Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phong Nguyệt Bất Độ – Chương 15: Một hộp 6 cái, còn 5 hộp

Phong Nguyệt Bất Độ

Tác giả: Mang Li
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lúc Ôn Hành Chi đến, vừa hay đã phá vỡ thế bế tắc này.

Tối qua anh ta nghỉ ngơi ở khách sạn bên này, vốn là được Lê Nguyệt gọi đến để ăn sáng cùng em gái, nhưng không ngờ lại tình cờ gặp phải chuyện này.

Anh ta liếc nhìn hiện trường, nhanh chóng hiểu ra đã xảy ra chuyện gì, bước vào, nhìn Minh Ương: “Không sao, đừng lo lắng, cô về trước đi.”

Lê Nguyệt nhìn miếng ngọc bội, ánh mắt lại chuyển sang Minh Ương, chân mày vẫn luôn nhíu chặt. Vẻ kinh hồn chưa định của bà dần lắng xuống, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên gương mặt Minh Ương.

Bà vẫn luôn không nói gì.

Minh Ương xin lỗi thêm lần nữa rồi mới rời đi.

Từ trước đến nay Lê Nguyệt đều là người dễ gần, sự cố vừa rồi xảy ra quá đột ngột, cô chưa từng thấy dáng vẻ này của Lê Nguyệt, vì vậy, hoàn toàn không phản ứng kịp.

Lúc về phòng, Mạt Mạt vẫn đang sắp xếp những món quà đó. Minh Ương có chút lơ đãng, không biết đang nghĩ gì.

Cô kéo chiếc vali mình hay dùng nhất ra, lục lọi trong ngăn, nhưng không tìm thấy thứ muốn tìm.

Đôi khi Mạt Mạt sẽ giúp cô sắp xếp hành lý, Minh Ương quay đầu lại hỏi: “Mạt Mạt, em có nhớ miếng ngọc bội của chị để ở đâu không?”

Mạt Mạt đang ghi chép trong sổ, món quà này phải gửi bưu điện, món này lát nữa có thể mang đi tặng. Đầu cũng không ngẩng lên mà trả lời: “Để trong chiếc túi xách mà chị mang đến hôm đó.”

Lần này cô đến đây tổng cộng chỉ mang hai chiếc túi.

Minh Ương nhớ ra rồi, nhanh chóng qua đó tìm ra.

Miếng ngọc bội này cô đã đeo từ nhỏ, sau này vì tính chất công việc, quanh năm suốt tháng bay khắp nơi, Triệu Thụy Chi liền mang đến chùa cầu nguyện, giống như một lá bùa hộ mệnh, bỏ vào trong một chiếc túi gấm cho cô, dặn cô mỗi khi đi xa đều phải mang theo.

Cô đã rất lâu không lấy ra xem, nên vừa rồi tuy cảm thấy quen thuộc, nhưng không dám chắc chắn.

Lúc này, cô lấy miếng ngọc bội từ trong túi gấm ra, sau khi nhìn rõ hình khắc trên đó, mới cuối cùng xác nhận được suy đoán của mình ban nãy.

Quả thật rất quen thuộc.

Vân của ngọc giống, hoa văn trên đó cũng giống, đều là rồng và phượng.

……Là trùng hợp sao?

Cô hơi cau mày, đầu ngón tay vô thức vuốt ve trên đó. Mạt Mạt hỏi: “Sao vậy? Chị đột nhiên tìm nó làm gì?”

Cô lắc đầu: “Không có gì.”

Minh Ương cầm điện thoại, gửi một tin nhắn * cho Ôn Tuyền: 【Thật ngại quá, đã làm rơi ngọc bội của cô.】

Ôn Tuyền biết cô vẫn còn canh cánh chuyện ban nãy, liền an ủi: 【Không sao đâu, không bị vỡ, đừng lo!】

Đầu ngón tay cô hơi dừng lại, vẫn hỏi: 【Tôi muốn hỏi một chút, miếng ngọc bội đó mua ở đâu vậy? Liệu có mẫu giống hệt không?】

Ôn Tuyền: 【Chắc là không có đâu, đó là】 cô ấy đang gõ chữ, vô thức muốn nói “bác cả”, nhưng lại sửa lại: 【Bố mình tình cờ có được miếng ngọc, rồi đặc biệt tìm người đi khắc.】

Miếng ngọc bội này nếu là của cô ấy, thì ban nãy cô ấy đã không hoảng hốt như vậy——vấn đề là không phải.

