Phú Quý Lại Đầy Nhà – Chương 19: Người chiến thắng
Phú Quý Lại Đầy Nhà
Lâm đại thái thái cùng gia nhân vội vã ra đón, nhìn thấy Tam thái thái Tiêu thị, đôi mắt Lâm đại thái thái rưng rưng lệ: "Cuối cùng ta cũng mong được nàng quay về rồi."
Vài chữ đơn giản khiến Tam thái thái Tiêu thị chạnh lòng.
Mấy năm ở Phúc Ninh tuy gia đình bình an, nhưng dù sao cũng vất vả. Bà là tiểu thư lớn lên ở kinh thành, sau khi gả chồng liền theo phu quân rời xa quê nhà nghìn dặm, đâu dễ dàng gì khi phải tự lập gia đình riêng, trên có phu quân, dưới có hai đứa con thơ dại, không nơi nương tựa, nói không muốn về kinh thành là giả.
Tiêu thị trấn tĩnh tinh thần, xoay người nhìn Lâm Di.
Lâm Di hành lễ với Lâm đại thái thái.
Lâm đại thái thái tươi cười bảo Lâm Di đứng dậy, ánh mắt đảo qua người Lâm Di hai lượt. Bối tử màu tím nhạt thêu hoa tường vi, búi tóc đơn, cài một đóa hoa bên mái, mày mắt quả nhiên tinh tế... chỉ là hình như thiếu chút linh khí. Nghĩ trong lòng là vậy, nhưng khi thốt ra lại thành: "Có phải phong thủy Phúc Ninh tốt, nên mới nuôi dưỡng thành một mỹ nhân thế này không? Đợi vài năm nữa lớn lên, thì còn ra thể thống gì nữa."
Tiêu thị nghe vậy, ý cười trên mặt càng đậm.
Lâm đại thái thái khoác tay Tiêu thị đi vào trong, Lâm Di theo sau. Vừa qua khỏi cửa Như Ý Bình An bằng đá bạch ngọc, thì có hai vị tiểu thư Lâm gia đang đợi ở đó.
Lâm đại thái thái cười chỉ cô gái mười bốn mười lăm tuổi đang mặc bối tử màu xanh thêu hoa sen: "Đây là tam tỷ nhi Sơ Lan." Rồi lại chỉ cô gái mặc bối tử màu xanh lá nhạt thêu hoa văn chìm: "Đây là ngũ tỷ nhi Sơ Nhu."
Lâm tam tiểu thư trầm ổn dịu dàng hơn, còn Lâm ngũ tiểu thư lại cởi mở, rất nhanh đã trò chuyện với Lâm Di, bày ra vẻ ngưỡng mộ, hỏi Lâm Di kể về sơn thủy bên ngoài kinh thành: "Ta chỉ mới xem qua du ký của Trần Khánh. Xa nhất cũng chỉ là đi theo mẫu thân ra ngoài dâng hương mà thôi."
Vừa trò chuyện, nàng vừa rảo bước lên dãy hành lang bao quanh, gió nhẹ mơn man thổi vào, vạt váy tựa làn khói mỏng phất phơ trên những cột son. Lâm Di nhìn về phía vườn trúc trong khuôn viên, hóa ra con đường này lại gần đến thế, vậy mà kiếp trước nàng cứ ngỡ mình đi mãi chẳng tới nơi. Thu lại ánh nhìn dửng dưng, nàng theo chân Lâm đại thái thái bước vào hoa sảnh.
Nhà họ Lâm không bày biện trang hoàng phô trương phú quý như những đại gia tộc khác. Trước hoa sảnh trồng một dải hàng rào trúc, bên trong là những khóm tường vi đang độ nở rộ. Trên khung cửa treo biển ngạch đề thơ bằng lối chữ Liễu sắc sảo, cứng cáp, khiến bất cứ ai đi ngang qua cũng phải dừng chân ngắm nghía hồi lâu.
Chú thích: Lối chữ thư pháp của Liễu Công Quyền.
Nhớ lại kiếp trước, khi hai nhà trao đổi canh thiếp, chính những nét chữ của Lâm Chính Thanh trên canh thiếp nhà họ Lâm đã khiến người nhà họ Trần phải trầm trồ khen ngợi. Phụ thân từng bảo, người viết chữ Liễu tâm phải chính, tâm chính thì bút mới thẳng, nhân phẩm của Lâm Chính Thanh ắt hẳn không tồi.
Giờ ngẫm lại, chỉ biết mỉm cười cho qua.
