Phu Nhân Hào Môn – Chương 724: (1) mê hoặc!
Phu Nhân Hào Môn
Mấy ngày sau đó, không khí trong sứ quán càng thêm nặng nề và quái dị, bà Hình và Cung Tư Hòa bị Thứ trưởng Lục cho người bắt nhốt lại. Hiện tại, Thứ trưởng Lục không muốn trò chuyện giao lưu tình cảm gì với hai người này, trực tiếp xông vào phòng bắt người đi luôn.
Lạnh lùng, vô tình như thế đương nhiên sẽ vấp phải sự kháng nghị và không hài lòng của một số sứ giả hộ hoa, trong đó bao gồm cả người đàn ông từng hẹn hò với bà Hình ở trên tàu rồi bị Lãnh Táp và Trương Huy Chi bắt quả tang lần trước.
Nhưng Thứ trưởng Lục hoàn toàn không đếm xỉa gì tới họ, chỉ nhẹ nhàng bâng quơ nói hai câu gì đó với người đàn ông ấy, sắc mặt của người đó lập tức trở nên cứng ngắc.
Cuối cùng không dám ngăn cản nữa, chỉ có thể trơ mắt nhìn bà Hình và Cung Tư Hòa bị người ta đưa đi.
Hành động như vậy, người ở sứ quán đều không phải kẻ ngốc, sao có thể không đoán ra được nguồn cơn trong chuyện này chứ?
Có những người hâm mộ bà Hình lên tiếng bất bình, cũng có những người ngứa mắt với bà Hình lớn tiếng mắng câu đáng đời, đương nhiên càng có nhiều người âm thầm thở phào hơn.
Dù sao nếu hung thủ vẫn cứ lẩn trốn trong sứ quán thì ai mà biết được cô ta có còn tiếp tục giết người hay không cơ chứ?
Cùng lắm là chỉ bàn luận mấy câu như biết người biết mặt không biết lòng, không ngờ ba người phụ nữ này lại độc ác, tàn nhẫn như vậy, vân vân.
Bà Hình và Cung Tư Hòa không được nhốt cùng một chỗ với Tiêu Nam Giai. Dù sao Tiêu Nam Giai là tội phạm giết người, hai người này chỉ có thể coi là đồng lõa giúp vứt xác và cố tình che giấu tội phạm mà thôi.
Lúc Lãnh Táp tiến vào nơi tạm giam hai người này thì bọn họ đã bị nhốt ở đây được hai ngày rồi.
Đột nhiên thấy Lãnh Táp tiến vào, họ cũng hơi ngẩn ra, một lát sau, Cung Tư Hòa mới lên tiếng: “Mợ cả Phó tới là để chê cười chúng tôi sao?”
Lãnh Táp hơi nghiêng đầu nhìn Cung Tư Hòa, ở trong phòng giam hai ngày, ăn không ngon ngủ không yên, nhưng hai vị này thoạt nhìn sắc mặt hơi ủ dột thì vẫn rất có tinh thần, xem ra bà Hình này cũng không phải yếu đuối đến mức động cái là ngất.
“Chế giễu sao?” Lãnh Táp cười hỏi: “Có gì đáng cười đâu?”
Cung Tư Hòa hừ khẽ một tiếng: “Thế chẳng lẽ mợ cả Phó tới thăm chúng tôi à?” Tới lúc này, Cung Tư Hòa cũng chẳng còn giữ nổi hình tượng đoan trang, ưu nhã, thời thượng như xưa nữa.
Lãnh Táp chậm rãi nói: “Cô Cung à, không tố giác tội phạm và giúp đỡ vứt xác chẳng phải tội danh nghiêm trọng gì. Với mạng lưới quan hệ của bà Hình ở kinh thành thì có khi các người cũng chẳng phải ngồi nhà lao, thế nên... tôi đề nghị cô vẫn nên giữ gìn hình tượng của mình thì hơn. Dù sao thì cô cũng không giống cái cô công chúa Tiêu Nam Giai ngu xuẩn kia, vì chẳng còn gì nên mới không ngại bất chấp tất cả.”