Bình thường cô ấy và Lê Nguyệt chuyện gì cũng dễ nói, nhưng có một lĩnh vực đặc biệt, không thể chạm đến.

Minh Ương cúi đầu nhìn miếng ngọc bội trong tay, nghi ngờ càng sâu hơn.

Ôn Tuyền thực ra không chắc chắn. Sau bữa ăn, lúc ngồi cùng Ôn Hành Chi, cô ấy bèn hỏi thêm một câu: “Anh, miếng ngọc bội đó có cái giống hệt không ạ?”

Ôn Hành Chi ngước mắt “Chỉ có anh và Ôn Hi mỗi người một miếng. Sao vậy?”

“Dạ không, Minh Ương hỏi em, em xác nhận lại chút thôi.”

Ôn Hành Chi thu tầm mắt lại. Đoán rằng cô có lẽ muốn mua một cái y hệt để tặng lại.

“Nói với cô ấy không cần để trong lòng.”

“Vâng ạ.” Ôn Tuyền bấm điện thoại.

Hết năm mới, thời gian nghỉ ngơi của Thẩm Ký Niên không được tính là nhiều. Hôm đó thức đêm chạy đến chỗ cô, đã là khoảng thời gian vụn vặt khó khăn lắm mới chen ra được.

Tết còn chưa qua, các buổi xã giao của anh đã chất thành đống, thư mời từ các nơi bay tới như tuyết.

Tiệc rượu đến tận đêm khuya mới tan, sau khi lên xe, Thẩm Ký Niên liếc nhìn thời gian, khách sạn này cách nhà họ Thẩm rất gần, anh liền ra lệnh: “Về Thẩm gia.”

Dặn dò xong, anh liền nhắm mắt nghỉ ngơi.

Lúc anh về đến nhà, đã gần tờ mờ sáng.

Một người giúp việc lớn tuổi đã làm việc nhiều năm trong nhà vẫn chưa ngủ, giúp đỡ nhận lấy đồ trong tay anh.

Thấy ánh mắt anh hướng về phía đống quà tặng chất bên cạnh, bà cười giải thích: “Hôm nay Mạnh đổng (Chủ tịch Mạnh) và bà Mạnh dẫn theo Mạnh tiểu thư đến đây, cùng ăn tối ở đây, đây đều là những thứ họ mang đến.”

Gần đây hai nhà liên lạc với nhau rõ ràng đã trở nên thường xuyên hơn.

Bất kỳ ai quen thuộc với tình hình đều có thể thấy rằng, họ nhất định đã đạt được thỏa thuận hoặc hợp tác ở một phương diện nào đó.

Thành Oánh vẫn chưa ngủ. Từ trên lầu đi xuống mấy bậc thang, yên lặng nhìn xuống dưới nhà.

Thẩm Ký Niên liếc qua bên đó một cái, ngón tay thon dài cởi cúc áo vest, tiện tay đưa cho người giúp việc. Đột nhiên, anh ngước mắt lên.

Thành Oánh vịn vào lan can, vẻ mặt bình tĩnh, “A Niên, theo mẹ một lát.”

Người giúp việc không biết hai mẹ con muộn thế này rồi còn có chuyện quan trọng gì cần bàn bạc, không yên tâm lắm mà liếc nhìn anh một cái.

Sắc mặt Thẩm Ký Niên vẫn không đổi, cất bước đi theo vào phòng sách của bà.

Bố anh gần đây đều đang xử lý công việc bên Đức, chỉ về nhà hai ngày vào đêm giao thừa, bây giờ lại vội vã đi rồi, cho nên trong nhà chỉ có Thành Oánh.

Thành Oánh vừa rồi đã đi ngủ, bà kéo lại chiếc áo khoác choàng trên vai, lên tiếng hỏi: “A Niên, đêm giao thừa con đã đi đâu?”

Sắc mặt Thẩm Ký Niên nhàn nhạt. Bà hỏi anh, không phải là để cần câu trả lời. Nếu bà đã hỏi, chứng tỏ mười phần thì có đến tám chín phần là bà đã biết tình hình.