Mọi người vừa vào đến sảnh, từ dưới hành lang đã có hai người bước ra.
Nha hoàn tiến lên hành lễ: "Đại gia, thái thái dặn, lát nữa khách khứa đông đủ thì ngài hãy qua đó thỉnh an."
Lâm Chính Thanh gật đầu, đám nha hoàn mới lui xuống.
Vị tiểu thư vừa ngẩng đầu ngắm tấm biển ngạch kia chính là Trần lục tiểu thư. Nàng vận bộ váy áo màu tím nhạt không mấy nổi bật, chỉ có đôi mắt đạm mạc, trong veo phản chiếu áng mây bay trên bầu trời, nhưng mỗi lần chớp mắt lại tựa như chứa đựng làn mưa xuân, che giấu tâm tư thực sự dưới những tầng mây ấy.
Đôi mắt này, hắn dường như đã gặp ở đâu đó rồi. Tựa như việc hắn từng nghĩ ở phía đông hẻo lánh nên xây một tiểu viện, nhưng khi đi tới nơi lại thấy chẳng có gì cả.
Chuyện gần đây thật kỳ lạ mà cũng thú vị.
Lâm Chính Thanh khẽ mỉm cười, xoay người sải bước rời đi.
...
Không thấy Lâm lão phu nhân đâu, tam thái thái Tiêu thị bèn lên tiếng hỏi thăm.
Lâm đại thái thái thở dài: "Bệnh đau đầu của lão phu nhân lại tái phát, đau suốt cả đêm, đến tận sáng nay mới chợp mắt được."
Tiêu thị vừa định đáp lời đã bị Hầu đại thái thái, thê tử của quan Ty kinh cục Tẩy mã, nhanh nhảu chen ngang: "Lát nữa chúng ta cùng qua thỉnh an lão phu nhân." Nói đoạn, vị Hầu đại thái thái cao gầy ấy nở nụ cười rạng rỡ, "Lão gia nhà ta mấy hôm trước có quen biết một vị tiên sinh ngành y, nghe nói có một phương thuốc cổ chuyên trị chứng đau đầu."
Đôi mắt Lâm đại thái thái lập tức sáng lên: "Không biết Hầu đại thái thái có thể tiến cử vị tiên sinh đó cho chúng ta không?"
Hầu đại thái thái đáp: "Ta cũng đang định nói, chỉ là vị tiên sinh đó không dễ tìm, vừa gặp mặt đã lại lên đường tới Sơn Đông. Ta đã cho Tĩnh tỷ chép lại phương thuốc, ngày mai tỷ tỷ cứ cầm lấy cho thái y trong thái y viện xem qua, nếu chắc chắn rồi hãy tìm vị tiên sinh đó cũng chưa muộn."
Hầu nhị tiểu thư với khuôn mặt ngọt ngào đứng cạnh Hầu đại thái thái liền lấy phương thuốc ra, nha hoàn bên cạnh vội vàng trình lên cho Lâm đại thái thái.
Ngay khi phương thuốc được đưa tới, trong mắt đám thái thái, tiểu thư cả phòng đều lộ rõ vẻ châm biếm ẩn ý.
Ý muốn trèo cao kết thân của nhà họ Hầu cũng quá lộ liễu rồi.
Mọi người trò chuyện được một lát thì bắt đầu bày tiệc, các vị tiểu thư xúng xính trong những bộ váy áo rực rỡ sắc màu, không khí vô cùng náo nhiệt.
Hai vị tiểu thư nhà họ Tề ngồi cùng nhau trò chuyện vui vẻ, nhanh chóng kéo đám tiểu thư bên cạnh lại gần, chỉ riêng mỗi Hầu nhị tiểu thư – người đưa ra phương thuốc – là bị bỏ rơi một góc, cúi đầu mân mê vạt váy.
Dùng tiệc xong, các thái thái ngồi lại trò chuyện, sai nha hoàn đưa đám tiểu thư ra vườn chơi. Có người liền đề xuất tổ chức một buổi thi hội.
Ở nhà họ Lâm, nơi danh giá này, hiển nhiên không thể thiếu khoản bút mực.
Hai vị tiểu thư nhà họ Lâm là chủ nhà, tự nhiên phải tất bật sắp đặt.
Mọi người chọn được một nơi gọi là Yên Ba Đình, Lâm tam tiểu thư sai nha hoàn treo rèm trúc lên một nửa, vừa tránh nắng lại không che khuất tầm nhìn.
Mọi người bày biện yến tử tiên (giấy viết thư), mài mực thượng hạng, Lâm tam tiểu thư đề nghị lấy hoa hạnh làm chủ đề.
