Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phong Hà Cử – Chương 93: Mỗi người (1)

Phong Hà Cử

Tác giả: Đào Tử Nhi
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau khi trở về từ núi Tây Hà, Thẩm Tây Linh cảm thấy giữa nàng và Tề Anh… có gì đó không đúng.

Nàng không biết liệu có phải mình quá đa nghi không, bởi vì chàng vẫn đối xử tốt với nàng, vẫn như mọi khi cùng nàng ăn cơm, khi rảnh rỗi còn trò chuyện vài câu, mọi thứ vẫn không có gì thay đổi so với những ngày trước. Tuy nhiên, nàng lại cảm thấy có một điều gì đó không giống như trước đây.

Thực sự nàng không thể nói rõ là có gì thay đổi, chỉ là cảm giác bầu không khí giữa họ đã khác. Mấy ngày trước, mỗi khi họ đối diện nhau, sắc mặt chàng sẽ có chút thay đổi khiến nàng cảm thấy một sự rung động không thể tả, nhưng giờ cảm giác ấy đột nhiên mờ nhạt, như thể chàng vô hình thức lùi lại một bước.

Thẩm Tây Linh cảm thấy một nỗi buồn nhẹ trong lòng, đồng thời tự trách mình vì quá tham lam.

Ba năm trước, nàng chỉ định lặng lẽ yêu thầm chàng, nhưng ba năm qua ngày ngày bên nhau đã khiến nàng trở nên tham lam hơn. Nàng bắt đầu nghĩ rằng tình cảm của mình có thể nhận lại sự đáp trả từ chàng và những sự thay đổi gần đây của chàng càng khiến nàng càng tin vào những hy vọng hão huyền đó.

Nàng không nên vội vàng như vậy, những gì mình nhận được đã là đủ rồi, dù chàng có lùi lại nàng cũng không nên cảm thấy buồn bã. Huống chi, có lẽ chuyện cũng không đến mức xấu, có thể chàng chỉ quá bận rộn mà thôi. Dù sao thì mỗi ngày chàng phải đối mặt với rất nhiều chuyện phiền phức, nên có lẽ vô tình lạnh nhạt với nàng là điều bình thường.

Thẩm Tây Linh tự an ủi mình như vậy, lòng cũng cảm thấy yên ổn hơn một chút. Sau đó, những phiền phức trong công việc bắt đầu tìm đến nàng khiến nàng càng bận rộn hơn. Mà bận rộn, dường như là thuốc tốt nhất chữa trị những lo âu, mỗi khi bận rộn, nàng lại tạm thời gác lại những tâm tư lo lắng của mình.

Cái gọi là phiền phức vẫn là những rắc rối liên quan đến thương hội.

Kể từ khi việc Phùng chưởng quầy bị phá đám được lan truyền, Thẩm Tây Linh bắt đầu chú ý tới thương hội. Trước đây, nàng được Tề Anh bảo vệ âm thầm, chưa từng có sự tiếp xúc nào với thương hội này, nhưng bây giờ nàng đã quyết định tự mình giải quyết chuyện này thì điều đầu tiên cần làm là tìm hiểu rõ về thương hội.

Tống Hạo Đường có rất nhiều mối quan hệ và có một người bằng hữu trong hội, từ người bạn đó hắn đã khéo léo hỏi ra được một vài điều.

Người đứng sau thương hội chính là Phó Bích, gia chủ của Phó gia, người thúc thúc thứ ba của hắn cũng là đệ đệ của Tề lão phu nhân. Nói ra thì hai người này có phần giống nhau, đều là những người cứng rắn và quyết đoán, có thể là do Phó gia lúc còn hưng thịnh khiến họ có phần kiêu ngạo và thẳng thắn, điều này vẫn tiếp diễn đến khi tuổi đã cao.

Phó Hoằng giờ đã lớn tuổi, rất ít khi trực tiếp quản lý hội, ông ta giao lại cho ba người quản lý chính, những người này thay ông điều hành mọi việc dệt vải ở Giang Tả.