Anh thản nhiên nói: “Chuyện này không liên quan đến mẹ.”

Thành Oánh cau chặt mày. Bà nhìn đứa con trai từ nhỏ đã điềm đạm hiểu chuyện, đột nhiên phát hiện ra sự thay đổi của anh.

Họ bảo anh tìm thời gian để gặp Mạnh Thiếu Linh một lần, nhưng anh lại không có thời gian. Vốn tưởng là thật sự không rảnh, nhưng ai ngờ được, đêm giao thừa hôm đó anh lại ngồi xe mấy tiếng đồng hồ để đến một nơi khác, ngay cả nhà cũng không về.

Bà hít một hơi thật sâu, đè nén cảm xúc, chỉ hỏi: “Con định làm thế nào?”

Bà thật sự không nhìn thấu anh nữa rồi. Kể từ khi anh tiếp quản vị trí ở Kinh Việt, tâm tư liền ngày càng sâu không lường được. Thêm vào đó thời gian họ ở nhà đều không nhiều, ở cùng nhau cực kỳ ít.

Thẩm Ký Niên che giấu vẻ mặt bình tĩnh dưới ánh đèn. Anh hơi cụp mi mắt, nhìn đồng hồ trên tay, thời gian trên đó chậm rãi trôi.

——Anh vẫn chưa nghĩ xong.

Nếu như đã nghĩ xong rồi, thì đã không cần phải khó xử như thế này.

Anh chỉ nói: “Con sẽ xử lý tốt.”

Thành Oánh còn định nói gì đó, mấp máy môi.

Thời gian đã muộn.

Thẩm Ký Niên đứng dậy, “Mẹ nghỉ sớm đi ạ.”

Anh không dừng bước, đi thẳng về phòng ngủ của mình ở Thẩm gia.

Chuyện hai nhà Thẩm-Mạnh giao du với nhau ít nhiều cũng đã lan ra ngoài.

Cả đêm không xem điện thoại, mới phát hiện Chúc Qua gửi tin nhắn cho anh: 【Tam ca, cô ấy biết chưa?】

Câu hỏi này thật khó hỏi, Chúc Qua đã phải vò đầu bứt tai một lúc lâu mới gõ ra được mấy chữ này. Gửi xong, nhìn chằm chằm một hồi lâu, lại muốn trau chuốt thêm, nhưng đã quá thời gian thu hồi, nên chỉ đành khô khan chờ đợi.

Không ngờ đợi một cái là hết nửa ngày.

Thẩm Ký Niên: 【Chưa.】

Giờ này, đám người này lướt mạng là nhanh nhất. Chúc Qua trả lời trong một giây: 【Có cần nói cho cô ấy không?】

Đầu ngón tay anh dừng lại trên màn hình, nhắm mắt lại. Một lúc lâu sau, mới lên tiếng: 【Đợi thêm chút nữa.】

Anh luôn nghĩ rằng cứ đợi thêm chút nữa, muộn hơn một chút. Anh cũng không biết mình muốn đợi điều gì.

Minh Ương nhìn lịch trình công việc, tính toán thời gian. Nghĩ rằng mấy ngày này sẽ chạy lịch trình cho nhanh, dành ra một ngày rảnh để về Bách Duyệt Uyển một chuyến.

Anh không có thời gian qua đây, thì cô sẽ tìm thời gian để về.

Nhưng lịch trình của cô vốn đã nhiều, nếu xếp kín hơn nữa, cô sẽ càng bận rộn hơn.

Liên tiếp hai ngày thời gian của cô đều rất gấp gáp, không để ý đến người khác cho lắm.

Trưa hôm đó, cô tùy tiện tìm một chỗ không có người rồi ngồi xuống ăn trưa. Thời gian nghỉ ngơi không nhiều, lát nữa còn có một cảnh quay của cô, phải đi chuẩn bị trước.

Góc này không có mấy người. Cô vừa ăn vừa liếc điện thoại, lúc có người ngồi xuống bên cạnh, cô còn tưởng là đồng nghiệp trong đoàn phim. Không ngờ ăn được hai miếng quay đầu lại, người nhìn thấy lại là Lê Nguyệt.

Lê Nguyệt bưng hộp cơm, ngồi ăn cùng cô ở bên cạnh.

