Phu Nhân Hào Môn – Chương 286: phu nhân thật vô tình! (1)
Phu Nhân Hào Môn
Chủ nhân chạy rồi, cuối cùng Phó Phượng Thành và Từ Thiếu Minh đành phải tự mình dẫn Lãnh Táp đi tham quan dây chuyền sản xuất vũ khí của nhà máy công binh.
Hai người này đều là người quen ở nơi này nên không có ai đứng ra ngăn cản cả.
Lãnh Táp đi một vòng, trong lòng cũng không có cảm tưởng gì quá lớn.
Dù sao thì cô cũng từng sống ở thời đại tiên tiến hơn giai đoạn này không biết bao nhiêu lần, những thứ này quả thực không thể tạo thành ảnh hưởng chấn động gì tới cô được.
Phó Phượng Thành nhìn thấy hết, vẻ mặt bình thản dẫn Lãnh Táp đi xuyên qua nhà xưởng cuối cùng rồi ra ngoài. Bên ngoài là một bức tường rất cao, bên kia tường là hai tòa nhà độc lập.
Không chỉ thấy vệ binh đứng canh giữ bên ngoài bức tường mà còn có thể thấy ở phía trước, bên trong, thậm chí cả trên nóc tòa nhà trước mặt.
Cách đó không xa còn có hai tháp canh độc lập, bên trên cũng có người canh gác, bởi vậy có thể thấy được tầm quan trọng của nơi này.
Phó Phượng Thành nói: “Mấy viện nghiên cứu quan trọng của Nam Lục Tỉnh đều đặt ở nơi này, chỉ là chia thành mấy khu rải rác khác nhau, cho dù không ở trong khuôn viên này thì cũng gần sát bên cạnh. Chỗ này là viện nghiên cứu vũ khí.”
Lãnh Táp nhướn mày: “Đều đặt một chỗ thế này, không sợ bị người ta một mẻ diệt sạch luôn à?”
Phó Phượng Thành đáp: “Nếu để người ta đánh được tới tận đây thì nhà họ Phó cũng đã xong đời rồi.”
Lãnh Táp không tỏ ý kiến, lại nhìn xung quanh nơi này: “Nơi này gần Đại học Ung thành nhất đấy nhỉ?”
Phó Phượng Thành gật đầu: “Không đến 5km theo đường chim bay, Đại học Ung thành có mấy vị giáo sư làm việc tại nơi này, đương nhiên... không có ở viện nghiên cứu vũ khí.”
Lãnh Táp gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, Đại học Ung thành không có khoa chế tạo vũ khí hoặc phát triển vũ khí, đương nhiên sẽ không có giáo sư nào làm việc trong viện này rồi. Huống hồ, thân phận nhân viên nghiên cứu ở nơi này được bảo mật rất kỹ, cho dù có cũng không thể nào chạy tới trường dạy học được.”
Ba người đi xuyên qua bức tường, tiến vào một khu nhà ở trước mặt, lính giữ cửa giơ tay chào Phó Phượng Thành.
Không chờ Phó Phượng Thành phản ứng lại thì bên trong đã có mấy người chạy ùa ra: “Ở đâu? Ở đâu? Người vẽ bản vẽ kia ở chỗ nào?”
“...”
“Đừng có chen nữa! Tôi tới trước, tôi có chuyện quan trọng muốn hỏi!”
“Chỉ có mình ông quan trọng thôi chắc, tôi thì không quan trọng à? Tôi đã nghĩ suốt mấy ngày rồi, đầu sắp hói đến nơi rồi!”
Lãnh Táp kinh ngạc nhìn một đám đàn ông ăn mặc lôi thôi lếch thếch chạy từ trong tòa nhà ra, mới tới bậc thang thôi mà đã cãi nhau ầm ĩ.
Còn có người vừa chạy vừa nhìn ngó xung quanh, chỉ có điều hoàn toàn bỏ qua Lãnh Táp, không thèm nhìn tới.
Bọn họ đứng yên trước mặt ba người, khó hiểu hỏi: “Cậu cả, người đâu rồi?”
Phó Phượng Thành nói: “Đi vào rồi hãy nói.”
“Nhưng mà...” Nhưng mà người đâu chứ?