Trong số đó, người được Phó Hoằng tín nhiệm nhất là Dương Đông. Dương Đông là một người có thân phận khá bí ẩn, hiện giờ cũng rất ít khi gặp người ngoài. Theo lời người bằng hữu của Tống Hạo Đường, hắn dường như đã thay đổi tên họ, tên thật không phải là Dương Đông. Người này dường như có một quá khứ không rõ ràng, nhưng mọi chuyện đã được Phó Hoằng can thiệp và xử lý từ rất lâu, giờ chẳng ai có thể moi ra quá khứ của hắn.

Mọi người chỉ biết rằng Dương Đông rất trung thành với Phó Hoằng, đồng thời là người làm việc rất cẩn thận, thay Phó gia nắm chắc toàn bộ công việc dệt vải ở Giang Tả. Để tưởng thưởng cho hắn, Phó Hoằng đã giao toàn bộ công việc dệt vải có lợi nhuận nhất ở thành Kiến Khang vào tay hắn.

Thẩm Tây Linh nghe xong lời của Tống Hạo Đường, suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Vậy chuyện của Phùng chưởng quầy, có lẽ là do Dương Đông làm phải không?”

Tống Hạo Đường gật đầu, trả lời: “Thương hội hiện giờ có rất nhiều biến động, Dương Đông không thể không trực tiếp tham gia vào nhưng chắc chắn chuyện này có liên quan tới hắn.”

Thẩm Tây Linh cũng nghĩ như vậy.

Thương hội đã xây dựng được một cơ đồ lớn như vậy, chắc chắn phương thức của họ không thể hoàn toàn trong sáng được. Tuy vậy, Thẩm Tây Linh vẫn muốn ngồi xuống nói chuyện với người này một lần. Trước đây nàng chưa từng tiếp xúc với thương hội, giữa hai bên không có sự hiểu biết, vì thế mới dẫn đến tranh chấp. Nàng mong muốn là người đầu tiên mở lời, nếu có thể giải quyết ổn thỏa thì thật tốt.

Thẩm Tây Linh quyết định ấn định một ngày, nàng sẽ làm chủ trì, nhờ Tống Hạo Đường mời Dương Đông đến nói chuyện. Dương Đông gần đây rất ít khi xuất hiện, phía bên đó từ chối hai lần nhưng Thẩm Tây Linh vẫn kiên quyết, cuối cùng chuyện này cũng được chốt lại.

Nơi hẹn gặp là một tửu lâu mà Thẩm Tây Lịm mới tiếp quản không lâu. Tửu lâu này mở chưa đến hai năm, nằm ở khu vực cực kỳ đắc địa bên bờ Thanh Hoài, chỉ là vì chuyển nhượng không thuận lợi, chủ cũ không làm nữa rồi sau đó mới chuyển sang tay Thẩm Tây Linh.

Tửu lâu trước đây tên là Kim Triều Tuý nhưng Thẩm Tây Linh cảm thấy cái tên này không được may mắn. ‘Hôm nay có rượu, hôm nay say’ nghe có vẻ không phải kiểu kinh doanh lâu dài, cũng không ngạc nhiên khi tiệm này chỉ mở được hai năm đã phải đóng cửa.

Nàng vốn có chút mê tín, nhưng lại không có tài năng gì đặc biệt về việc đặt tên, vì vậy thay đổi một cái tên không phải dễ dàng. Sau đó, nàng quyết định đơn giản hơn, nghĩ rằng tên ba chữ khó quá, vậy thì đổi thành hai chữ cho tiện. Nàng muốn tửu lâu này chủ yếu phục vụ sở thích của khách hàng, cần phải làm sao cho khách hàng cảm thấy thoải mái nhất, vì vậy tửu lâu mới được gọi là Di Lâu.