Minh Ương ngẩn ra một chút. Mấy ngày nay quá bận, cô không gặp lại người nhà Ôn Tuyền mấy.

Chuyện hôm đó qua đi chưa lâu, cô không biết Lê Nguyệt có còn giận không. Đắn đo, cô lên tiếng: “Thật xin lỗi ạ, dì, hôm đó cháu không cố ý.”

Cô ăn cơm hộp của đoàn phim, phần của Lê Nguyệt là do người nhà vừa mang đến, món ăn rõ ràng phong phú hơn nhiều, trông cũng ngon miệng hơn.

Lê Nguyệt vẫn chưa bắt đầu ăn, đũa vẫn còn sạch, bà gắp một ít thức ăn cho Minh Ương.

“Không sao, cháu không cố ý mà.” Đứa trẻ này đã xin lỗi mấy lần rồi, Lê Nguyệt nhận ra rằng hôm đó mình đã dọa nó sợ.

Bà dường như đã trở lại dáng vẻ ngày thường. Nhưng Minh Ương vẫn còn nhớ bà của ngày hôm đó.

Minh Ương thử hỏi: “Miếng ngọc bội đó rất quan trọng với dì đúng không ạ?”

Lê Nguyệt hơi cúi mắt, đáp một tiếng.

Minh Ương gắp một đũa thức ăn được gắp qua ăn “Là để cho Ôn Tuyền ạ?”

Tình cảm thường ngày của họ cực kỳ tốt, mỗi lần cô nhìn thấy họ, đều là trạng thái khiến người ta ngưỡng mộ. Vô thức đoán như vậy không phải là không có lý.

Lê Nguyệt nghiêng đầu nhìn cô, cười nói: “Đó không phải của Ôn Tuyền.”

Bà giải thích: “Chồng dì năm đó đã làm hai miếng ngọc bội, một cho con trai, một cho con gái. Miếng hôm đó là của Hành Chi.”

Minh Ương gần như hỏi tiếp theo mạch câu chuyện: “Vậy miếng còn lại thì sao ạ?”

Giọng Lê Nguyệt dịu đi: “Ở trên người con gái của dì.”

Ôn Hành Chi không thích đeo đồ trên người, nhưng con gái thì vẫn còn nhớ, miếng ngọc bội đó vẫn luôn đeo trên cổ, lúc mất tích vẫn còn đeo.

Sáng hôm đó, chính Lê Nguyệt là người thay váy cho cô bé. Cô bé khóc lóc nói không muốn mặc màu vàng, muốn mặc chiếc váy màu hồng có hoa, Lê Nguyệt nén cười, vẫn đi lấy cho cô bé thay, còn tự tay chỉnh lại miếng ngọc bội cho cô bé.

Hai miếng ngọc bội giống nhau đến bảy phần, sau này miếng của Ôn Hành Chi liền được Lê Nguyệt giữ lấy, luôn nghĩ rằng liệu nó có phải là một manh mối hay không.

Ròng rã hai mươi ba năm, bà vẫn chưa từ bỏ.

Minh Ương vốn tưởng rằng chỉ có một miếng đó, miếng tương tự trong tay mình chỉ là trùng hợp.

Lại không ngờ, đằng sau còn có câu chuyện này.

Lê Nguyệt không để ý đến sự khác thường của cô, gắp thêm cho cô một ít món tủ của đầu bếp nhà mình “Cháu đừng sợ, dì không giận đâu. Có thời gian rảnh thì qua đây chơi nhiều nhé.”

Minh Ương mím môi, cười một cái.

Chuyện vốn không nghĩ nhiều nữa, cô dường như…… lại nghĩ không thông rồi.

Lê Nguyệt nói chỉ có hai miếng, vậy miếng trong tay cô sao lại có thể giống đến thế?

Lê Nguyệt muốn trò chuyện với cô, sợ cô ăn cơm cùng người lớn tuổi sẽ câu nệ, liền chủ động tìm chủ đề: “Ở đây nhiều ngày như vậy mà chưa thấy người nhà cháu đến thăm.”

Minh Ương tạm thời dẹp đi những suy nghĩ hỗn loạn, thuận miệng trả lời: “Người nhà cháu ít khi đến, về cơ bản đều là một mình cháu ở bên ngoài.”

