Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phong Mang – Chương 270

Phong Mang

Tác giả: Sài Kê Đản
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ở"Cái này gọi là nồi nào úp vung nấy, em nhanh như vậy, đối với lớn nhưvậy cũng không thích hợp, đúng không?"

Thật ra phải là: "Cái này gọi là nồi nào úp vung nấy, em chặt như vậy, đối với lớn như vậy cũng không thích hợp, đúng không?"

Chân thành xin lỗi vì sự tắc trách. Và xin nhắc lại là Hàn Đông của chúng ta không có yếu sinh lý nha:v

Quên mất, cảm ơn @longnhong đã sửa giúp^^

Cảm ơn cả @ottoannang đã nhắc mình "Khiếu Sàng Ca" ở=)))))

Vương Trung Đỉnh thầm hừ lạnh một tiếng.

Muốn chặt cây của ta nướng thịt ăn? Thiêu chết ngươi!

..

"Ta kháo!"

Thái Bằng mới vừa chuyển bật lửa qua cành cây, chợt bùng lên một ngọn lửa lớn bừng bừng. May mắn gã tránh được, bằng không khẳng định bị đốt thành chim sẻ cháy rồi.

"Vương Trung Đỉnh, ngươi điên rồi." Thái Bằng nghiến răng nghiến lợi.

Thái Thuận xách lên một con cá sống, hỏi: "Vậy còn nướng không?"

"Nướng cái trứng a! Ai biết trong bụng cá có giấu địa lôi hay không?" Thái Bằng gầm lên.

Được rồi... Thái Thuận câm miệng.

Hôm sau là một ngày nắng to.

Thừa dịp đoàn phim còn bận dựng cảnh, rất nhiều diễn viên nhàn rỗi đến bờ biển đi dạo, tắm nắng.

Chu Lê mặc bikini khoác lụa trắng, đứng ở giữa Bích Hải Lam Thiên (biển ngọc trời xanh), đẹp đến quả thực phải gọi là kỳ diệu.

Rất nhiều chị em nhìn thấy đều trốn về phòng thầm mắng.

"Chu đại hồ ly này, lại chạy lên bờ biển bán tao đi."

Hai cái chân trần xinh đẹp của Chu Lê, bất động thanh sắc hướng về phía phòng thủy tinh của Vương Trung Đỉnh.

Thẩm Sơ Hoa đặc biệt phối hợp chạy đến làm nền.

Trong phòng thủy tinh, Hàn Đông đang như như mọt chú chó trụi lông lớn nằm úp sấp trên sàn, Vương Trung Đỉnh cưỡi ở trên người của hắn.

Hai người còn chưa làm gì, Thẩm Sơ Hoa đã bắt đầu say mê.

"A a a a... Thật tình ý a!"

"Vương tổng, Vương tổng lại có thể nắm mặt Hàn Đông chơi?"

"Nam thần của tôi không bao giờ chết a, anh ấy có hơi thở của sự sống." (??????)

"..."

Chu Lê mới đầu chịu đựng không nói gì, sau lại thật sự nhịn không được, quay sang Thẩm Sơ Hoa: "Cô cũng quá nông cạn đi? Chỉ mới một ít tương tác này đến nỗi đại kinh tiểu quái như vậy sao?"

(đại kinh tiểu quái: phóng đại, sợ lớn hãi nhỏ)

Thẩm Sơ Hoa đặc biệt khách khí giải thích: "Tôi đây vẫn như vậy, trong lòng nghĩ cái gì liền phải biểu đạt ra."Nói xong lại đặc biệt không khách khí hét lên: "A a a, Vương tổng lại đang nắm b//í//m tóc Hàn Đông, Vương tổng hảo manh a."

Chu Lê đầu tiên tính là lấy Thẩm Sơ Hoa làm nền, ai ngờ gặp phải một kẻ nói nhảm, không lúc nào quên nhắc nhở nàng Vương Trung Đỉnh và Hàn Đông có bao nhiêu thắm thiết.

Chẳng thể trách Vương Trung Đỉnh thống khoái đáp ứng như vậy, thì ra là mời cho mình một người phát ngôn miễn phí.

Chu Lê càng nghĩ càng tức giận.

Lúc này, ánh mắt Vương Trung Đỉnh xuyên qua tường thủy tinh đánh tới trên người nàng.

Hô hấp Chu Lê nháy mắt dồn dập.

Nhưng mà, ánh mắt Vương Trung Đỉnh chỉ dừng trên người nàng không đến hai giây, lại nhanh chóng quay lại trên người Hàn Đông.

Mặt Chu Lê lại kéo xuống.

Ta không tin ngươi có thể thờ ơ.

Vì thế, nàng lại cất bước phong tình trên bờ biển bắt đầu bán dáng.

Mũi cẩu Hàn Đông kia rất nhanh đã ngửi được mùi mỹ nữ.

Vốn đang nằm úp sấp quay mặt hướng khác, lại chậm rì rì vòng lại đây. Một khắc nhìn thấy Chu Lê kia, trong mắt thoáng tỏa ra hào quang vạn trượng.

"Quá tiên a ~" không tự chủ được lầu bầu ra tiếng.

