Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phù Đồ Nữ Tướng – Chương 196

Phù Đồ Nữ Tướng

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Có người hỏi: “Nay Khánh và Cảnh, Chiếu và U giao chiến lẫn nhau, quần hùng đua tranh quật khởi, chiến hỏa kéo dài, đợi cho thế cục xác định, quốc suy dân nhược, khôi phục sản xuất. Tiên sinh cho rằng, nghiệp đế vương, trong buổi đầu sáng lập và gìn giữ có điều gì là khó khăn?”

Đáp rằng: “Sáng lập cơ nghiệp đã khó, giữ vững được lại càng khó hơn. Bá nghiệp sơ khai, tất thừa họa loạn, nếu như trăm họ quy tâm, binh cường lương đủ, thiên thời địa lợi nhân hoà không thiếu thứ nào, vậy thì nghiệp này không khó. Tuy nhiên sau khi chiếm được, nguyên khí bị thương tổn nặng nề, bách tính cầu mong yên ổn phải chịu cảnh cực khổ không ngừng, khắc nghiệt không dứt, dân chúng điêu linh, thổ địa hoang phế, chính trị lại không ổn định, quan lại bất hòa, quốc gia suy yếu là bởi vậy mà sinh, cho nên giữ vững được lại càng khó.”

“Vậy tiên sinh sinh cho rằng nên dựa vào cái gì để an quốc?”

“ Quân vương cần phải cư an tư nguy*, nghiêm cấm xa xỉ, thân cận dân chúng, bổ nhiệm người tài đức…”

* Cư an tư nguy: trong thời bình phải nghĩ đến thời loạn.

Lại có người hỏi: “Tiên sinh khởi xướng ra việc biên soạn 《 Tứ Khố 》, dung nạp bách xuyên, nhưng tư tưởng học thuật pha tạp, dựa vào gì mà được coi là chính đạo?”

“Nói đến học thuật là phải bao hàm toàn diện, tiêu chuẩn lúc này, chưa hẳn đã phù hợp với bản thể của nó. Sở học của tiền nhân rồi sẽ có hậu nhân giám định, có nghi vấn thì sẽ có tranh biện, có tranh biện thì sẽ có sáng tỏ, tri thức chân chính sẽ ngày càng được phân định rõ ràng. Tài sĩ trong thiên hạ xuất hiện tầng tầng lớp lớp, ngôn luận nhiều sẽ giác ngộ người trong thế tục, ý dụ sâu xa, đừng khiến thay đổi làm cho bản thân bị u mê, đây cũng chính là việc mà tại hạ đang làm…”

Còn có người cố ý trào phúng nói: “Chiến sự của quý quốc còn chưa dừng, vì sao tiên sinh lại thanh nhàn đến đây du lịch?”

Mặc Phi trả lời: “Tệ quốc nhân tài đông đúc, thắng cục sớm định, không cần tại hạ phải lo lắng?”

Những việc như thế, Mặc Phi đều biện hộ tự nhiên, mặt không đổi sắc, thuyết phục phần lớn các tài sĩ.

Gần nửa tháng thời gian, thanh danh của Mặc Phi đã lên cao ở Đế Phách, người này ngoại trừ có dáng vẻ tuấn tú, cử chỉ thong dong, cách nói năng tao nhã cùng với học thức phong phú đều làm cho người ta tán thưởng không thôi.

Cũng có không ít quý tộc thế gia trực tiếp ném cành ô liu* cho nàng, nguyện lòng kính trọng như thượng khách.

* Cành ô liu: tượng trưng cho hòa bình.

Trên tay Mặc Phi cầm chiếc quạt hoa lan, trên quạt đề thơ:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Lan chi y y, dương dương kỳ hương.

Chúng hương củng chi, u u kỳ phương.

Bất thải nhi bội, vu lan hà thương?

Dĩ nhật dĩ niên, ngã hành tứ phương.

Văn vương mộng hùng, vị thủy ương ương.

Mê Truyện Dịch

Thải nhi bội chi, dịch dịch thanh phương.

Tuyết sương mậu mậu, lôi lôi vu đông,

Quân tử chi thủ, tử tôn chi xương*.

* Đây là bài thơ “U lan thao”. Tương truyền do Khổng Tử làm.

Ý nghĩa: Khi hoa lan nở, phía xa xa vẫn ngửi được mùi hương thoang thoảng của hoa. Nếu không có người ngắt hoa cài lên áo, vậy đã tạo nên thương tổn gì cho hoa lan? Một người quân tử không được ai biết đến, thế thì có gì không tốt với hắn đâu. Ta quanh năm hành tẩu tứ phương, chứng kiến giá lạnh đông hàn, lúa mạch lại bắt đầu tươi tốt sinh trưởng, sức sống dạt dào. Nếu ngay cả lúa mạch cũng không sợ trời đông giá lạnh, như vậy, hoàn cảnh bất lợi thì có ảnh hưởng gì tới ta đâu. Một người quân tử là khi bị vây trong hoàn cảnh bất lợi mà vẫn duy trì được chí hướng và đức hạnh thường ngày của hắn.

Hương lan được xưng là vương giả, chúng hương bao bọc xung quanh, xa mà không nhạt, gần mà không nồng, sâu kín lan tỏa ra bốn phương.

Phong thái của Mặc Quân, độc nhất vô nhị.

Dọc theo con phố, cũng có không ít thiếu nữ ném đồ vật thiếp thân bên mình tới. May mà hơn nửa thời gian Mặc Phi đều ngồi trên xe ngựa, nếu không tất sẽ dẫn tới đông đảo người vây xem. Dân phong thời đại này có chút cởi mở, nữ tử nhân tình dạt dào, thật là làm cho người ta ốm yếu không dậy nổi, huống hồ nàng lại còn là kẻ giả dạng nam nhân nữa.

Nếu như chỉ có nữ tử thì cũng thôi, khi tham dự tụ hội, còn có cả nam tử quý tộc bày tỏ sự yêu thích ám muội với nàng. Mặc Phi đến thời đại này cũng được một, hai năm, đã sơ lược hiểu biết một số phong tục các quốc gia, lúc trước vì uống cùng bầu rượu với Vu Việt mà bị hiểu lầm, sau này nàng liền phá lệ lưu ý đến chuyện tình ở phương diện này. Ở Khánh Quốc, nam tử bày tỏ yêu đương thì sẽ đưa tặng trâm cài tóc, nguyện ý thì cầm lấy, không muốn có thể cự tuyệt.

Mặc Phi thân là thượng khanh của Chiếu Quốc, quý tộc Khánh Quốc cũng không làm khó xử, nếu không tất sẽ phải chịu sự trì trích của sĩ lâm.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phù Đồ Nữ Tướng
Chương 196

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 196
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...