Dù cái tên có vẻ đơn giản và qua loa, nhưng nàng đã dành tâm huyết viết một tấm biển rất đẹp, như vậy cũng coi như bù đắp một chút.

Chữ viết của nàng rất giống chữ của Tề Anh, có cùng cốt cách nhưng mềm mại hơn, không như chàng khí thế mạnh mẽ, vì thế dùng để khắc chữ trên biển rất phù hợp. Vì tấm biển viết rất đẹp, nghe nói có người đi hỏi khắp nơi để tìm xem ai là người viết khiến Thẩm Tây Linh cảm thấy rất tự hào.

Nàng làm việc rất tỉ mỉ, đã làm thì phải làm cho thật tốt. Mặc dù hiện tại tâm tư chủ yếu vẫn dành cho việc làm ăn dệt vải và điền trang, nhưng nàng vẫn không bỏ bê việc quản lý Di Lâu.

Nàng là người thông minh, biết rằng tửu lâu này không giống với tiệm vải của nàng trước đây. Khi xưa tiệm vải mở ở đại lộ Thuận Nam, gần nhà của người bình dân, nàng phải đi theo con đường chất lượng tốt và giá hợp lý. Còn Di Lâu lại nằm ở khu vực đắc địa bên bờ Thanh Hoài, gần khu quý tộc nên cách làm kinh doanh phải khác.

Những người quý tộc ăn uống, họ coi trọng hương vị hơn là sự đậm đà, khi họ ăn uống, họ chú trọng vào sự tinh tế hơn là vị giác đó là bí quyết trong nghề này. Ba năm theo Tề Anh, dù có không thông minh thì nàng cũng đã học được ít nhiều, biết được sự khác biệt trong thói quen của những gia đình quý tộc, đôi khi không phải là sự xa hoa, mà là một cái gì đó tinh tế.

Nàng đã sắp xếp Di Lâu theo phong cách của Phong Hà Uyển, từ những chi tiết lớn như cửa sổ, ghế bàn, đến những món đồ nhỏ như cốc chén, nàng đều suy nghĩ kỹ càng. Dù nàng không hiểu rõ thị hiếu của quý tộc thành Kiến Khang, nhưng nàng hiểu rõ Tề Anh, thế là nàng dựa vào những điều đó để sắp xếp. Nếu như tiệm có thể được Tề Anh ưng ý thì chắc chắn cũng sẽ không có vấn đề gì lớn.

Kết quả là, không chỉ không có vấn đề gì lớn, mà còn rất thành công.

Từ khi Di Lâu khai trương lại, suốt hai tháng liền, khách quý ra vào đông đúc, khách ăn uống mỗi ngày đều không ngừng. Hầu hết khách đều là quý tộc và gần như ai cũng biết làm thơ, khi gặp nhau ở tiệm, họ thường cùng nhau sáng tác một bài thơ, thậm chí nhiều lần một người một câu, tạo thành một tập thơ. Những bài thơ này mặc dù phần lớn là tác phẩm không có gì đặc sắc, nhưng vì những người viết đều là quý tộc, khi ký tên đều rất nghiêm túc. Ghi lại ngày tháng và địa điểm, khiến hai chữ Di Lâu này được in vào rất nhiều sách thơ, trở thành một nơi rất nổi tiếng của thành Kiến Khang.

Thẩm Tây Linh không ngờ rằng lại có thể đột nhiên nhận được một phúc lợi tốt lành như vậy từ trời rơi xuống. Nàng cảm thấy vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, túi tiền cũng vì thế mà càng ngày càng dày thêm.

Di Lâu có ba tầng, tầng một là đại sảnh, tầng ba là các phòng tĩnh, còn tầng hai là những gian phòng được ngăn cách bằng rèm và bình phong, không gian riêng biệt mà không làm phiền nhau, lại có thể từ trên cao nhìn xuống cảnh vật ở tầng một. Đây luôn là vị trí đắt khách, ngay cả khi không phải dịp lễ Tết, để có thể đặt một chỗ ở tầng hai của Di Lâu cũng là việc rất khó khăn.