Vương Trung Đỉnh đến một tát đem đầu Hàn Đông đánh sang hướng khác.

Kết quả qua không đầy một lát, Hàn Đông lại thừa dịp y không chú ý đem đầu vòng trở về, con mắt trân châu trộm liếc Chu Lê, ánh mắt cần bao nhiêu đáng khinh có bấy nhiêu đáng khinh.

Vương Trung Đỉnh quả nhiên giận, một cước đá lên viên m//ô//n//g Hàn Đông.

Hàn Đông ngửa cổ tru lên một tiếng, lại lật người ôm lấy Vương Trung Đỉnh các loại dỗ dành nhận sai.

Chu Lê quả thực muốn chửi tục.

Đổi lại được chứ?

Toàn bộ con mẹ nó đổi lại!

Nàng muốn khiến cho Vương Trung Đỉnh nhìn nàng đến mất hồn, Hàn Đông tức giận ghen tuông. Kết quả thế nhưng thành Hàn Đông nhìn nàng chằm chằm không dứt, Vương Trung Đỉnh ghen tị.

Ngay khi Chu Lê giận đến sắp không kiềm được, hai ánh mắt dõi theo nháy mắt khiến nàng dịu xuống rồi.

Thái Bằng quan sát nàng đã được một lúc.

Từ lúc Chu Lê lắc lư đi ra từ trong phòng, ánh mắt Thái Bằng đã không hề rời khỏi thân thể kia.

Thái Bằng không giống như Vương Trung Đỉnh, gã là động vật ăn thịt, tình dục cùng tình yêu là hoàn toàn tách biệt.

Cho dù gã mê luyến lên Hàn Đông thật sâu, cùng người khác lên giường cũng vẫn bắn như bình thường.

Nhưng nữ nhân Chu Lê này là khu vực cấm.

Một mặt là Chu Lê thật sự quá đẹp, sướng đến dễ khiến cho người ta mất phương hướng.

Mặt khác là gã đề phòng Vương Trung Đỉnh, phàm là người dính dáng đến Vương Trung Đỉnh, Thái Bằng sẽ không nhúng chàm.

Bất quá tâm nghiện có thể khống chế được, mắt nghiện liền khống chế không nổi nữa.

Ông trời đối với bề ngoài của Chu Lê này thật sự rất chiếu cố.

Lụa trắng che đậy, làn da bên trong kia dưỡng đến trắng như tuyết, thân hình uyển chuyển như rắn nước, đại chân dài đường nét tuyệt mỹ kia... Từ trên xuống dưới tìm không ra một chút thiếu hụt.

Loại ánh mắt thô lỗ không che đậy này của Thái Bằng, đặc biệt có thể thỏa mãn lòng hư vinh của nữ nhân.

Thục nữ sẽ đỏ mặt nói câu "Đồ lưu manh", mà loại nữ nhân như Chu Lê, thì sẽ bày ra tư thế càng xinh đẹp tùy người thưởng thức.

Adrenaline của Thái Bằng bắt đầu tiêu thăng.

Vương Trung Đỉnh nhìn như không chút để tâm lật lật văn kiện, trên thực tế đều đem hết thảy tiến triển ở bên ngoài thu vào trong mắt.

Ngay khi y nghĩ rằng Chu Thái hai người sẽ lập tức sát ra lửa, Tây Tây đột nhiên giơ lên một cái kẹo hạnh nhân chạy vào khoe.

"Ha ha ha... Một cái kẹo cuối cùng bị cháu tìm ra rồi."

Nói xong hoả tốc lắc lắc tiểu thân chạy trốn.

Hàn Đông không cần suy nghĩ, lập tức đứng dậy đuổi theo.

Đến khi Vương Trung Đỉnh muốn ngăn đã quá muộn.

Hàn Đông mỗi lần bị người chiếm tiểu tiện nghi, tốc độ phản ứng tuyệt đối gấp hơn hai mươi lần bình thường, hai cái chân xoay chuyển giống như Phong Hỏa Luân, mặc độc một cái quần lót liền đuổi theo.

Ánh mắt Thái Bằng mới vừa phát ra chút lửa đối với Chu Lê, một tia sét liền mạnh đánh tới.

Hàn Đông chân kia, eo kia, m//ô//n//g kia... thế chạy điêu khắc, trừ bỏ dùng dao điêu khắc mài từng chút một, không ai có thể dài đến loại phong tư này.

Ít điểm mê người kia của Chu Lê nháy mắt liền không đáng nhắc tới nữa.

Vương Trung Đỉnh cắn răng trừng mắt một cái.

Thất bại trong gang tấc!

Mà Hàn Đông vẫn còn ở bên ngoài như không có việc gì 'bán sóng', tốc độ chạy băng băng kia, tiểu quần lót đều theo không kịp.

Vương Trung Đỉnh hơi kém đem răng cắn nát.

Tên nhị bức này!

(nhị bức: nhị là ngớ ngẩn, ngốc nghếch, từ bức thêm đằng sau chỉ mức độ lớn hơn, tóm lại là điên rồ quá đáng:))

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304
Chương 305
Chương 306
Chương 307
Chương 308
Chương 309
Chương 310
Chương 311
Chương 312
Chương 313

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phong Mang
Chương 270

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 270
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...