Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phu Quý Hà Cầu – Chương 27

Phu Quý Hà Cầu

Tác giả: Tô Áng
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor: Luna Huang

Liên phủ lần này muón thú chính là thiếp, mặc dù không phải là chính thê, nhưng bằng địa vị của Liên gia ở trong triều, muốn vào không phải số ít.

Liên phu nhân vừa tìm tới nàng, người bên kia tặng lễ cầu nàng nói thân sắp đạp bể cửa.

Trương môi bà tổng cộng bế không dưới mười bức họa, vốn định hôn sự này không khó, hơn nữa mình miệng lưỡi tam thốn không lạn, tất nhiên có thể nói được, không nghĩ thua thiệt trước một tiểu oa oa.

“Phương thảo thiên nhai người tự mộng, vị thiên kim Vương gia này tên Phương Mộng, tên rất hay.”

“Phương Mộng? Vì sao không phải là giải mộng? Mộng là tròn là vuông, bà bà thấy qua chưa?”

(Luna: câu hỏi khó nha haha)

“Như vậy một vị.” Trương môi bà hơi thở mong manh.

“Phương Trầm Ngư cô nương, tên luôn luôn tốt. Chim sa cá lặn, tiểu công tử tất nhiên nghe qua. Vị Phương thiên kim này còn là mỹ nhân khó tìm, người nhìn tranh này, chính kinh là cô nương trong sáng.”

Liên tiểu thú lúc này trái lại gật đầu, tán dương nữ tử trên họa.

“Quả thực.. . . Thế nhưng trong sách nói mệnh mỹ nhân cũng không quá dài. Hấp nhi không muốn vừa có hậu nương, hậu nương liền chết.”

Người đều là có cảm tình, hắn thiện lương như vậy, tiểu châu chấu xanh dưỡng chết cũng phải thương tâm chừng mấy ngày.

Vậy mới vừa rồi là ai nói không thích xấu? ! !

“Tiểu công tử không phải nói, thích xinh đẹp sao??”

Trương môi bà còn đang khổ cực giãy giụa, đổi lấy một giương mắt thật là vô tội của Liên tiểu thú.

“Tiểu hài tử nói làm sao có thể tin? Nhân gia hiện tại lại không thích.”

“. . .”

Trương môi bà khóc.

Thời gian ly khai Liên gia, quay Liên phu nhân chắp tay cúc cung.

“Phu nhân thứ tội, cửa hôn sự này thật không dễ, người vẫn là mời cao minh khác đi.”

Liên béo đôn mại tiểu chân ngắn từ bên trong đi ra, một mặt l//i//ế//m cục đường một mặt nói.

“Nãi nãi, bà bà kia ngày mai lại đến chứ? Tiểu thú thích nàng.”

Liên phu nhân cúi đầu nhìn tôn nhi của mình, mở miệng vài lần cũng không nói nên lời, biểu tình cứng ngắc như sư tử bằng đá.

Muốn nói miệng bà mối, vậy có thật không coi là miệng tốt. Thêm mắm thêm muối, đề tài câu chuyện trên phố, phần nhiều là từ nơi này đi ra ngoài.

Đây không, việc Liên tiểu thú chưa xem được hậu nương, ngày thứ hai sáng sớm truyền đến trong lỗ tai mấy vị khác. Liên phu nhân chính là phí bạc thỉnh môi, cũng là không ai còn dám nhận.

Liên Phương thị vì thế phiền muộn nhiều ngày, vốn muốn thôi, nhưng không nghĩ cũng không lâu lắm, liền có người không mời mà tới.

Vọng Thư Uyển

Trong Ỷ Mai viên Liên phủ.

Nữ tử mặc váy dài đỏ thẩm tiên hạc dệt kim, mới vừa vào viện tử liền tới Mai viên Liên Thập Cửu yêu nhất.

‘Cao tiêu dật quân quân tri phủ, chính thị tằng băng tuyết đọng thì.’ Phẩm vị của Liên đại nhân từ trước đến nay không tục.

Làn váy tộng lớn, theo ba danh tỳ nữ mặc cung trang, cúi đầu mà đứng, xiêm áo đại lãnh thiên còn có một nghi trượng vũ mao phiến.

Phái đoàn là có, chỉ tiếc trên người ăn mặc đều có chút cũ, trên mao phiến một con tước vũ, rõ ràng cho thấy bổ vào.

Liên phu nhân nghe được hạ nhân hồi bẩm, vội vội vàng vàng tới rồi.

Vừa thấy được người đến nét mặt liền một cái chớp mắt cứng lên, chợt không dấu vết biến mất.

“Lão thân thỉnh an huyền chủ, huyền chủ đọc đủ thứ thi thư, thưởng thức thực sự là không tầm thường.”