Các vị tiểu thư lần lượt viết thơ, trình độ của hai vị tiểu thư nhà họ Lâm và hai vị tiểu thư nhà họ Tề ngang tài ngang sức, Lâm Di chỉ chọn cách giữ thái độ trung dung, không quá nổi bật nhưng cũng vừa vặn vượt qua.
Tuy Lâm Di vận bộ váy tím nhạt không gây chú ý với bậc bề trên, nhưng lại không bị các tiểu thư khác bài xích. Mọi người nhanh chóng vây lấy nàng ở giữa, cười nói rôm rả, khiến Hầu nhị tiểu thư càng bị đẩy ra xa, chỉ biết cúi đầu nghịch váy.
Vì muốn tìm cảm hứng làm thơ, vài vị tiểu thư tản bộ quanh vườn ngắm cảnh.
Đúng lúc nha hoàn mang điểm tâm và trà hoa cúc nhà họ Lâm tự làm tới, lại tới lượt Lâm Di làm thơ. Lâm Di vừa cầm bút lên, cánh tay khẽ cử động định chấm mực thì chạm phải nha hoàn đang bưng khay, chén trà ấm nóng lập tức đổ ụp xuống.
Hầu nhị tiểu thư kêu lên "Á" một tiếng rồi kéo Lâm Di ra, nhưng nửa chén trà vẫn kịp thấm vào áo ngoài của nàng.
Nha hoàn nọ lập tức quỳ xuống tạ tội: "Nô tỳ đáng chết, đều tại nô tỳ không cầm chắc cái khay." Nói đoạn, cô nàng sợ hãi bật khóc.
Lâm tam tiểu thư vội tiến lên kiểm tra cho Lâm Di: "Lục tiểu thư có bị bỏng không? Là tại nha hoàn nhà ta không hiểu chuyện, hấp tấp làm hại Lục tiểu thư rồi."
Dù áo đã ướt nhưng may là nàng không bị bỏng, Lâm Di xua tay: "Không sao." Nói rồi nàng nhìn tiểu nha hoàn kia, "Mau đứng dậy đi."
Tiểu nha hoàn như được đại xá, vội cúi đầu lủi thủi rời đi.
Lâm Di mỉm cười: "Đừng vì ta mà làm hỏng nhã hứng làm thơ của mọi người, chúng ta tiếp tục đi."
Lâm tam tiểu thư lại cảm thấy áy náy: "Cô nói gì vậy, chuyện này suy cho cùng là lỗi của ta." Nói đoạn, nàng nắm lấy tay Lâm Di, "Vạt áo của muội muội ướt rồi, hay là tới phòng ta thay một bộ khác nhé."
Lâm Di còn chưa kịp lên tiếng, Lâm ngũ tiểu thư bên cạnh đã cười nói: "Tỷ tỷ mà đi rồi thì ai làm chủ tiệc đây? Không bằng để muội đưa Lục tiểu thư qua đó, khuê phòng của muội cũng không xa đây mấy, chẳng phải tiện hơn sao?"
Lâm tam tiểu thư do dự nhìn Lâm Di.
Lâm ngũ tiểu thư tỏ ra vô cùng nhiệt tình: "Tỷ tỷ chẳng lẽ sợ muội bắt cóc Lục tiểu thư đi hay sao?"
Lâm tam tiểu thư bật cười: "Muội nói gì thế không biết."
Sau vài câu đùa giỡn, Lâm Di theo Lâm ngũ tiểu thư đi thay đồ. Lâm ngũ tiểu thư vừa đi vừa chỉ cho nàng ngắm cảnh trong vườn. Dọc hành lang treo đầy những câu thơ cổ, đều là kiệt tác của danh nhân tài tử xưa nay. Đi một đoạn, hương hoa lại thoang thoảng bay tới, phía sau những cánh cửa chạm trổ hoa văn là những vườn hoa cỏ um tùm.
"Đi qua chỗ này là tới rồi." Lâm ngũ tiểu thư nói xong liền nhìn về phía Linh Lung phía sau, "Để vị tỷ tỷ này cùng Tuệ Nhi tới phòng ta chọn một bộ váy áo mang đi là lượt trước, lát nữa Lục tiểu thư qua là có cái để mặc ngay."
Linh Lung có chút do dự, Lâm Di liền bảo: "Muội đi theo đi."
Lúc này Linh Lung mới gật đầu, rảo bước nhanh theo Tuệ Nhi rời đi.