Bà Hình cầm tay Cung Tư Hòa, vỗ về trấn an, sau đó ngẩng đầu lên nhìn Lãnh Táp, nói: “Sự tình lần này đúng là chúng tôi xử lý không thỏa đáng, Tư Cùng cũng chỉ nhất thời xúc động, mợ cả Phó hà tất phải mở miệng châm chọc nó.”
Lãnh Táp nhìn xung quanh một chút rồi kéo ghế tới ngồi xuống: “Bà Hình nói thế quá lời rồi, tôi cũng không có ý châm chọc gì cả, tôi chỉ thật lòng khuyên bảo thôi. Có điều... Cho dù có thể bình an thoát thân thì hai vị cũng trở nên vô dụng rồi nhỉ? Đúng là tôi hơi xen vào việc của người khác rồi.”
Bà Hình rũ mắt nói: “Tôi không hiểu ý của mợ cả Phó là gì.”
“Không hiểu hả?” Lãnh Táp cười thâm thúy: “Tôi còn tưởng bà Hình đây thông minh hơn Tiêu Nam Giai chứ, xem ra là tôi hiểu lầm rồi.”
Bà Hình vẫn cứ cúi gằm mặt nhìn sàn nhà, cũng không ngẩng đầu lên nhìn Lãnh Táp ở phía đối diện, càng không có ý định tiếp chuyện với cô.
Lãnh Táp hừ khẽ: “Xem ra bà Hình thật sự cho rằng tôi rảnh rỗi quá nên mới tới đây khiêu khích các người cho vui à?”
Cung Tư Hòa cắn răng nói: “Rốt cuộc mợ cả Phó muốn nói chuyện gì? Nếu không có việc thì mời cô ra ngoài đi, nơi này không phù hợp với sự thanh cao của mợ cả Phó đâu.”
Lãnh Táp cười đáp: “Các người thật ngây thơ khi cho rằng Tiêu Nam Giai có thể giữ được bí mật với tôi. Không ai động vào các người là vì tôi không nói với người khác thôi, chứ không phải Tiêu Nam Giai nghĩa khí gì đâu, có hiểu không?”
Sắc mặt hai người kia đều lập tức thay đổi, giọng Cung Tư Hòa cũng trở nên cứng đờ: “Có ý gì?”
Lãnh Táp cười thân thiện: “Hai vị có muốn thử thủ đoạn thẩm vấn của tôi không?”
Cung Tư Hòa nhìn thoáng qua cửa phòng giam đã đóng kín, hiếm khi có dáng vẻ ngoài mạnh trong yếu: “Cô dám!”
Lãnh Táp nói: “Bên ngoài đều là người của tôi. Thứ trưởng Lục, Long Đốc quân và Đại sứ Thôi đều đã đi ra ngoài cả, cô đoán xem tôi có dám không? Hai ngày trước công chúa Triều Dương được hưởng thụ một chút thủ đoạn của tôi, đến giờ vẫn còn ngoan ngoãn lắm kìa, thậm chí còn chẳng có sức đâu mà mách tội tôi với Mục thân vương và Đại sứ Thôi nữa.”
“Cô đã làm gì cô ta?” Cung Tư Hòa hỏi.
Lãnh Táp hơi kỳ quái: “Đáng ra cô càng phải quan tâm xem cô ta nói gì với tôi mới đúng chứ?”
Cung Tư Hòa hừ khẽ một tiếng, nói: “Cùng lắm chỉ là đánh đến phải nhận tội thôi, đương nhiên mợ cả Phó nói như nào thì chính là như thế ấy.”
Lãnh Táp nâng hai tay lên, vươn một ngón tay trắng nõn mảnh khảnh lên lắc nhẹ hai cái: “Không, tôi không hề nói với những người khác những lời mà cô ta đã nói.”
Thấy trên mặt bà Hình và Cung Tư Hòa đều lộ vẻ nghi hoặc và đề phòng, Lãnh Táp lại cười nói: “Tại sao tôi phải nói cho người khác biết chứ hả? Tôi không ngờ, công chúa Triều Dương đường đường là công chúa điện hạ mà suy nghĩ và hành động lại thú vị như thế, đúng là người... dũng cảm, ngay thẳng, có lý tưởng... một cách ngu ngốc.”
“Cô!”
--------------------------------------------------