Người khác thường có bố mẹ đến thăm phim trường, nhưng cô thì không. Chỉ có trợ lý ở cùng cô trong đoàn phim, Châu Mộ thỉnh thoảng sẽ dành thời gian đến thăm cô.

Lê Nguyệt bất giác dừng động tác, nghiêng mắt nhìn cô.

Thực ra trước lần hợp tác này, Lê Nguyệt đương nhiên cũng đã nghe được một vài tin tức về cô trên mạng. Nhưng sau khi quen biết, sẽ phát hiện ra cô và lời đồn hoàn toàn không giống nhau.

Sự nỗ lực của cô, trên con đường này, đã tự mình nỗ lực đi rất lâu.

Có lẽ cũng vì vậy.

Cô mới có thể dựa vào chính mình, đi đến vị trí ngang hàng với Ôn Tuyền ngày hôm nay……

Cô không có nhiều thời gian nghỉ trưa, vội vàng ăn xong bữa trưa đã bị gọi đi chuẩn bị trang điểm cho cảnh quay tiếp theo. Minh Ương đi được nửa đường, lại quay đầu vẫy tay với Lê Nguyệt, “Cảm ơn thức ăn của dì ạ.”

Lê Nguyệt dịu dàng cười, ra hiệu cho cô mau đi làm việc.

Bận rộn liên tục mấy ngày nay, nhưng may mà sau khi quay xong chiều nay là có thể tạm dừng một giai đoạn.

Tài xế đã sớm chờ sẵn, đợi đến khi mặt trời lặn sau ngọn núi xa, hiện trường tan làm, Minh Ương tẩy trang xong liền lên xe trở về.

Cô không báo trước cho anh.

Mãi cho đến đêm khuya.

Thẩm Ký Niên vừa nới lỏng cà vạt, vừa mở cửa nhà.

Bình thường nếu không có việc gì, anh sẽ không về Thẩm gia, về cơ bản đều ở bên này.

Minh Ương không có ở đây, đèn trong nhà vẫn tối như thường lệ, trong phòng tối đen như mực.

Ngay khoảnh khắc trước khi bật đèn, đầu ngón tay anh khựng lại, nhạy bén cảm nhận được sự bất thường trong nhà hôm nay.

Anh ngước mắt lên.

Cảm nhận được có người đến gần.

Đèn còn chưa bật, giây tiếp theo, cô trực tiếp ngẩng đầu hôn lên môi anh.

Trong bóng tối, ánh mắt của người đàn ông sắc như chim ưng. Thân thể mềm mại nhẹ nhàng áp vào, anh đưa tay trực tiếp nắm lấy eo cô.

Anh ngậm lấy môi cô, thăm dò vào trong, cứ thế trực tiếp ấn cô xuống mà hôn, thậm chí không cần quá nhiều thời gian phản ứng, hai người đã cùng nhau hòa vào bóng tối.

Đầu ngón tay cô chạm vào cúc áo sơ mi của anh, lay hoay mấy lần cũng không cởi được. Yết hầu của người đàn ông khẽ động, nắm lấy tay cô, trực tiếp giúp cô giật ra, một lúc giật tung mấy cái.

Hơi thở dồn dập ngày càng nhanh, cô khẽ thở hổn hển, hít lấy dưỡng khí.

Thẩm Ký Niên nắm lấy cổ tay cô, cúi mắt nhìn cô, giọng nói hơi khàn, “Về lúc nào vậy?”

Mùi rượu trên người anh rất rõ, vừa nhìn là biết mới từ một buổi xã giao về. Minh Ương không trả lời, mà lại đến gần cổ áo anh, hít hít một hơi.

Thẩm Ký Niên khẽ cong khóe môi, biết rõ còn cố hỏi: “Em ngửi gì thế?”

Hình như có mùi nước hoa, lại hình như không, thoang thoảng.

“Kiểm tra đột xuất.” Cô ngước mắt nhìn anh, trong bóng tối, ánh mắt cũng sáng ngời. Minh Ương nhón chân vòng tay qua cổ anh, “Xem Thẩm tiên sinh có nhân lúc em không có ở đây, đi tìm hồng phấn giai nhân nào không.”

Anh nhướng mày: “Vậy có ngửi thấy không?”