Nữ tử nghe vậy mỉm cười quay đầu, bộ diêu tán t//i trên đầu lay động.

Dáng dấp mặc dù không tính là tuyệt sắc, nhưng là có thể phải khen một câu dịu dàng. Đáng tiếc là, phần tướng mạo này dưới trang cố ý kim sức, ngược lại tục.

“Phu nhân làm sao khách khí như vậy? Sắp không cần giữ lễ tiết như vậy rồi.”

Nói như vậy, dưới chân chậm rãi tiến lên muốn đến đỡ Liên Phương thị.

Lời này của Trình Nguyên huyền huyền giọng thành khẩn, lại cố ý không mang tự xưng, rõ ràng cho thấy muốn kéo quan hệ này gần một tầng.

Liên phu nhân mặc dù thắt cổ cắt cổ tay, nhà mình ‘làm’ kinh thiên động địa, nhưng mấy chục năm qua cũng là duyệt vô số người. Dưới chân hơi lùi một bước, như trước hành toàn bộ lễ.

“Huyền chủ thân thiện, lão thân lại không thể cậy già lên mặt, quy củ nên có vẫn phải có.”

Đây là tách rời quan hệ ra.

Trình Nguyên thấy thế hiểu rõ, vươn tay ra kéo làn váy của mình.

“Trình Nguyên làm sao cũng là vãn bối, phu nhân ngược lại làm cho Nguyên nhi không được tự nhiên như vậy.”

Liên phu nhân cười nhạt không nói, hư thủ làm thế thỉnh.

“Huyền chủ thỉnh vào sảnh ngồi ghế.”

Một “Thỉnh”, một “ngồi ghế”, Trình Nguyên khách khí nữa, liền mất giá tử nên có.

Liên tiểu thú ở một bên cắn ngón tay.

Trong ý thức của hắn, còn không phân rõ thân phận gì quý trọng. Chỉ biết là huyền chủ mặc như hồng đăng lung này, hình dạng không dễ ứng phó như vậy.

Phòng khách bày yến, điểm tâm đều tinh xảo, tâm tư của Trình Nguyên lại không ở chỗ này.

Mấy phen khách sáo, nàng giống như vô tình vấn.

“Liên thị lang còn chưa hạ nha sao? Ngày đông tuyết, cũng thực cực khổ.”

Liên Phương thị cúi đầu uống thang phẩm, hàm tiếu đáp.

“Thanh niên nhân, nên tôi luyện một chút. Huyền chủ chó quang cố, nếm thử hoa quế lạc tử này xem có hợp khẩu vị của người?”

Nói xong dùng đũa cung kính gắp một khối đặt ở trong bát nàng.

Trình Nguyên nghe được thái độ của Liên Phương thị, ngược lại cũng không ngạc nhiên chút nào.

“Đồ của Liên phủ, từ trước đến nay đều là cùng tâm ý ta.”

Trong lời nói có thâm ý khác, Liên phu nhân vẫn là không tiếp.

Đều là nữ nhân cao thủ trong đống đánh thái cực, đạo hạnh của Trình Nguyên, đến cùng còn chút non.

Trong bụng nàng bất mãn, nét mặt cũng vẫn là cười. Đuôi mắt đảo qua bàn tiệc, đối diện ánh mắt đen lúng liếng của Liên tiểu thú.

“Đây là Liên tiểu công tử? Lớn lên thực sự là khả ái, mới vừa rồi ngươi là đang nhìn ta sao?”

Liên tiểu thú nghe nàng tận lực phóng nhu âm sắc, không tự chủ run run một chút.

Hắn là đang nhìn hoa quế lạc tử.

vongthuuyen.com

Khối kia vốn là hắn nhìn trúng trước.

Trình Nguyên nói xong, hướng Liên Phương thị nói.

“Khó có được hài tử này hợp nhãn duyên của ta, không bằng an vị đến gần ta đi.”

Liên Phương thị là tôn tử nô, đừng nói là Trình Nguyên, chính là Liên Thập Cửu cùng Sơ Nhị ôm hài tử nàng cũng là không muốn.

Huống chi là Trình Nguyên rõ ràng ý đồ bất thiện.

“Di nãi nãi, Hấp nhi tự ngồi bất ổn, làm trễ nãi người dùng bữa.”

Một tiếng đồng ngôn vô kỵ, phá vỡ tràng xấu hổ trên mặt, đồng thời Trình Nguyên cũng hóa đá.

Liên Phương thị sủng hắn, mỗi lần cùng quan gia phu nhân ăn, người bên ngoài cũng đều tôn nàng một tiếng Liên phu nhân.

Huyền chủ này cũng gọi như vậy, đó chính là ngang hàng với Liên Phương thị, nhưng không phải là di nãi nãi sao??

