Phu Nhân Lâm Không Tim Không Phổi (NP) – Chương 2: Xoa â. m h. ộ trước mặt anh chồng (H nhẹ)
Phu Nhân Lâm Không Tim Không Phổi (NP)
Chuyển ngữ: Shy
-
Là trưởng nam trong nhà, từ nhỏ Lâm Thiệu Nguyên đã sống vất vả hơn em trai, cũng tự giác hơn, biết kiềm chế hơn em trai.
Anh đỗ xe vào nhà để xe, chỉnh lại gọng kính vàng, nới lỏng cà vạt thở phào nhẹ nhõm, trong đầu nhanh chóng lướt qua một vài công việc công ty cần xử lý gấp, làm rõ suy nghĩ, lúc này mới mở cửa xe.
Buổi tối, Lâm Thiệu Nguyên sẽ bay đến thành phố B để công tác, anh về nhà chỉ để lấy hành lý.
Anh hoàn toàn quên khuấy mất chuyện em trai và em dâu đến nghỉ mát, cho đến khi nghe quản gia báo cáo, anh mới phản ứng lại.
“Tôi biết rồi, thay tôi tiếp đãi họ thật tốt.” Lâm Thiệu Nguyên không có ý định ăn tối với gia đình em trai: “Để mắt đến Tiểu Vũ, không được để nó quậy phá. Tháng tới là thọ 60 tuổi của ông nội, tôi định tổ chức ở đây, ông hãy tìm vài công ty tổ chức sự kiện chuyên nghiệp để lập kế hoạch, gửi cho tôi càng sớm càng tốt để tôi lựa chọn.”
Quản gia lần lượt đáp lại.
Lâm Thiệu Nguyên tháo khuy măng sét lam ngọc, theo thói quen đi về phía tòa nhà phía sau: “Tôi ngủ bù một giấc, sáu giờ gọi tôi.”
Quản gia nhắc nhở một câu: “Thưa ngài, phu nhân Lâm đã yêu cầu ở bên đó, đã chuyển sang đó rồi ạ.”
Thân hình người đàn ông hơi khựng lại, thản nhiên nói: “Không sao, tôi vào thư phòng nghỉ ngơi.”
Lâm Thiệu Nguyên vừa vào cửa, Tuệ Tuệ mặc váy công chúa màu hồng đã đụng vào chân.
Anh nhanh tay lẹ mắt đỡ Tuệ Tuệ lên, nhìn cô bé xinh xắn như tượng ngọc mà không biểu lộ cảm xúc.
Tuệ Tuệ sợ hãi rụt vai, cầu cứu anh trai: “Anh ơi, bác trai hung dữ đến rồi, cứu em!”
A Thiện cũng sợ bác trai mặt lạnh, nhưng cậu nhóc vẫn cố gắng ưỡn ngực nói: “Chào bác, Tuệ Tuệ nó còn nhỏ, không hiểu chuyện, bác đại nhân đại lượng, đừng chấp nhặt với em ấy nha bác.”
Lâm Thiệu Nguyên hài lòng gật đầu với A Thiện, đặt Tuệ Tuệ xuống.
Em trai tuy không nên thân, nhưng bản lĩnh sinh con lại không có gì để chê, A Thiện thông minh hiểu chuyện lại không luống cuống, nếu cho thời gian, có thể sẽ trở thành người kế thừa xứng đáng cho thế hệ tiếp theo.
Ít nhất là mạnh hơn đứa con riêng không thể lộ mặt của anh.
Thư phòng ở tầng hai, cần phải đi qua phòng ngủ.
Lâm Thiệu Nguyên bước trên tấm thảm mềm mại về phía trước, không ngờ một luồng gió nóng thổi qua ngọn cây la hán tùng, từ cửa sổ hé mở xông vào, thổi tung cánh cửa khép hờ.
Anh theo bản năng quay đầu, liếc thấy một đôi chân trắng như tuyết.
Trên giường nằm một người phụ nữ, tủ quần áo che khuất tầm nhìn, chỉ có thể nhìn thấy phần dưới cơ thể.
Cố Tích Trân biết Lâm Cảnh Huy không kiên nhẫn làm màn dạo đầu, nên cô cầm một món đồ chơi nhỏ bằng điện m.ú.t ở giữa hai chân mấy phút, thân thể nhạy cảm tiết ra rất nhiều chất lỏng.
Cô thở hổn hển khó chịu, hai chân quấn lấy nhau, dùng sức vặn vẹo, nghe thấy tiếng cửa, dịu dàng nói: “Ông xã, sao anh chậm chạp vậy? Mau đến đây… Em nhớ anh quá…”
Yết hầu Lâm Thiệu Nguyên chuyển động, ma xui quỷ khiến thế nào mà anh đi vào trong nhà hai bước.
Tầm nhìn dần mở rộng, anh nhìn thấy cô em dâu, người luôn đoan trang quy củ phía trước, đang ngửa đầu lên, ăn mặc hở hang, vừa chơi â.m h.ộ vừa r.ê.n r.ỉ, hai hạt nhũ nhỏ nhắn cao vút, làm cho váy voan mỏng manh phồng lên, vùng â.m h.ộ không có một sợi lông nào, màu hồng phấn nộn, khiến anh cảm thấy hơi ngạt thở.
Lý trí mách bảo anh nên lùi ra ngay lập tức, giả vờ như không thấy gì.
Nhưng anh đột nhiên nhớ đến lúc em trai kết hôn——
Ngày đó, sau khi đón em dâu vào nhà, không biết ai trong số những phù rể đã nảy ra ý tưởng dùng vải đỏ che mắt Cố Tích Trân, tập hợp một số người đàn ông có vóc dáng giống em trai anh, bao gồm cả anh, lại để cô đoán chú rể.
Bề ngoài Cố Tích Trân giống như bình hoa, nhưng lại có vài phần thông minh, sờ tay họ từng người một, mượn sự che chắn của áo cưới để lén tìm đồng hồ.
Không may là, đồng hồ của anh và em trai có cùng kiểu dáng.
Cố Tích Trân sờ đến anh, vui vẻ kêu lên: “Đây chính là Cảnh Huy!”
Cô tháo vải đỏ ra, nhìn rõ khuôn mặt của anh, vẻ mặt kinh ngạc.
Nhóm phù rể cười ồ lên, Lâm Cảnh Huy không mấy quan tâm đến cuộc hôn nhân này lại tức đến mặt đen xì.
“Ông xã…”
Lúc này, cô lại nhận nhầm người.
Đối diện với anh, cô đang buông thả mở rộng hai chân, để lộ ra â.m h.ộ có hình dáng xinh xắn, dùng ngón tay mềm mại tách hai môi â.m h.ộ ra, xoa xoa â.m v.ậ.t đỏ rực, hơi thở không ổn định mà cầu yêu: “Ông xã, lỗ nhỏ ngứa chịu không nổi nữa, anh mau dùng dương vật lớn đ.â.m em đi…”
Màu mắt Lâm Thiệu Nguyên trở nên u ám.
Anh thưởng thức vẻ đẹp quyến rũ của cô, im lặng rất lâu, ngón tay thon dài thon thả vươn đến thắt lưng, “cạch” một tiếng, cởi khóa thắt lưng kim loại lạnh lẽo.