Đợi đến khi mắt đã quen với bóng tối trong phòng, mới phát hiện trong nhà không phải hoàn toàn không có ánh sáng. Bên ngoài, mặt trăng đã lên cao, ánh trăng trong sáng rải khắp mặt đất, ánh bạc chiếu vào trong phòng, trông mới trong trẻo sạch sẽ làm sao.

Độ sáng này vừa đủ, đủ để anh nhìn rõ cô, lại không đến mức làm phiền bầu không khí này.

“Ngửi thấy rồi.” Cô cố ý nói, còn nín cười.

Thẩm Ký Niên lần này không biết đã “ăn chay” bao lâu, nắm lấy xương bàn tay cô, nhanh chóng lại cúi đầu chặn lấy môi cô.

“Vậy khứu giác của Minh tiểu thư không tốt lắm đâu.” Anh lười biếng hừ cười một tiếng.

Người đàn ông này trong lúc vô tình cũng toát ra vẻ cao ngạo chỉ thuộc về riêng anh.

Một mặt tiếp tục hôn, một mặt cô cong khóe môi lên.

Mấy ngày không chạm vào nhau, cơ thể còn thành thật hơn bất cứ thứ gì.

Cô hôn môi anh, hôn cằm anh, hôn yết hầu của anh, từ từ trêu chọc. Người anh nóng ran lên, bàn tay dần dùng sức, mu bàn tay nổi lên những đường gân xanh. Anh giật cà vạt xuống, nhét vào tay cô.

Không bao lâu sau đã quay về phòng. Thẩm Ký Niên rảnh tay để kéo ngăn kéo ra.

Minh Ương khẽ hít thở, quay đầu nhìn một cái.

Chỉ còn lại mấy hộp, nằm rải rác. Bởi vì lần này cô sẽ có một khoảng thời gian không về nhà, nên có lẽ không nghĩ đến việc bổ sung, trong ngăn kéo hiếm khi lại trống trải như vậy.

Để ý thấy ánh mắt của cô, anh tùy ý liếc qua một cái. Cúi đầu hôn nhẹ lên chóp mũi cô, khàn giọng nói: “Lát nữa anh cho người mang đến.”

“Không cần đâu.” Minh Ương nắm lấy ngón tay anh.

Anh cúi mắt nhìn cô, đôi mắt phượng kia như biển sâu trong đêm, tối đến kinh người. Anh không có nhiều kiên nhẫn để đợi cô nói, đã đưa tay ra lấy.

Cô nuốt nước bọt, khó khăn lắm mới nói tiếp được “Em muốn xem thử khi nào thì dùng hết.”

Cô đếm.

Một hộp sáu cái, còn năm hộp.

Thẩm Ký Niên không để ý.

Chỉ lơ đãng đáp một tiếng: “Ừm.”

