Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phong Hà Cử – Chương 57: Xoay sở (1)

Phong Hà Cử

Tác giả: Đào Tử Nhi
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hôm sau, Thẩm Tây Linh bị đánh thức bởi những tiếng cãi vã kịch liệt.

Khi tỉnh dậy, nàng phát hiện bản thân đang ở trong một gian phòng xa lạ. Phòng không lớn, ước chừng rộng mười trượng một bức tường, nàng nằm trên một chiếc tháp gỗ, xung quanh chất đầy thư tịch và thư tín, lại có một chiếc tủ thấp dựng sát tường. Nàng bước tới, nhẹ tay mở ra xem, bên trong toàn là y phục của nam nhân.

Lòng nàng lập tức chấn động bởi nàng còn nhớ rõ, đêm qua mình ở trong Vong Thất cùng với công tử, cả hai còn chuyện trò suốt một đêm. Nào ngờ vừa tỉnh dậy lại thấy mình ở nơi xa lạ, tự nhiên khiến lòng hoảng hốt. Song sau khi trông thấy y phục trong tủ, nàng lập tức nhận ra đó là vật của Tề Anh liền an tâm trở lại.

Chỉ là ngoài cửa lúc ấy vô cùng ồn ào, tiếng nam nhân tranh luận lớn tiếng vang lên không dứt, lại xen lẫn tiếng đồ vật rơi loảng xoảng như có ai đó hất đổ mọi thứ xuống đất. Thẩm Tây Linh trong lòng bất an, liền lần đến bên cửa, nhẹ tay đẩy hé ra một khe nhỏ, len lén nhìn ra ngoài.

Nhìn qua khe cửa, nàng mới rõ, thì ra mình đang ở nội thất của Vong Thất, cánh cửa này khuất sau một giá sách cao lớn, vốn rất kín đáo. Nàng từng đến đây vài lần, vậy mà chưa từng phát hiện ra chỗ này.

Từ khe cửa, nàng trông thấy bóng lưng của Tề Anh, Bạch Tùng cũng đang có mặt, ngoài ra còn có một người khác nàng chưa từng gặp qua. Người này tuổi chừng bốn mươi, mặt vuông, râu quai nón, thân hình cao lớn cường tráng, tay cầm một thanh kiếm, lúc này đang tức giận vô cùng. Nhìn kỹ lại, cả gian Vong Thất đã rơi vào cảnh tan hoang, sách vở vung vãi đầy đất, mảnh sứ vỡ vương vãi, bàn ghế nghiêng ngả.

Tim Thẩm Tây Linh bỗng đập thình thịch, không rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, cũng chẳng biết nam nhân kia là ai. Điều nàng lo nhất chính là kẻ đó sẽ gây thương tổn đến Tề Anh khiến lòng nàng thắt lại, cả người căng cứng vì lo sợ.

Người mà Thẩm Tây Linh nhìn thấy kia chính là đệ nhất võ quan triều Đại Lương đương thời, đại tướng quân Hàn Thủ Nghiệp.

Chức vị đại tướng quân vốn được lập từ triều trước, quyền thế chỉ sau thiên tử, thậm chí còn trên cả tam công. Gặp khi hoàng đế trẻ tuổi hoặc nhu nhược, vị trí ấy thậm chí có thể nắm giữ đại quyền triều chính. Tuy Đại Lương hiện nay vẫn giữ nguyên chế độ cũ, nhưng mấy chục năm gần đây, Giang Tả trọng văn hơn võ, uy danh của đại tướng quân cũng theo đó mà giảm sút, quyền thế không bằng tả, hữu nhị tướng, thậm chí có phần yếu thế hơn.

Tuy vậy, đại tướng quân vẫn là võ quan đứng đầu triều đình Đại Lương, tổng lĩnh binh vụ Giang Tả, phân quyền điều binh cùng Khu Mật Viện, là chức vị trọng yếu, ảnh hưởng sâu rộng trong triều chính.

Hàn Thủ Nghiệp năm nay bốn mươi ba tuổi, ngồi ở chức đại tướng quân đã bốn năm. Xuất thân danh môn vọng tộc, là biểu đệ của đương gia Hàn Thủ Tùng, ông ta chinh chiến cả đời, lại có bối cảnh hiển hách, hạng người như vậy, thường thì tính tình chẳng thể ôn hòa dễ chịu. Hàn Thủ Nghiệp, quả nhiên là một kẻ như vậy.

Từ sau trận chiến ở Thạch Thành năm ngoái, suýt bị Cố Cư Hàn chém mất đầu, ông ta luôn ôm hận trong lòng. Trở về Kiến Khang dưỡng thương mất nửa năm, tuy thân thể đã bình phục, nhưng nỗi nhục trong tâm thì vẫn chưa nguôi, ngược lại ngày càng uất ức, giận dữ. Mỗi ngày đều lớn tiếng mắng chửi Bắc Ngụy, mắng Cố gia, hận không thể tự tay bắt Cố Cư Hàn đem ra chém ba nghìn nhát để rửa hận.

