PHU QUÂN CỦA TA – Chương 3
PHU QUÂN CỦA TA
"Đại nhân đã lấy lại món điểm tâm đó. Nhưng ngài ấy lại sai người mang đến một đĩa Ngọc Điều Tô, mà đây là thứ tiểu thư ghét nhất, nên nô tỳ không để lên bàn."
...
Thật ấu trĩ.
Ăn cơm xong, ta ra sân tản bộ cho tiêu cơm, sau đó lập tức lên giường nghỉ ngơi.
Ngày mai ta sẽ dự tiệc của Công chúa Đoan Dương. Ta dự định mặc bộ y phục mới từ Lăng Lung Các, thiết kế theo kiểu đồng bộ cho cả phu thê.
Ta sẽ mặc kiểu nữ, còn Trần Sùng Lễ nghỉ phép đi gặp bạn bè sẽ mặc kiểu nam. Một ngày khoác lên người, tiếng tăm của y phục chắc chắn sẽ lan xa.
Trần Sùng Lễ dáng người nổi bật, chính là lựa chọn hoàn hảo để thử trang phục mới của ta. Bộ y phục nào qua tay hắn đều trở thành trào lưu được các phu nhân quyền quý săn đón.
Thành công trong kinh doanh của ta, một phần không nhỏ là nhờ hắn.
Không quá lời chút nào khi nói rằng hắn là bảo bối chiêu tài của ta, là cây tiền, chậu báu, là trúc phú quý của ta.
Hắn là giá treo quần áo di động, là kho trang sức biết đi.
Ta luôn nâng niu hắn như bảo vật.
Vậy nên hôm nay ta mới nhẫn nhịn không phát tác với những lời lẽ kỳ quặc của hắn.
Nhưng mỗi lần nghĩ đến khuôn mặt của Trì Uyển, trong lòng ta lại không kìm được cơn giận sôi trào, đành hít sâu vài hơi để bình tĩnh lại.
Dẫu vậy, ta vẫn ngủ rất nhanh. Không còn cách nào khác, cơ thể đã quen với việc ngủ sớm dậy sớm, đây chính là bí quyết giúp ta luôn tràn đầy năng lượng.
Nửa đêm, trong trạng thái mơ màng, ta cảm nhận được có người rón rén nhấc chăn của mình.
Ta trở mình, vô thức đá một cú khiến kẻ định trèo lên giường ngã xuống đất.
Hắn kêu lên một tiếng, nhưng vẫn ngoan cố leo lên lần nữa.
Ta buồn ngủ không chịu được, chẳng thèm bận tâm, chỉ nghe loáng thoáng giọng hắn lí nhí:
"Phù Tang đã đưa y phục cho ta. Rất vừa vặn, rất đẹp, ta rất thích. Phu nhân, nàng đã bỏ ra không ít tâm huyết phải không? Thảo nào, dạo gần đây nàng bận đến mức không gặp ta.
"Hôm nay ta nói sai khiến nàng giận, vậy mà nàng vẫn đối xử tốt với ta như vậy. Ta thật không nên..."
Ồn ào quá. Ta nhắm mắt, đưa tay vỗ một cái dứt khoát vào nguồn phát ra tiếng ồn không ngừng.
Cuối cùng, ta cũng có thể yên ổn mà ngủ tiếp.
04
Sáng hôm sau, khi ta tỉnh dậy, Trần Sùng Lễ đã ra ngoài.
Phù Tang cười vui vẻ:
"Tiểu thư, tối qua đại nhân suýt bị người trèo lên giường, may mà nô tỳ kịp mang y phục đến, nếu không chắc đã để kẻ gian đạt được ý đồ rồi."
Ta sững người, ký ức mơ hồ nhắc nhở rằng dường như đêm qua giấc ngủ không yên ổn, hình như đã đá ai đó, lại còn đ.á.n.h ai nữa?
Không quan trọng.
Ta lắc đầu, phối hợp ăn ý với Phù Tang, rửa mặt, trang điểm, dùng bữa rồi lên đường đến dự tiệc hoa của Công chúa Đoan Dương.
Công chúa Đoan Dương... quả là một nhân vật thú vị.
Nàng thích Trần Sùng Lễ, nhưng không dám tỏ ra, chỉ dám tìm cách gây sự với ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - *
Thế nhưng, làm công chúa đã lâu, cách nàng gây sự có phần không thực tế.
Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞 蘭
Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ
Follow Fanpage * "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Trước mặt người khác, nàng luôn làm ngược lại với ta.
Y phục, trang sức của ta và Trần Sùng Lễ càng được ưa chuộng, nàng càng cố ý tránh xa, lại đi mua những thứ đắt đỏ xa xỉ nhất từ đối thủ của ta là Tàng Xuân Cư.
Thậm chí còn xúi giục các phu nhân, tiểu thư cùng tham gia, nhưng đồ của Tàng Xuân Cư quá xa hoa, mọi người đều kiêng dè, thành ra chưa lần nào nàng xúi thành công.
Sau lưng, nàng không giữ mặt mũi nữa, quay ra mắng ta.
Nàng gọi ta là "xấu xí", giống như món bánh *Vân Phiến* do nhũ mẫu của nàng làm; nàng bảo ta "vô lễ", giống như con mèo vằn thường phớt lờ nàng. Những lời đó mỗi lần đều khiến ta bật cười, làm nàng tức đến mức không nói được thêm. Các thị nữ của nàng luống cuống, không biết nên giúp nàng mắng ta hay dỗ nàng đang sắp khóc.
Thật thú vị.
Nghĩ đến đây, ta không khỏi bật cười.
Tới nơi, ta vừa xuất hiện liền bị các phu nhân vây lại.
"Trần Phu nhân, bộ y phục này là từ Lăng Lung Các đúng không? Sáng nay ta gặp đại nhân nhà tỷ, thấy y phục của ngài ấy giống hệt bộ tỷ mặc."
Ta mỉm cười gật đầu:
"Đúng vậy, thợ thêu của Lăng Lung Các có ý tưởng độc đáo, thiết kế bộ đồng phục phu thê này. Ta thấy ý nghĩa và kiểu dáng đều rất đẹp nên đã mặc thử, mong mọi người đừng chê cười."
"Chê gì đâu, hai vợ chồng tỷ ân ái thế này, chúng tôi còn ghen tị không kịp."
"Phải đấy, khắp kinh thành làm gì tìm được ai như Trần đại nhân, yêu vợ như mạng sống chứ!"
"Phu quân nhà ta ấy à... Thôi, ta không muốn nói nữa..."
Mọi người đang trò chuyện rôm rả, Công chúa Đoan Dương rực rỡ bước ra.
Chói đến mức làm ta muốn lóa mắt.
Nàng mặc một bộ trang phục mới của Tàng Xuân Cư, đầy những châu báu vàng bạc, nhìn qua đã biết vô cùng đắt đỏ.
Không trách được, trông mặt nàng hôm nay hệt như vừa hao tài tổn lộc.
Đoan Dương ngẩng đầu cao ngạo, liếc ta một cái, hừ lạnh.
Đây là tín hiệu. Các phu nhân và tiểu thư lập tức phối hợp ăn ý, vây quanh nàng, dùng lại những lời vừa khen ta để nịnh nàng. Cuối cùng, công chúa hài lòng.
Đúng là tính cách trẻ con.
Mọi người đã quen miệng nịnh nàng, nhưng hành động lại không ai nghe theo để gây khó dễ cho ta.
Hôm nay Đoan Dương khôn ngoan hơn, chọn cách tự mình ra tay.
Tiệc được nửa chừng, nàng bất ngờ lên tiếng:
"Nghe nói hôm qua muội muội của Trần phu nhân đến thăm? Trần Đại nhân dường như rất quan tâm đến nàng ấy, sao phu nhân không đưa muội muội đến dự tiệc?"
Ta nâng ly, đáp lời từ xa:
"Tiểu muội đi đường xa mệt mỏi, nghỉ ngơi ở nhà là hợp lý hơn. Huống chi thiệp mời của công chúa gửi sớm, thần phụ không dám tùy tiện mang muội muội đi cùng."
Dứt lời, ta cúi đầu, giả bộ xấu hổ:
"Về phần phu quân... phu quân ta luôn quan tâm đến người thân của ta, không chỉ người trong gia đình, ngay cả gia nhân cũ, chàng đều nhớ và sắp xếp chu đáo."
--------------------------------------------------