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Xin hỏi ngài bên này có cần dịch vụ gì không ạ ~
Chương 2: Người của anh, làm sao có thể để người khác bắt nạt?
Chương 3: “Chỉ một lần thôi.”
Chương 4: "Vội kết hôn thế à?"
Chương 5: Cô chưa từng nghĩ đến tương lai với anh
Chương 6: “Ương Ương, sao em lại chẳng cần gì cả vậy?"
Chương 7: Anh muốn cô đòi hỏi nhiều hơn
Chương 8: Có rồi, tình cảm rất tốt
Chương 9: Giữa họ, đã sắp bắt đầu đếm ngược rồi.
Chương 10: "Vậy còn anh? Anh cũng rung động sao?”
Chương 11: Cô đang giành váy cưới với tôi, hay là đang giành người với tôi?
Chương 12: Thẩm tổng cũng sẽ bảo vệ đến mức này ư?
Chương 13: Cô nói xem, ai sẽ là người mặc lên chiếc váy cưới mà anh ấy đã mua vào ngày hôm đó?
Chương 14: Em lấy rượu của tôi, đi uống với người đàn ông khác?
Chương 15: Một hộp 6 cái, còn 5 hộp
Chương 16: Anh từng nghĩ đến việc kết hôn chưa?
Chương 17: Anh sẽ không chia tay cô ấy phải không?
Chương 18: “Ương Ương, cho anh ba năm.”
Chương 19: Thị uy chăng?
Chương 20: Các anh khi nào kết hôn?
Chương 21: Cô cũng sẽ như trước đây xuất hiện trước xe của người khác không?
Chương 22: "Cô chính là Ôn Hi."
Chương 23: Cách nói mới mẻ thật, dùng nó để hạn chế số lần.
Chương 24: “Là ta có lỗi với con bé.”
Chương 25: Anh ấy nhìn trúng cơ thể của cô, thì ra vóc dáng của cô tốt như vậy.
Chương 26: Yêu anh ấy không? Có lẽ vậy
Chương 27: Giữa họ, cũng chỉ đến đây mà thôi
Chương 28: Được rồi lại mất, hợp rồi lại tan, vạn lần đừng cầu toàn.
Chương 29: Con đừng sợ ta, con từ nhỏ đã thích bố nhất.
Chương 30: Con chỉ là chưa từng nghĩ rằng, sẽ có người yêu thương con đến vậy.
Chương 31: "Lúc nó còn nhỏ, ông thường xuyên bế nó đúng không?"
Chương 32: Con bé sẽ không trở về đâu, bởi vì Ôn Tuyền ở đây.
Chương 33: "Chúc anh trước, tân hôn vui vẻ."
Chương 34: Hôn kỳ đã định, ngày lành tháng tốt.
Chương 35: Cô ta đến tìm em, sao không nói cho anh biết?
Chương 36: Hủy bỏ hôn sự, thông báo tin kết hôn mới
Chương 37: Gần bảy tuần
Chương 38: Em định làm gì? Ôn Hi
Chương 39: Tại sao lại mang thai?
Chương 40: Cô nhìn người khác, giống ánh mắt khi cô nhìn anh
Chương 41: Uống rượu thì uống rượu, mọi người đừng lúc nào cũng nhắc đến cô ấy.
Chương 42: Nhịp tim cuộn trào mạnh mẽ kia chính là câu trả lời mà cô muốn từ anh.
Chương 43: Gặp lại cũng chẳng nhận ra
Chương 44: Sau khi trêu chọc thì đừng nghĩ đến việc toàn thân trở ra
Chương 45: Mà là ngày đó anh không thể kìm nén được nữa.
Chương 46: Tất cả làm lại từ đầu
Chương 47: Nếu chưa từng yêu, sẽ không có đứa trẻ đó
Chương 48: Thẩm tiên sinh, tôi sắp kết hôn rồi
Chương 49: Cô hận qua hận lại, cũng chỉ là hận người anh ấy yêu không phải là cô.
Chương 50: Xuống đây, tách khỏi anh ta
Chương 51: Trước mặt tất cả mọi người, anh quỳ một gối xuống
Chương 52: Người bên ngoài đang đợi, nhưng người bên trong không buông!
Chương 53: “Tôi sáng lập vì một người.”
Chương 54: Minh tiểu thư kết hôn, liệu có cân nhắc đến món quà tặng kèm này không?
Chương 55: #MinhƯơngpháthai#
Chương 56: Sinh nó ra xem, tôi có thể cho em những gì?
Chương 57: Cô ấy là nữ chính duy nhất trong cuộc đời tôi
Chương 58: Về nhà thôi, Hi Hi.”
Chương 59: Nhìn xem anh có thể làm được đến mức nào?
Chương 60: "Còn muốn nữa không?"
Chương 61: Chỉ có vợ chồng, mới không phân biệt của anh của tôi.
Chương 62: Thiên kim duy nhất, một và chỉ một của nhà họ Ôn, cảm ơn.
Chương 63: Buổi “xem mắt”, anh nhất định phải phá cho bằng được.
Chương 64: Sự cố chấp dành cho cô đã trở thành một căn bệnh vô phương cứu chữa.