Thẩm Tây Linh vì là chủ tiệm nên nàng thuận tay để lại cho mình một gian phòng, để tiện khi cần thiết trò chuyện làm ăn với người khác. Mấy ngày trước, nàng còn rất hào phóng bảo với Tề Anh, nếu chàng muốn mời khách có thể dùng gian phòng mà nàng đã dành sẵn. Chỉ cần chàng báo trước với nàng một tiếng là được, còn về tiền bạc thì cứ tính cho nàng, coi như nàng mời khách.

Khi ấy Tề Anh nhìn vào ánh mắt của tiểu cô nương, thấy trong đó có vẻ tự đắc, nhất thời không nói nên lời, mãi một lúc sau mới nở một nụ cười khổ, đáp lại một chữ “được”. Chỉ là, tiểu Tề đại nhân chức vị cao, thân thế lại lẫy lừng, người khác mời chàng chàng còn chưa chắc sẽ đến, huống chi tự chàng lại đi mời người khác, vì vậy, gian phòng mà Thẩm Tây Linh để lại cho chàng, cho đến nay vẫn chưa một lần được dùng đến.

Tuy nhiên, gian phòng này với Thẩm Tây Linh mà nói lại rất hữu dụng, lần này gặp mặt Dương Đông cũng là hẹn ở đây.

Vì nàng là chủ tiệm, tự nhiên đến sớm hơn, Thuỷ Bội và Phong Thường đứng hai bên hầu hạ sau lưng nàng, Tống Hạo Đường cũng theo sát bên.

Đối phương cũng giữ đúng hẹn, đúng giờ đến. Một đoàn ba người, đều là nam tử, hai người ăn mặc như gia nhân, người đứng đầu chính là Dương Đông.

Hắn thân hình cao lớn, da dẻ ngăm đen, dường như thường xuyên nhíu mày, khiến cho vết nhăn trên trán càng thêm sâu, khí chất tỏ ra rất sắc bén. Ngón cái tay phải của hắn đeo một chiếc nhẫn ngọc, đúng như lời đồn đại, nghe nói hắn rất mê ngọc, đặc biệt yêu thích chiếc nhẫn ngọc này, đã đeo suốt nhiều năm mà chưa từng tháo xuống.

Hai bên chào hỏi xong, đối phương cũng ngồi xuống.

Một tên tiểu nhị trong tiệm mang trà lên cho Dương Đông, hắn nhấp một ngụm, ngẩng đầu cười với Thẩm Tây Linh, nói: “Ta sớm đã nghe nói tiểu thư tuổi còn trẻ, chỉ là không ngờ lại trẻ đến vậy, quả thực người trẻ thật đáng gờm.”

Thẩm Tây Linh khách sáo gật đầu, rồi nhẹ nhàng cười nói: “Ta cũng không ngờ Dương trưởng sự lại là người thận trọng như vậy.”

Dương Đông nghe vậy, nhướn mày, ánh mắt đảo qua, hỏi: “Tiểu thư sao lại nói vậy?”

Thẩm Tây Linh liếc nhìn hắn một cái, bình thản nói: “Hôm nay ta mời Dương trưởng sự đến đây là để bàn chuyện làm ăn, nhưng Dương trưởng sự lại sai người đến gặp ta. Không biết là nghi ngờ ta không thành tâm, hay là nghĩ ta còn trẻ, dễ bị lừa?”