Vì tâm mang oán hận, nên đối với lệnh cấm khai chiến mà Khu Mật Viện ban ra, ông ta luôn bất mãn. Nhưng ngặt nỗi người ban lệnh kia lại là nhị công tử Tề gia mà người ấy có phụ thân là Tả tướng đương triều, còn có thể trở thành phò mã tương lai. Hàn Thủ Nghiệp dù không phục, cũng đành nhẫn nhịn ba phần, giữ thể diện cho Tề gia.

Nào ngờ, nam tử Tề gia lại dám làm chuyện động trời, giết chết Tưởng tướng quân, Tưởng Dũng. Thật là giận đến muốn thổ huyết!

Từ mấy ngày trước khi hay tin Tưởng Dũng bị giết, Hàn Thủ Nghiệp đã tức đến choáng váng đầu óc. Hôm qua nghe nói Tề Anh đã quay về thành Kiến Khang, hôm nay liền không kìm được, tự mình xách kiếm tới tận cửa gây chuyện, suýt nữa phá tung cả Vong Thất. Giờ phút này, giận vẫn chưa nguôi, ông ta chỉ kiếm vào mặt Tề Anh, quát lớn: “Người ta nói quan mới nhậm chức đốt ba đống lửa, danh tiếng quyết đoán của tiểu Tề đại nhân, ta đã nghe từ lâu. Chỉ không ngờ ngọn lửa này lại cháy đến đầu lão phu nhanh đến thế!”

Lời nói hung hăng, thanh kiếm trên tay lại là kiếm bén thật sự. Lúc này ông ta đang trong cơn giận dữ, ánh mắt toát ra vẻ như sẵn sàng động thủ bất cứ lúc nào. Bạch Tùng, tâm phúc của Tề Anh tất nhiên không thể để yên cho người khác lăng nhục chủ mình như vậy. Tuy chưa mở lời, nhưng khí tức toàn thân đã thay đổi, chẳng còn vẻ lãnh đạm thường ngày, mà toát ra sát khí âm trầm, như loài thú dữ đang chực cắn người.

Tề Anh khẽ nhấc tay cản Bạch Tùng lại, thản nhiên phân phó: “Đi gọi Thanh Trúc vào, dâng trà cho thế thúc.”

Bạch Tùng còn chưa kịp đáp lời, Hàn Thủ Nghiệp đã cười lạnh một tiếng, châm chọc nói: “Ta đâu dám nhận một tiếng “thế thúc” từ tiểu Tề đại nhân! Đại nhân quyền cao chức trọng, một viên trấn tướng nói giết là giết, kẻ thấp hèn như ta há có phúc phận ngồi ngang hàng sao?”

Lời lẽ đầy châm biếm, nhưng rơi vào tai Tề Anh lại chẳng gợn nổi một tia cảm xúc. Chàng vẫn bình thản, ra hiệu cho Bạch Tùng lui ra ngoài, rồi ung dung đứng tại chỗ, mặt không đổi sắc.

Bạch Tùng tuy lo lắng, nhưng công tử đã có lệnh, hắn đành miễn cưỡng lui bước, ra khỏi phòng mà ánh mắt vẫn còn nặng nề cảnh giác.

Cửa Vong Thất nhẹ khép lại. Tề Anh hơi khom người thi lễ với Hàn Thủ Nghiệp, nói: “Kẻ dưới của vãn bối vô lễ, khiến thế thúc chê cười.”

Nói xong không đợi Hàn Thủ Nghiệp phản ứng, chàng liền cúi xuống nhặt lấy chiếc ghế bị đá đổ lúc nãy, chỉnh lại ngay ngắn rồi đưa tay mời: “Thế thúc, mời an toạ.”

Hàn Thủ Nghiệp vốn không muốn ngồi, nhưng vừa rồi nổi trận lôi đình cũng khiến ông ta hao tổn không ít tinh lực. Tề Anh lại tỏ vẻ bình tĩnh khiến ông ta bỗng cảm thấy cơn giận dữ của mình chẳng khác gì trò hề trước mặt hậu bối, trong lòng có chút mất mặt.

Ông ta hừ lạnh một tiếng, thầm nghĩ: “Được, ngồi thì ngồi! Để xem tiểu tử nhà ngươi hôm nay dùng miệng lưỡi trơn tru thế nào để dẹp yên cơn giận này của ta!” Rồi hậm hực ngồi xuống.

Tề Anh thấy thế cũng kéo ghế ngồi đối diện, ung dung nói: “Thạch Thành loạn chưa yên, quân Ngụy chưa rút. Vãn bối lẽ ra không nên trở về thành Kiến Khang vào lúc này. Nhưng việc của Tưởng Dũng, nghĩ mãi vẫn thấy còn thiếu thế thúc một lời giải thích cho nên mới vội vàng hồi kinh. Vốn dự định hôm nay đến phủ bái kiến, tiếc là vẫn chậm hơn một bước, thất lễ rồi, mong thế thúc lượng thứ.”