Chương 65: Bỏ tôi ra khỏi danh sách chặn đi
Chương 66: Mưa ở Bắc Thành quá lớn, rơi trên người sẽ rất đau.
Chương 67: Đừng kêu nữa, cô ấy không cần mày nữa rồi.
Chương 68: Đó là kết quả mà cô muốn
Chương 69: “Anh có thể nào đột nhiên xuất hiện”
Chương 70: Ông trời không cho phép, tôi cho phép
Chương 71: Em nghĩ nhiều rồi, anh không có rộng lượng như vậy đâu
Chương 72: Nhịn đến khi anh bốc hỏa
Chương 73: Cho nên, bài toán này không có lời giải
Chương 74: Tự do và anh, không nhất định phải đưa ra lựa chọn một trong hai.
Chương 75: Khi nào muốn gặp anh sẽ xuất hiện
Chương 76: Cô đã đặt cược tất cả may mắn của mình
Chương 77: Không khác gì lấp đầy vực sâu ham muốn của anh hôm nay
Chương 78: Anh cho phép cô tự do xâm nhập
Chương 79: Chủ nghĩa anh hùng cả thời thiếu nữ của cô
Chương 80: Ngay tại đây, tổ chức một hôn lễ
Chương 81: Thẩm Ký Niên, Ôn Hi, cùng ký giấy đăng ký kết hôn, hôn nhân đã định.
Chương 82: Trả lời sai rồi, phải bị trừng phạt, bảo bối.”
Chương 83: Anh giúp xoa bóp đôi chân đang run rẩy của cô
Chương 84: Nói với bố, chúng ta sẽ ở đó
Chương 85: Cháu và cô ấy đều không sợ
Chương 86: Nhưng làm sao bây giờ, em có chút hối hận
Chương 87: Cô ấy kết hôn rồi, nên cậu mới yên tâm đưa cô ấy ra ngoài đúng không.
Chương 88: Cô Minh định vu khống tôi như thế nào
Chương 89: Ta muốn con bé mấy mươi năm còn lại, thuận lợi bình an không lo nghĩ
Chương 90: Anh phải dùng cả quãng đời còn lại để trả lời.
Chương 91: Một tin nhắn mới hiện lên: Chúc mừng kỷ niệm 8 năm
Chương 92: Không được xé! Đây là chiếc váy em thích nhất.
Chương 93: Phu nhân đang kiểm tra sao?
Chương 94: Nhưng anh ấy cũng sẽ vì em mà dậy sóng
Chương 95: Việc yêu cô ấy, chính là bản thân sự lãng mạn
Chương 96: Cũng giống như ở đây, bát nước hất đi không đầy lại được, bảo bối
Chương 97: Thẩm Ký Niên Minh Ương trăm năm hạnh phúc
Chương 98: Hi Hi muốn phần thưởng gì?
Chương 99: Món quà này cần anh đích thân mở
Chương 100: “ Anh nhanh lên.” “Không nhanh được.”
Chương 101: Có thể trả cô ấy lại cho tôi được không?
Chương 102: Họ vì cả đời này của cô mà dốc hết tâm tư
Chương 103: Em chỉ thích một mình anh
Chương 104: Ông chờ đợi con gái của mình, tỏa sáng vạn trượng, lấp lánh thế gian.
Chương 105: “ Công chúa, vương miệng bị lệch rồi.”
Chương 106: Anh đã giày vò cô đến mức nào rồi?
Chương 107: “Anh không muốn có một cô con gái sao?” “Không muốn.”
Chương 108: Bởi vì, có thai rồi đó ~
Chương 109: Bởi vì chúng ta sinh ra là để dành cho nhau.
Chương 110: Em cũng thương anh một chút, có được không?
Chương 111: "Minh Ương, em đừng bắt nạt anh."
Chương 112: Nhẹ thôi, đừng làm vợ bố đau
Chương 113: Ương Ương của anh, được như ý nguyện
Chương 114: Lấy theo họ của cô, lấy cảm hứng từ tên của cô
Chương 115: "Nhớ bố đến thế cơ à?"
Chương 116: Bài học đầu tiên là yêu cô ấy
Chương 117: Đồ lười này, tốt nhất là giống mẹ con
Chương 118: Vì mẹ là bảo bối đầu tiên mà.
Chương 119: Ghen à? Tâm can của anh.
Chương 120: Nữ hoàng mang vương miệng, tỏa sáng khắp thế giới.
Chương 121: Đứa trẻ hay bám người sẽ bị bỏ rơi.
Chương 122: Bố ơi…..Bố ơi!!!!
Chương 123: Bởi vì Hi Hi chình là công chúa mà
Chương 124: Không ai có thể khiến con gái của tôi phải chịu ấm ức

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phong Nguyệt Bất Độ
Chương 15: Một hộp 6 cái, còn 5 hộp

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 15: Một hộp 6 cái, còn 5 hộp
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
Mọi người cần hỗ trợ inbox fanpage Hạt Đậu Khả Ái để được team hỗ trợ nhanh nhất ạ