Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phù Đồ Nữ Tướng – Chương 194

Phù Đồ Nữ Tướng

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mặc Phi lựa chọn một chiếc trong đó, mở quạt ra, toàn mặt trên là một khoảng trống nhạt màu, trên mặt quạt còn có một chỗ đặc biệt để đề thơ, thoạt nhìn có phong cách cổ xưa rất khác biệt.

Nàng ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, sau đó đề bút vẽ một đóa hoa mai lên mặt trên, cành mai cứng cáp, hoa mai điểm mờ, mặc dù kết cấu đơn giản, nhưng lại tươi mát đầy sức sống, vô cùng lịch sự tao nhã. Lúc trước để học viết tự, nàng đã học tập kỹ xảo hội họa mai, lan, trúc, cúc. Thi và họa luôn luôn kết nối với nhau, để có thể nắm giữ độ mạnh yếu của bút pháp, cần phải không ngừng luyện tập và thấu hiểu. Mặc dù tạo nghệ thi họa của nàng không cao, nhưng lại rất có đặc sắc, cũng có thể họa ra vài phần khí khái.

Họa xong, Mặc Phi lại đề thơ, viết: Tường giác sổ chi mai, lăng hàn độc tự khai. Diêu tri bất thị tuyết, vi hữu ám hương lai*.

* Đây là bài thơ “Hoa mai” của Vương An Thạch.

Phóng dịch: Quỳnh Chi ( 27/1/2007)

Mê Truyện Dịch

Góc tường mấy nhánh hoa mai

Nở trong băng giá tuyết rơi trắng ngần

Xa trông vẫn biết, chẳng nhầm

Mùi hương thanh khiết đã thầm tỏa lan.

Nguồn: Đây

Cảm hứng trỗi dậy, Mặc Phi lại họa lan, trúc, cúc lên ba mặt quạt còn lại, đồng thời chọn ra bốn dây kết có màu sắc khác nhau làm đuôi quạt.

Sau khi mấy người hầu và thợ thủ công nhìn thấy chiếc quạt làm xong thì đều không nhịn được mà tán thưởng, cho dù nhóm hắn có không hiểu biết văn chương nhưng cũng nhìn ra được vật ấy rất khác biệt, cầm quạt trong tay lại tăng thêm vài phần nhã ý.

Tê Túc nghe nói quạt đã làm xong, không nhịn được đến đây nhìn một cái. Vừa mới tiến vào cửa đã thấy Phù Đồ đứng bên cửa sổ, gió mát lùa vào, ống tay áo khẽ bay, quạt xếp khẽ giương, dây kết lay động, trong nháy mắt vô cùng tao nhã, làm cho người ta sinh lòng hâm mộ.

Bước chân của Tê Túc hơi dừng lại, trong lòng toát ra một loại cảm giác kỳ quái, vừa chua lại vừa ngọt.

“Chủ nhân.” Tiếng hành lễ của hạ nhân làm cho Tê Túc hoàn hồn, hắn cầm lấy một chiếc quạt xếp trên bàn, mở ra, chỉ thấy bên trên vẽ mấy cây trúc, thân mình đứng thẳng, đậm nhạt phù hợp, được phối với một bài thơ viết: Bất dụng tài vi minh phượng quản, bất tu tiệt tác điếu ngư can. Thiên hoa bách thảo điêu linh hậu, lưu hướng phân phân tuyết lý khán*.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

* Đây là bài thơ “Đề lý thứ vân song trúc” của Bạch Cư Dị.

《 Đề lý thứ vân song trúc 》là một bài thơ thất tuyệt. Hai câu này nói là, vào mùa đông giá lạnh, thiên hoa bách thảo đều tàn lụi, chỉ có cây trúc trước cửa là vẫn xanh màu bích lục, nhìn trời tuyết bay mịt mờ trong gió thổi, màu xanh nổi trên nền trắng xóa, phong cách đơn độc cao ngạo. Thi nhân Bạch Cư Dị nhìn thấy thì vô cùng yêu thích cho nên phẩm giá và tán tụng cây trúc.

Chỉ trong nháy mắt, Tê Túc đã thích ngay cái chuôi quạt này, bất kể là thân trúc cứng cỏi, hay là bài thơ cao ngạo kia, đều khiến cho lòng hắn có cảm ứng.

Mặc Phi thản nhiên nhìn hắn một cái, nói: “Thợ thủ công trong phủ các hạ quả là khéo tay, sự tinh tế của chiếc quạt đã nằm ngoài dự kiến của tại hạ.”

“Phù Đồ khiêm tốn rồi.” Tê Túc gấp gọn chiếc quạt, vỗ nhẹ một cái vào lòng bàn tay, cười nói, “Chiếc quạt vốn là tục vật, nhưng nhờ có sự khéo léo của Phù Đồ, lập tức mục nát hóa thần kỳ, tại hạ cũng không khỏi rung động.”

Mặc Phi trầm mặc, lời của Tê Túc hiển nhiên là cũng muốn một chiếc quạt. Nàng suy nghĩ, nay bản thân đang bị người ta quản thúc, cũng không cần phải tính toán chi li với hắn làm gì, vì thế nàng gật đầu nói: “Nếu như Tê Túc thích, ngoại trừ chiếc quạt hoa mai, còn lại đếu có thể lựa chọn.”

“Vậy thì đa tạ.” Tê Túc vui vẻ giơ chiếc quạt trong tay lên, “Tại hạ chọn cái này.”

Không biết có phải nhìn nhầm hay không, Mặc Phi cảm thấy giờ phút này, nụ cười của Tê Túc lại rất chân thật.

“Xem ra tại hạ cũng được hưởng nhờ phúc của tiểu tử Phương gia kia rồi.” Tê Túc lại nói, “Ngày mai tại hạ mời tiểu tử Phương gia tới Phượng Tường Uyển, thế nào?”

Mặc Phi thản nhiên gật gật đầu.

Ngày hôm sau, quả nhiên Tê Túc mời Phương Thần vào Phượng Tường Uyển, dưới sự yêu cầu của Mặc Phi, để bọn họ ở riêng một chỗ.

Phương Thần cười hì hì hành lễ với Mặc Phi, Mặc Phi kéo hắn đến ngồi xuống một bên, đưa chiếc quạt đã chuẩn bị đến trước mặt hắn.

Phương Thần vừa mở chiếc quạt, lập tức mặt mày hớn hở: “Hắc hắc, quả nhiên Phù Đồ ra tay bất phàm, vật này thật là lịch sự tao nhã, tiểu tử vô cùng thích.”

“Thứ này có thể cất trong tay áo, thuận tiện cho việc mang theo. Mặc dù bây giờ đã là cuối thu, không có nhu cầu dùng quạt, nhưng thuận tay cầm theo cũng tăng thêm phần phong nhã.”

Phương Thần gật gật đầu, cầm quạt đứng lên rồi đi vài bước, thiếu niên tuấn nhã, cầm quạt xếp trong tay, phe phẩy tạo gió, quả là cảnh đẹp ý vui không nói nên lời. Ngắm cảnh một lát, đột nhiên Phương Thần dừng lại nhìn quanh một hồi, sau đó cẩn thận lấy một cái bọc nhỏ từ trong lòng ra, sau khi mở ra, rõ ràng bên trong vải trắng đựng một khối bùn dỏ.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phù Đồ Nữ Tướng
Chương 194

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 194
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...