Hài tử yên lặng nhai điểm tâm, cũng không cảm giác mình làm đại sự gì, khéo léo gắp một đũa điểm tâm cho vào trong miệng.

Trên bàn tiệc, triệt để an tĩnh.

Liên Phương thị nhìn vẻ mặt cứng ngắc của Trình Nguyên huyền chủ vội vàng tạ lỗi.

“Huyền chủ thứ tội, Hấp nhi còn nhỏ, nên thuận miệng nói bậy, mong rằng huyền chủ bao dung.”

Dưới ống tay áo của Trình Nguyên tay đã run không kèm được, cuối cùng cường cười nói câu.

“Vô phương. Đồng ngôn. . . Không cố kỵ.”

Tương lai nàng phải gả qua đây, không ổn định tiểu hỗn đản này trước là không được.

Lúc ăn là cái gì, đều nhạt như nước ốc, hai nữ nhân đều tự hợp lại bàn tính, hơn phân nửa thực vật đều vào cái bụng bự của Liên béo đôn.

Trình Nguyên đi rồi, Liên tiểu thú kéo góc váy của Liên Phương thị vấn.

“Nãi nãi, huyền chủ là huyện nào a?”

Liên phu nhân đứng tại chỗ nhíu mày, trầm giọng nói.

“Huyền chủ. . . Là phong hào. Phong hào hoàng gia ngự ban.”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: ‘TỬ’ THỪA PHỤ NGHIỆP
Chương 2
Chương 2: GỌI TRƯỞNG QUỸ CỦA CÁC NGƯƠI RA ĐÂY
Chương 3
Chương 3: CHÚNG TA HÒA LY ĐI
Chương 4
Chương 4: NÊN “PHANH TỪ”
Chương 5
Chương 5: THOA. . . CHỖ NÀO?
Chương 6
Chương 6: CÁI GÌ GỌI LÀ CHÂN NGOÀI DÀI HƠN CHÂN TRONG
Chương 7
Chương 7: KHÔNG ĐỤNG TƯỜNG NAM KHÔNG QUAY ĐẦU
Chương 8
Chương 8: NÀNG LÀM?
Chương 9
Chương 9: ‘NHÌN’ HÀI TỬ
Chương 10
Chương 10: ĐÍCH THÂN NẤU CANH
Chương 11
Chương 11: TIỂU HOÀNG LY GIƯƠNG CÁNH BAY
Chương 12
Chương 12: CÔ NÃI NÃI BỊ ĐẬP
Chương 13
Chương 13: ĐÔNG TUYẾT HÀN MAI
Chương 14
Chương 14: LIÊN THẬP CỬU SÁT THIÊN ĐAO
Chương 14: CẦU NGƯỜI KHÓ, KHÓ CẦU NGƯỜI
Chương 15
Chương 15: SINH ĐỘNG HƠN HỌA
Chương 16
Chương 16: NHI TỬ MUỐN CA CA
Chương 17
Chương 17: HẮN CÓ KHỎE KHÔNG?
Chương 18
Chương 18: THẾ NÀO LÀ NÀNG?
Chương 19
Chương 19: PHÚC HẮC NHI TỬ BẠI GIA CHA
Chương 20
Chương 20: NINH TIÊN SINH KHÔNG VUI RỒI
Chương 21
Chương 21: LỘC XƯƠNG HẦU NHẠC THÂM
Chương 22
Chương 22: PHONG CỐC CHỦ
Chương 23
Chương 23: CHUYỆN PHIỀN MUỘN NIÊN THIẾU
Chương 24
Chương 25
Chương 25: LIÊN TIỂU GIA BẠI GIA
Chương 26
Chương 26: LOẠI SỰ TÌNH CĂN CỐT NÀY
Chương 26: LOẠI SỰ TÌNH CĂN CỐT NÀY
Chương 27
Chương 27
Chương 28
Chương 28: LẦM ĐẦU GIAO PHONG
Chương 29: ĐAU THƯƠNG CỦA LIÊN TIỂU THÚ
Chương 29
Chương 30
Chương 30: THẢ RẮM CŨNG KHÔNG MỞ CỬA SỔ
Chương 31
Chương 31: CỨU ĐẠI ĐIỆT NHI CỦA NGƯƠI
Chương 32
Chương 32: PHỤ TỪ NHIỀU BẠI NHI
Chương 33
Chương 33: KHÓ CÓ ĐƯỢC NGƯNG TRỌNG NHƯ NGƯỜI THƯỜNG
Chương 34
Chương 34: THỈNH CHỈ VÂN ĐÔ
Chương 35