Ba năm thời gian khiến cho Thẩm Tây Linh thay đổi không ít. Nàng vẫn dịu dàng, yếu ớt, nhưng sau ba năm dấn thân vào con đường kinh doanh, nàng đã tích lũy thêm không ít kinh nghiệm, lời nói càng thêm vững vàng. Đặc biệt là khi nàng quen biết Tề Anh lâu dài, dần dần, nàng cũng bị ảnh hưởng bởi cách cư xử của chàng. Chàng là người đứng trên, mỗi hành động mỗi lời đều toát ra khí chất quý phái và uy nghiêm, điều này vốn là thứ người khác khó mà bắt chước được, nhưng lâu dần, nàng cũng học được một ít. Khi nàng liếc nhìn đối phương, ánh mắt ấy lại mang một sức mạnh khó tả.

Dù không có tức giận, nhưng lại vô hình tỏa ra một khí thế kiêu ngạo khiến người ta không dám đối diện.

Lời nàng vừa dứt, Thuỷ Bội, Phong Thường và Tống Hạo Đường đều có chút ngẩn người, không hiểu ý tứ của tiểu thư mình. Còn đối diện, Dương Đônh cũng rõ ràng ngớ người, nhưng hắn vẫn giữ vẻ cứng rắn, nhíu mày hỏi: “Ý tiểu thư là sao?”

Thẩm Tây Linh không nhìn hắn nữa, giọng điệu chợt trở nên lạnh nhạt: “Xin nhờ Dương trưởng sự chuyển lời đến, ta thực lòng muốn kết giao với thương hội, nếu Dương trưởng sự bận, hôm nay không gặp cũng không sao.”

Nàng nói xong, lạnh lùng, ngồi yên không động, quan sát tửu lâu rộng lớn này, thần thái vẫn rất bình tĩnh.

Thuỷ Bội và Phong Thường liếc nhau, trong mắt đầy vẻ mơ hồ, còn Tống Hạo Đường thì hiểu ngay, khẽ hỏi Thẩm Tây Linh: “Tiểu thư, người này là giả phải không?”

Thẩm Tây Linh quay lại nhìn Tống Hạo Đường, nhẹ nhàng cười nói: “Không sao, rất nhanh sẽ có người thật đến.”

--------------------------------

(*) Tác giả:

