Phu quân giả ch-ếc để cưới đệ muội – Chương 9
Phu quân giả ch-ếc để cưới đệ muội
Ta đã sớm dò la kỹ càng.Vị Tấn vương kia tương lai không thể tranh ngôi hoàng đế,Thái tử chính là huynh ruột của hắn.Nay bệ hạ giao cả binh quyền vào tay hắn,Có thể thấy là vô cùng tín nhiệm.Thậm chí còn muốn mượn việc nâng đỡ người con trai út ấy để củng cố địa vị cho thái tử.
Những thứ ta khao khát, quyền thế, hắn đều có.Ta dám ngấp nghé hắn,Chỉ vì hắn… mạng quá cứng,Hai vị chính thất đều đã lần lượt ch-ếc yểu.
“Con điên rồi sao? Đừng nói tới chuyện hắn khắc thê…”
Vừa nói tới đây, cữu cữu ta liền ngó trước ngó sau,Xác định xung quanh không có ai mới dám tiếp tục:
“Gần đây có không ít người muốn dâng người cho vương gia,Chọc giận tiểu quận chúa khiến cô bé nổi đoá.Vương gia vừa mới hứa với tiểu nữ rằng sẽ không tái giá.Ta mà chen vào, chẳng phải tự chuốc khổ?”
Ta nghe xong, chỉ thấy buồn cười:
“Cữu cữu à, đến người thận trọng như cữu cũng sẽ không cho phép biểu muội trèo lên đầu.Trẻ con nói gì, thực chất đều là người lớn dạy.Vị vương gia kia chẳng qua là không muốn cưới một người có địa vị quá cao mà thôi.”
Dẫu là đệ đệ ruội thái tử,Thì cũng phải biết dè chừng.Hắn nắm trong tay quyền lực quá lớn,Có việc hắn không tiện làm, nhưng người bên cạnh hắn…Chưa chắc đã không có dã tâm bành trướng.
Nghe ta nói vậy, mắt cữu cữu liền sáng rỡ.Ông bứt rứt đập tay lên thành ghế, do dự nhìn ta:
“Vậy… thử một lần xem sao?”
Ta lập tức nở nụ cười tươi như hoa:
“Cứ thử xem đi, không được thì cứ nói là ý của ta.Cứ lấy thẳng bức thư ta viết mà trình lên cũng không sao.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
Lời ta nói khiến cữu cữu ta nhớ lại nội dung trong thư.Ông nghiến răng:
“Là thằng nhãi đó không xứng với con.A Âm ngoan, ta nhất định không để cha con có cơ hội làm khó con đâu!Chuyện này… để ta nghĩ cách, chứ đường đột đến cầu hôn thì không ổn.Ta sẽ tìm đường vòng.”
Có lẽ bởi vì lợi ích sau khi thành công quá lớn,cữu cữu ta còn không nhịn được mà cười “hề hề” hai tiếng.Ta nghe vậy, thoáng sững người.Người thật tâm quan tâm ta,Tự nhiên sẽ vì ta mà suy tính.
Sau khi hòa ly, phụ thân ta vẫn còn tại thế.Ta chẳng thể một mình tự lập bên ngoài.Bất cứ lúc nào ông ta cũng có thể giơ cao danh nghĩa “phụ thân” để ràng buộc ta.Tần Việt viết hưu thư,Nhưng hắn chưa từng nghĩ ta sẽ thật sự rời khỏi phủ Hầu.Hắn hiểu rõ hơn ai hết,Nhà mẹ đẻ ta… chính là một vũng bùn thối không ai muốn bước vào.
Cho nên khi ta nói “sau này không còn là tẩu tẩu ngươi nữa”,Sắc mặt hắn mới trở nên khó coi đến thế!Không một nam nhân nào muốn người đàn bà từng là của mình thoát ly khỏi tầm kiểm soát.
Còn lão phu nhân, lại dùng cách “lùi một bước” để tiến một bước,Bà lôi tất cả mọi chuyện ra cho ta nhìn,Không tiếc để ta tận tai nghe hết tâm tư của Tần Việt,Vừa muốn ta triệt để ch-ếc tâm, không còn dây dưa,Vừa mong ta vì vậy mà cảm kích tấm lòng “khoan dung” của bà.
Bà cho rằng ta luyến tiếc sự yên ổn trong phủ Hầu,Luyến tiếc có một bà mẹ chồng rộng lượng như bà.Nhưng đợi đến khi tang lễ kết thúc, qua một đoạn thời gian,Tần Việt sẽ dùng thân phận của đệ đệ để xin phong làm thế tử.Lúc đó, ta đã chẳng còn là thế tử phi.
Những kẻ hầu ngày thường còn nghe lời,E rằng chẳng biết sẽ bàn tán gì về ta,Lại càng thêm lười nhác hầu hạ.Bảo ta thủ tiết cho một người còn sống?Đừng mơ mộng hão huyền!Trên đời này,Làm gì có chuyện dễ dàng đến thế?
Ngược lại, sự thay đổi của cữu cữu khiến ta cảm thấy rời khỏi Hầu phủ cũng không phải thiệt thòi gì, ông ấy có bản lĩnh hơn ta tưởng.Ta không tiếc lời khen ngợi:
“Cữu cữu bây giờ không còn giống như xưa nữa.”
Cữu cữu ta bỗng im lặng, giọng điệu mang theo chút cảm khái:
“Môi trường rèn người. Càng đi lên cao, mới càng nhận ra những chuyện từng vướng bận bản thân khi trước, thật ra chẳng đáng nhắc tới.”
--------------------------------------------------