Chương 35: BA NGƯỜI THÀNH HÀNG
Chương 36
Chương 36: NHÂN DUYÊN THẬT TỐT
Chương 37
Chương 37: TÚY ÔNG CHI Ý CŨNG KHÔNG PHẢI DO RƯỢU
Chương 38
Chương 38: NGỦ HAY KHÔNG NGỦ?
Chương 39
Chương 39: CHÍNH LÀ NGƯỜI NÀY
Chương 40
Chương 40: GỬI CHO HẮN
Chương 41
Chương 41: CHÍNH NÀNG ĐI
Chương 41: CHÍNH NÀNG ĐI
Chương 42
Chương 42: LOẠI CHUYỆN XÃ GIAO NÀY
Chương 43
Chương 43: TÂM TƯ CỦA LIÊN TIỂU GIA
Chương 44
Chương 44: TRỪ TA CÒN AI
Chương 45
Chương 45: NHÀ NÀO KHÔNG CÓ MẶT MŨI HƠN?
Chương 46
Chương 46: TÀI MÊ HỒ BÁN TIÊN
Chương 47
Chương 47: SIÊU ĐỘ KHÔNG XONG
Chương 48
Chương 48: ĐEN ĂN ĐEN
Chương 49
Chương 49: CỮU CỮU, NGỦ KHÔNG?
Chương 50
Chương 50: NGƯƠI QUY CỦ MỘT CHÚT CHO TA
Chương 51
Chương 51: NÉM ĐẾN ĐÂU RỒI?
Chương 52
Chương 52: CÓ THỂ GẢ CHO TA KHÔNG
Chương 53
Chương 53: BUỒN BỰC
Chương 54
Chương 54: HẬU QUẢ CỦA BỐC ĐỒNG
Chương 55
Chương 55: CHƠI ĐỦ RỒI?
Chương 56
Chương 56: PHIỀN MUỘN CỦA LIÊN TIỂU GIA
Chương 57
Chương 57: HAI VỊ TIỂU GIA
Chương 58
Chương 58: BÀ BÀ XUẤT MÃ
Chương 59
Chương 59: CÓ BỆNH
Chương 60
Chương 60: ‘TIỀN KHOA’ KHÔNG SÁNG LẮM
Chương 61
Chương 61: NAM QUỐC HỮU GIAI NHÂN
Chương 62
Chương 62: NGỌA BĂNG CẦU LÝ
Chương 63
Chương 63: HAI TIẾN CUNG
Chương 64: TỶ PHU
Chương 64
Chương 65
Chương 65: CHUA XÓT CỦA LIÊN TIỂU THÚ
Chương 66
Chương 66: LẤY NƯƠNG LÀM VINH
Chương 67
Chương 67: TRỜI SẮP ĐỔI RỒI
Chương 68
Chương 68: ĐẮC KỶ CÙNG KHƯƠNG HOÀNG HẬU
Chương 69
Chương 69: BÀNG ĐẠI NHÂN AN HẢO
Chương 70
Chương 70: ẤM ỨC
Chương 71
Chương 71: ĐÔNG QUAN ĐẾN HẦU HẠ
Chương 72
Chương 72: TỪ CHỐI THÌ BẤT KÍNH
Chương 73
Chương 73: BÁT TA MUỐN MANG ĐI
Chương 74
Chương 74: BẠC ĐÂU RỒI?
Chương 75
Chương 75: HUYỆN CHÚA NGƯỜI UỐNG TRÀ
Chương 76
Chương 76: ĐẾN NHÀ TRƯỢNG MẪU NƯƠNG TA
Chương 77
Chương 77: NÀNG CÀNG TỐT HƠN
Chương 78: TRẦN THÁI HẬU THÔNG MINH
Chương 78
Chương 79
Chương 79: TUYỆT TRẦN MÀ ĐI
Chương 80
Chương 80: ‘TIỂU NHÂN’ Đ//Â//M NGƯƠI
Chương 81
Chương 81: THẬT MUỐN GIẾT NGƯƠI
Chương 82
Chương 82: SƠ NHỊ ĐÁNH TA
Chương 83: KHÔNG CÓ KHÔNG CẦN MẶT MŨI NHƯ TA
Chương 83
Chương 84
Chương 84: LIÊN MỘC LAN
Chương 85
Chương 85: TRANH TÃ LÓT
Chương 86
Chương 86: VẠN NHẤT LIÊN THẬP CỬU CHẾT SỚM
Chương 87
Chương 87: TƯƠNG TƯ TẬN XƯƠNG
Chương 88
Chương 88: LIÊN MỖ CHÍNH LÀ PHẦN TỬ TRÍ THỨC
Chương 89
Chương 89: ĐẠI KẾT CỤC
Chương 90
Chương 91
Chương 92

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phu Quý Hà Cầu
Chương 27

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 27
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...