Lâm ngũ tiểu thư nói: "Mấy hôm nay trong nhà đang phơi mực, tỷ qua đây đúng lúc có thể ngắm thử, đừng chê nó bừa bộn là được."
Phơi mực ở nhà họ Lâm chính là tập hợp con cháu lại cùng làm thơ vẽ tranh, sau đó mang ra sân sau phơi khô, cũng là để nhắc nhở đám hậu bối phải chăm chỉ đèn sách, nếu không trong bụng không có lấy một giọt mực mà viết ra những thứ tồi tệ thì sẽ mất mặt lắm. Nhà họ Lâm có Lâm Chính Thanh, chất lượng mực phơi tốt đến mức nào có thể thấy rõ, bất cứ ai cũng đều muốn tới ngắm nhìn cho bằng được.
Lâm Di quả thực có chút hứng thú.
Lâm ngũ tiểu thư thở phào nhẹ nhõm, mọi chuyện diễn ra thuận lợi một cách kỳ lạ. Quả nhiên đúng như lời Tiết di mã nói, khuê nữ đất Phúc Ninh chưa từng trải sự đời, chỉ cần dỗ dành vài câu là mắc bẫy.
Đi qua Sảnh Hàm Thảo chính là Nhiễm Mặc Cư, khu viện của nàng ta nằm ngay cạnh đó. Lát nữa Trần lục tiểu thư vì mải mê ngắm thơ họa của đại ca mà đi nhầm đường thì cũng không thể trách nàng ta. Nàng ta chỉ cần đóng cửa từ bên ngoài lại, Trần lục tiểu thư sẽ rơi vào tình thế đơn độc trong phòng cùng với nhị ca. Nàng ta chỉ cần thừa dịp Trần lục tiểu thư không chú ý mà lặng lẽ rời đi, sau đó giả vờ làm mất người, khiến bọn nô bộc nha hoàn cuống cuồng đi tìm, chuyện này sẽ không cách nào giấu giếm được.
Trần lục tiểu thư làm khách ở nhà họ Lâm mà chạy nhảy lung tung gây chuyện, liên quan gì tới nàng ta. Dù bậc bề trên trong nhà có trách phạt thì cùng lắm nàng ta cũng chỉ bị cấm túc vài ngày. Dù sao Trần lục tiểu thư cũng là con gái dòng chính, mối hôn sự của anh trai coi như đã cầm chắc trong tay.
Nàng ta và anh trai giúp mẫu thân hoàn thành một tâm nguyện, mẫu thân ghi nhớ công lao của nàng ta chắc chắn sẽ không bạc đãi nàng.
Lâm ngũ tiểu thư nghĩ mà lòng vui s//ư//ớ//n//g vô cùng. Trần lục tiểu thư đang từng bước đi theo con đường mà nàng ta đã vạch sẵn.
Lâm ngũ tiểu thư lặng lẽ buông tay Lâm Di ra, bắt đầu âm thầm theo sát phía sau, chỉ đợi Lâm Di bước chân vào Nhiễm Mặc Cư.
Lâm Di nhấc chân định bước tới, bỗng nhiên mỉm cười quay đầu lại, nắm chặt lấy Lâm ngũ tiểu thư.
Lâm ngũ tiểu thư còn chưa kịp phản ứng, đã bị Lâm Di kéo đi mất: "Muội muội đây là đang dùng kế để hại ta, may mà ta nhìn ra được."
Nghe thấy lời này, Lâm ngũ tiểu thư lập tức đổ mồ hôi lạnh, chẳng hiểu sao bản thân lại bước chân vào Nhiễm Mặc Cư trước cả Lâm Di.
Một lát sau, Lâm ngũ tiểu thư mới bừng tỉnh: "Tỷ tỷ, tỷ..." Chưa kịp nói hết câu, chỉ nghe tiếng cửa đóng lại, theo sau là tiếng khóa lách cách.
Lâm ngũ tiểu thư xoay người đẩy cửa mấy cái, cánh cửa vẫn đứng im không nhúc nhích: "Tỷ tỷ, tỷ đang làm gì vậy?"
Rõ ràng muốn nhốt Trần lục tiểu thư vào trong, ngờ đâu loay hoay một hồi, người ở trong phòng lại chính là mình. Lâm ngũ tiểu thư cuống quýt, tiếng đập cửa khiến Lâm nhị gia ở bên trong kinh động.
