mặt tuấn mỹ phản chiếu ánh nước lấp lánh, hoa văn trên áo trắng hệt như đang chuyển động, mái tóc đen sau lưng khẽ trôi theo dòng nước. Nhìn vào, y tựa như một yêu quái biển đang mê hoặc người đi qua ấy.

Lý Nhược Thuỷ thừa nhận trong khoảnh khắc đó cô đã bị sốc vì vẻ đẹp của y. Nhưng, nhưng dù phổi y có tốt đến đâu thì cũng không thể cứ trôi nổi mãi như thế được.

Cô không phải loại người chinh phục ham mê sắc đẹp đâu, nhỉ?

Nước không sâu, Lộ Chi Dao hoàn toàn có thể đứng lên, nhưng Lý Nhược Thuỷ vẫn vươn tay ra định kéo y dậy. Vừa chạm vào cổ tay Lộ Chi Dao, cô đã thấy y từ từ mở mắt. Đôi mắt ấy như thể chứa một mảnh lưu ly đen, lại như bị sương khói mờ ảo che phủ, khiến người ta muốn nhìn thấu đáy sâu ấy. Ánh lưu ly đen mơ hồ ấy phản chiếu sóng nước, vừa chói mắt vừa xinh đẹp, càng giống một yêu quái biển dụ dỗ người sa vào.

Y trở tay nắm lấy cổ tay Lý Nhược Thuỷ, kéo cô đang sững người vào trong nước.

Đến khi hai người mặt đối mặt, Lý Nhược Thuỷ mới nhìn thấy bóng mình trong đôi mắt của y.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2: Cô muốn cược với ta sao
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6: Đột nhiên y không muốn ra tay nữa
Chương 7: Chọc cô thú vị hơn chọc chim nhiều
Chương 8: Tôi tin anh
Chương 9: Xuyên vào trong mộng
Chương 10: Tên ở nhà của y là A Sở
Chương 11: Ta và cô ấy mới quen nhau chưa bao lâu
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18: Tim đập loạn như thế, chắc là trúng độc rồi
Chương 19
Chương 20: Cơ trí cảnh giác
Chương 21: Ma ám
Chương 22: Nhạy cảm
Chương 23: Anh lại gài tôi!
Chương 24: Tôi thật sự không muốn nhận phúc phần này đâu
Chương 25: Ánh trăng vừa đẹp
Chương 26: Ăn mày ở đầu phố còn ăn mặc khá hơn y
Chương 27: Sư phụ của y
Chương 28: Một ngày của bé Lộ Chi Dao
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Chương 32

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 32
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...