Sau khi đến Thượng Kinh, Văn Văn đã xây rất nhiều thứ giống y hệt những thứ ở thành Kiến Khang, trong đó có Vọng Viên và Di Lâu. Đáng tiếc, người mà nàng ấy muốn gặp nhất lại không thể sao chép được.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Kích cúc* (1)
Chương 2: Kích cúc (2)
Chương 3: Phía sau bức bình phong
Chương 4: Vọng Viên
Chương 5: Gặp giữa đường (2)
Chương 6: Gặp giữa đường (2)
Chương 7: Trà hội (1)
Chương 8: Trà hội (2)
Chương 9: Trà hội (3)
Chương 10: Trà hội (4)
Chương 11: Bị bệnh
Chương 12: Duyên khởi (1)
Chương 13: Duyên khởi (2)
Chương 14: Lang Gia
Chương 15: Trở về
Chương 16: Quỳ gối
Chương 17: Triệu Dao (1)
Chương 18: Triệu Dao (2)
Chương 19: Giao phó
Chương 20: Lễ Trừ Tịch* (1)
Chương 21: Lễ Trừ Tịch (2)
Chương 22: Lễ Trừ Tịch (3)
Chương 23: Thu nhận (1)
Chương 24: Thu nhận (2)
Chương 25: Thu nhận (3)
Chương 26: Đổi tên (1)
Chương 27: Đổi tên (2)
Chương 28: Đổi tên (3)
Chương 29: Tết Nguyên Tiêu (1)
Chương 30: Tết Nguyên Tiêu (2)
Chương 31: Tết Nguyên Tiêu (3)
Chương 32: Tết Nguyên Tiêu (4)
Chương 33: Tết Nguyên Tiêu (5)
Chương 34: Tết Nguyên Tiêu (6)
Chương 35: Nhập phủ (1)
Chương 36: Nhập phủ (2)
Chương 37: Nhập phủ (3)
Chương 38: Bái hội (1)
Chương 39: Bái hội (2)
Chương 40: Bái hội (3)
Chương 41: Khảo thí (1)
Chương 42: Khảo thí (2)
Chương 43: Khảo thí (3)
Chương 44: Tháng hai (1)
Chương 45: Tháng hai (2)
Chương 46: Nam Lăng (1)
Chương 47: Nam Lăng (2)
Chương 48: Giao tranh (1)
Chương 49: Giao tranh (2)
Chương 50: Sinh thần (1)
Chương 51: Sinh thần (2)
Chương 52: Trôi dạt (1)
Chương 53: Trôi dạt (2)
Chương 54: Trôi dạt (3)
Chương 55: Trở về (1)
Chương 56: Trở về (2)
Chương 57: Xoay sở (1)
Chương 58: Xoay sở (2)
Chương 59: Xoay sở (3)
Chương 60: Xoay sở (4)
Chương 61: Xoay sở (5)
Chương 62: An bài (1)
Chương 63: An bài (2)
Chương 64: An bài (3)
Chương 65: Hội hoa (1)
Chương 66: Hội hoa (2)
Chương 67: Hội hoa (3)
Chương 68: Hội hoa (4)
Chương 69: Hội hoa (5)
Chương 70: Hội hoa (6)
Chương 71: Khởi đầu (1)
Chương 72: Khởi đầu (2)
Chương 73: Khởi đầu (3)
Chương 74: Mèo con (1)
Chương 75: Mèo con (2)
Chương 76: Mèo con (3)
Chương 77: Mèo con (4)
Chương 78: Mèo con (5)
Chương 79: Năm tháng (1)
Chương 80: Năm tháng (2)
Chương 81: Năm tháng (3)
Chương 82: Ngà say (1)
Chương 83: Ngà say (2)
Chương 84: Ngà say (3)
Chương 85: Ngà say (4)
Chương 86: Manh mối (1)
Chương 87: Manh mối (2)
Chương 88: Manh mối (3)
Chương 89: Chùa phật (1)
Chương 90: Chùa phật (2)
Chương 91: Chùa phật (3)
Chương 92: Chùa phật (4)
Chương 93: Mỗi người (1)
Chương 94: Mỗi người (2)
Chương 95: Mỗi người (3)
Chương 96: Vào đông (1)
Chương 97: Vào đông (2)
Chương 98: Vào đông (3)
Chương 99: Năm mới (1)
Chương 100: Năm mới (2)
Chương 101: Năm mới (3)
Chương 102: Năm mới (4)
Chương 103: Muốn dừng lại (1)
Chương 104: Muốn dừng lại (2)
Chương 105: Muốn dừng lại (3)
Chương 106: Lễ cập kê (1)
Chương 107: Lễ cập kê (2)
Chương 108: Lễ cập kê (3)
Chương 109: Mưa giông (1)
Chương 110: Mưa giông (2)
Chương 111: Mưa giông (3)
Chương 112: Mưa giông (4)
Chương 113: Định tình (1)
Chương 114: Định tình (2)
Chương 115: Định tình (3)