Cậu cả căn bản không dẫn theo người sửa bản vẽ giấy kia tới đây thì có gì để nói đâu chứ? Chẳng lẽ cậu cả định tự mình lên à?
Lãnh Táp cạn lời, ngẩng đầu nhìn Tống Bá Ngang chậm chạp theo ở phía sau. Không phải vị tướng quân này bảo vào trước báo tin sao?
Tống Bá Ngang cũng vô cùng bất đắc dĩ, lại không thể nói chen được vào câu nào, chỉ có thể đau đầu đỡ trán.
Những người này bình thường đã điên điên dở dở rồi, lúc cảm xúc dâng trào thì thậm chí còn nghe không hiểu tiếng người luôn. Ông ấy đã mấy lần có ý muốn nhắc tới thân phận của mợ cả nhưng đều bị đám người này cắt ngang một cách thô bạo.
Chờ đến khi vào trong tòa nhà rồi, ngồi trong phòng hội nghị đầy bản nháp và giấy rác rồi, rốt cuộc Lãnh Táp cũng được hưởng thụ cảm giác bị tất cả mọi người nhìn vào.
Trừ Phó Phượng Thành và Từ Thiếu Minh, mọi người có mặt trong phòng họp đều đồng thời nhìn thẳng vào cô không chịu dời đi, nhất là sau khi nghe Từ Thiếu Minh giới thiệu về thân phận của cô.
Phó Phượng Thành khẽ nhíu mày: “Không phải các ông muốn gặp cô ấy hay sao? Người cũng tới rồi, có vấn đề gì thì hỏi đi.”
“Ầy...” Một người đàn ông trung niên có dáng dấp gầy gò, ốm yếu, tóc bù xù như tổ chim nhìn Lãnh Táp, tay gãi đầu, vẻ mặt đầy chần chừ: “Bản vẽ này... thật sự do mợ cả sửa ư?”
Lãnh Táp gật đầu: “Có vấn đề gì à?”
Nhiều vấn đề là đằng khác!
Sau khi mọi người bừng tỉnh, một đống các câu hỏi lập tức đổ ụp vào đầu Lãnh Táp.
“Mợ cả, tại sao mợ lại nghĩ tới việc sửa chỗ này? Thiết kế như vậy có ưu thế gì hơn không?”
“Công nghệ ở chỗ này khá là phức tạp, trước mắt rất khó để sản xuất được thứ này, mợ cả có biện pháp giải quyết gì không?”
“Mợ cả này, tôi cảm thấy chỗ này không ổn lắm đâu, mợ xem có thể đổi được không?”
“Mợ cả, mợ cả thấy sau khi sản xuất được ra thứ này thì tính năng của nó sẽ thế nào? Liệu có bằng được Red Eagle do Đức sản xuất không?”
“Mợ cả à...”
Tống Bá Ngang nhìn Lãnh Táp bị vây giữa một đống những câu hỏi đang không ngừng tuôn ra thì cảm thấy thật đau đầu. Tuy ông ấy quản lý toàn bộ nhà máy công binh và bảo đảm sự an toàn cho viện nghiên cứu, nhưng nói thật là ông ấy không hề có chút hứng thú nào với nghiên cứu cả, ông ấy chỉ thích khâu sử dụng thành phẩm thôi.
Mỗi lần giao tiếp với đám người này, ông ấy đều cảm thấy mình và họ chẳng khác nào ông nói gà bà nói vịt. Đáng thương cho mợ cả, còn trẻ như thế mà đã bị đám người điên này bao vây tấn công rồi...
“Cậu cả, hay là chúng ta ra ngoài nói chuyện khác đi? Nơi này... có lẽ sẽ không xong ngay được đâu.”
Phó Phượng Thành nhìn thoáng qua Lãnh Táp đang cúi đầu xem bản vẽ, thỉnh thoảng lại trả lời câu hỏi của mọi người, gật đầu đáp: “Cũng được. Thiếu Minh, cậu ở lại đây.”
Từ Thiếu Minh gật đầu: “Vâng, thưa cậu cả.”
Cậu cả làm vậy là lo mợ cả bị đám người này bắt nạt, hay là lo mợ cả không vui sẽ giết luôn đám nhân viên quý giá này của viện nghiên cứu vậy?
Ừ, đây đúng là một vấn đề rất có vấn đề.
--------------------------------------------------