Lâm Di đứng ngoài cửa, nghe tiếng nam nhân ho khẽ từ trong phòng vọng ra, nàng khẽ ngước mắt. Lần trước Lâm Chính Thanh gửi túi gấm thêu tới, nàng không ra tay giúp đỡ nên không để lại ấn tượng tốt cho nhà họ Lâm. Một nữ tử có tư chất tầm thường như nàng, làm sao xứng với Lâm Chính Thanh? Nhà họ Lâm tổ chức yến tiệc lần này, chắc chắn sẽ dùng thủ đoạn để thử thách nàng.
Từng bước đi này đều đã nằm trong tính toán của nàng.
Kẻ từng chịu thiệt, luôn phải có thêm tâm nhãn để tránh đi vào vết xe đổ.
Lâm ngũ tiểu thư tỏ ra nhiệt tình với nàng, nha hoàn lại đổ trà lên người nàng, rồi nàng lại được dẫn vào nội viện thay quần áo, dọc đường chẳng thấy bà tử canh giữ, Linh Lung lại bị điều đi... dù nàng không có sự chuẩn bị, chẳng lẽ lại coi nàng là kẻ ngốc hay sao?
Phủ đệ nhà họ Lâm, không phải hoa viên nhà họ Trần, làm sao nàng có thể tùy tiện chạy lung tung. Nàng không lớn lên ở kinh thành, không có nghĩa là nàng không hiểu lễ tiết.
Cứ như vậy đi, chỉ cần khẽ gẩy một cái, để Lâm ngũ tiểu thư tự nếm trái đắng. Huynh muội ruột thịt cùng phòng, nàng cũng đâu có làm hoen ố thanh danh của Lâm ngũ tiểu thư.
Nàng còn phải cảm ơn nhà họ Lâm vì đã giúp nàng đi bước đầu tiên một cách dễ dàng đến thế.
Lâm Di lùi lại hai bước: "Ta biết ở kinh thành, người thua trong thi hội đều phải nén lại thơ hứng, muội muội chính là muốn phạt ta nên mới đưa ta tới đây, bằng không sao lại điều hết nha hoàn, bà tử đi nơi khác, lại còn lừa ta bước vào Nhiễm Mặc Cư?" Nói đến đây, Lâm Di mỉm cười, "Không bằng muội muội hãy cứ nén thơ hứng đi, ta sẽ sai người đi mời các vị tiểu thư khác tới, chúng ta cùng so tài một trận, xem ai sẽ là người thua cuộc."
Lâm ngũ tiểu thư trong phòng ngẩn người, miệng há hốc không biết phải nói gì.
Nghe thấy bên ngoài có tiếng gọi: "Tiểu thư, tiểu thư người đang ở đâu?"
Lâm Di đáp lại một tiếng.
Máu toàn thân Lâm ngũ tiểu thư lập tức đông cứng, nếu lúc này để hạ nhân vào phòng trông thấy anh trai, người mất mặt sẽ là nhà họ Lâm. "Tỷ tỷ tốt à," Lâm ngũ tiểu thư cố gắng trấn tĩnh, "Ta nào có ý lừa tỷ vào Nhiễm Mặc Cư..."
"Ta nhìn thấy cả rồi," Lâm Di cười đáp, "Bóng của muội in trên tường, muội đang định đẩy ta đấy thôi."
Lại bị nhìn thấy rồi.
Giọng Lâm ngũ tiểu thư từ trong phòng vọng ra: "Ta chỉ muốn đùa với tỷ một chút thôi mà."
"Muội làm ta sợ muốn chết. Nếu không phải ta phản ứng nhanh thì người bị nhốt bây giờ đã là ta rồi. Muội bắt buộc phải đấu với ta một bài thơ thì mới xong chuyện."
Đấu thơ?
Chỉ là một bài thơ thôi, cũng chẳng đáng là bao.
Lâm Di nói: "Vậy để muội muội ra đề đi."
Lâm ngũ tiểu thư đành phải viết thơ trên án rồi n//h//é//t qua khe cửa ra ngoài.
Lâm Di cầm lấy bài thơ, cười nói: "Được, ta sẽ viết xong rồi cho người mang tới cho muội."
Nghĩa là tất cả các vị tiểu thư đến dự tiệc đều sẽ biết chuyện. Lâm ngũ tiểu thư lập tức xìu xuống.
Lâm Di mỉm cười nhẹ. Nàng muốn tất cả mọi người đều phải biết, tránh để nhà họ Lâm chối bay chối biến, đổ tội cho nàng hại Lâm ngũ tiểu thư. Đến lúc đó nàng có nhảy xuống sông cũng không rửa sạch tội.
...