Chương 116: Định tình (4)
Chương 117: Định tình (5)
Chương 118: Tình đậm (1)
Chương 119: Tình đậm (2)
Chương 120: Tình đậm (3)
Chương 121: Kỳ thi xuân (1)
Chương 122: Kỳ thi xuân (2)
Chương 123: Kỳ thi xuân (3)
Chương 124: Nương tựa (1)
Chương 125: Nương tựa (2)
Chương 126: Nương tựa (3)
Chương 127: Nương tựa (4)
Chương 128: Triều dâng (1)
Chương 129: Triều dâng (2)
Chương 130: Tĩnh động (1)
Chương 131: Tĩnh động (2)
Chương 132: Tâm tình nhỏ nhặt (1)
Chương 133: Tâm tình nhỏ nhặt (2)
Chương 134: Tâm tình nhỏ nhặt (3)
Chương 135: Phong vân (1)
Chương 136: Phong vân (2)
Chương 137: Phong Vân (3)
Chương 138: Gặp lại nhau (1)
Chương 139: Gặp lại nhau (2)
Chương 140: Gặp lại nhau (3)
Chương 141: Trước lúc lên đường (1)
Chương 142: Trước lúc lên đường (2)
Chương 143: Trước lúc lên đường (3)
Chương 144: Bắc hành (1)
Chương 145: Bắc hành (2)
Chương 146: Bắc hành (3)
Chương 147: Rối ren (1)
Chương 148: Rối ren (2)
Chương 149: Rối ren (3)
Chương 150: Gió đầy (1)
Chương 151: Gió đầy (2)
Chương 152: Gió đầy (3)
Chương 153: Gió đầy (4)
Chương 154: Sơn vũ (1)
Chương 155: Sơn vũ (2)
Chương 156: Sơn vũ (3)
Chương 157: Sơn vũ (4)
Chương 158: Đối chất (1)
Chương 159: Đối chất (2)
Chương 160: Đối chất (3)
Chương 161: Vô y (1)
Chương 162: Vô y (2)
Chương 163: Vô y (3)
Chương 164: Gương vỡ (1)
Chương 165: Gương vỡ (2)
Chương 166: Gương vỡ (3)
Chương 167: Gương vỡ (4)
Chương 168: Tỉnh mộng (1)
Chương 169: Tỉnh mộng (2)
Chương 170: Tỉnh mộng (3)
Chương 171: Lễ Dục Phật (1)
Chương 172: Lễ Dục Phật (2)
Chương 173: Lễ Dục Phật (3)
Chương 174: Xuân sơn (1)
Chương 175: Xuân sơn (2)
Chương 176: Kiên quyết (1)
Chương 177: Kiên quyết (2)
Chương 178: Kiên quyết (3)
Chương 179: Gặp được chàng (1)
Chương 180: Gặp được chàng (2)
Chương 181: Thắp nến (1)
Chương 182: Thắp nến (2)
Chương 183: Thắp nến (3)
Chương 184: Thay đổi (1)
Chương 185: Thay đổi (2)
Chương 186: Thay đổi (3)
Chương 187: Tái hợp (1)
Chương 188: Tái hợp (2)
Chương 189: Tái hợp (3)
Chương 190: Như xưa (1)
Chương 191: Như xưa (2)
Chương 192: Như xưa (3)
Chương 193: Mây mù (1)
Chương 194: Mây mù (2)
Chương 195: Mây mù (3)
Chương 196: Mây mù (4)
Chương 197: Về phương nam (1)
Chương 198: Về phương nam (2)
Chương 199: Về phương nam (3)
Chương 200: Chưa dứt (1)
Chương 201: Chưa dứt (2)
Chương 202: Núi Hào Sơn (1)
Chương 203: Núi Hào Sơn (2)
Chương 204: Núi Hào Sơn (3)
Chương 205: Ấn định (1)
Chương 206: Ấn định (2)
Chương 207: Ấn định (3)
Chương 208: Ấn định (4)
Chương 209: Ấn định (5)
Chương 210: Về nhà (1)
Chương 211: Về nhà (2)
Chương 212: Về nhà (3)
Chương 213: Về nhà (4)
Chương 214: Hỷ nộ (1)
Chương 215: Hỷ nộ (2)
Chương 216: Hỷ nộ (3)
Chương 217: Phong Hà
Chương 218: NT1: Quá khứ
Chương 219: NT2: Mừng thọ (1)
Chương 220: NT3: Mừng thọ (2)
Chương 221: Mừng thọ (3)
Chương 222: NT5: Cẩm tú
Chương 223: NT6: Ngày u ám (1)
Chương 224: NT7: Ngày u ám (2)
Chương 225: NT8: Hành lộ

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phong Hà Cử
Chương 93: Mỗi người (1)

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 93: Mỗi người (1)
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...