Hàn Thủ Nghiệp vung tay lớn tiếng: “Ngươi không cần nói lời hoa mỹ che đậy. Chỉ cần nói rõ cho ta Tưởng Dũng là trấn tướng một phương, phẩm cấp tòng tứ phẩm. Sao ngươi có thể nói giết là giết?!”

Tề Anh nghe vậy, sắc mặt không đổi, nhẹ phủi vết bụi trên tay áo, bình thản hỏi lại: “Về việc Tưởng Dũng phản quốc, không rõ thế thúc đã nghe qua chưa?”

Lời này vừa thốt, Hàn Thủ Nghiệp lại hừ lạnh: “Người người đều nói tiểu Tề đại nhân trí mưu hơn người, nay nắm giữ Khu Mật Viện, tay che trời đất. Vì muốn giết người mà tùy ý gán tội phản quốc, muốn đổ lên ai thì đổ, ta nào dám không nghe?”

Kỳ thực, ông ta quả có nghe đồn về việc Tưởng Dũng cấu kết với địch. Nhưng trong lòng vẫn chẳng tin nổi.

Tưởng Dũng từng là phó tướng dưới trướng ông, theo ông chinh chiến nhiều năm, được chính ông dìu dắt nên người. Ông tận mắt chứng kiến hắn từng bước tiến thân, sao có thể dễ dàng tin hắn lại phản quốc? Trong lòng càng thêm khẳng định đây là Tề Kính Thần lộng quyền giết người rồi đổ vấy, gán tội để che đậy sai lầm. Lúc này, tất nhiên ông chẳng thể nào tin được.

Tề Anh dường như không lấy làm lạ với phản ứng ấy, cũng không nổi giận, chỉ ung dung nói tiếp: “Mọi người đều nói Cố Cư Hàn dụng binh như thần, là sao Võ Khúc hạ phàm. Trận Thạch Thành năm ngoái thậm chí khiến thế thúc lâm cảnh hiểm nghèo. Nhưng thế thúc đã từng nghĩ, dù cho hắn thần cơ diệu toán, làm sao có thể chính xác biết được vị trí thế thúc trên chiến trường hôm ấy?”

Lời vừa nói ra, Hàn Thủ Nghiệp ban đầu cứ ngỡ Tề Anh cố ý nhắc đến thất bại năm trước để châm chọc mình, đang định nổi trận lôi đình thì câu sau đã khiến ông khựng lại. Bởi đúng là… trận Thạch Thành hôm ấy, quả thật kỳ lạ.

Về sau nghĩ lại, cũng trách Hàn Thủ Nghiệp quá nóng vội. Dưới áp lực từ nhiều đạo chỉ dụ truy hỏi tình hình chiến sự của hoàng đế Đại Lương, ông ta không kìm được, chưa kịp bố trí kỹ lưỡng đã vội mở thành xuất chinh, dẫn đến thất bại.

Thất bại ấy tuy chẳng vinh quang, nhưng vốn dĩ cũng chưa đến mức gọi là đại bại. Vấn đề là không biết vì sao lúc ấy, Cố Cư Hàn lại đoán trúng vị trí của Hàn Thủ Nghiệp trong trận hình, phá tan trận địa quân Lương, suýt chút nữa thì chém luôn đầu Hàn tướng quân, khiến lòng quân chấn động, sau đó thua tan tác không gượng dậy nổi.

Cố Cư Hàn tuy tuổi còn trẻ, nhưng đã có danh ‘chiến thần’, thanh danh lẫy lừng. Hàn Thủ Nghiệp xưa nay vẫn cho rằng việc hắn tìm ra được vị trí mình khi đó chỉ là do tính toán chuẩn xác và thêm chút may mắn. Nhưng giờ nghe Tề Anh nói vậy… chẳng lẽ…

Trong mắt ông ta thoáng hiện vẻ kinh nghi, thì liền nghe Tề Anh nói tiếp: “Thế thúc hẳn đã đoán được điều ta muốn nói. Trận đại bại năm đó, nguyên do là bởi Tưởng Dũng phản quốc.”

Hàn Thủ Nghiệp kinh hãi đến độ á khẩu, mất một lúc mới lấy lại được bình tĩnh. Vừa định mở miệng mắng cho một trận vì cho rằng hắn ngậm máu phun người, thì đã thấy Tề Anh đứng dậy, đi đến sau án thư, lấy ra một chồng văn thư dâng lên trước mặt ông ta.

Hàn Thủ Nghiệp nhíu mày, nhận lấy, trừng mắt hỏi: “Đây là gì?”

Tề Anh thong thả ngồi xuống, đáp: “Vãn bối biết thế thúc khó lòng tin tưởng lời vãn bối. Trước khi nam chinh hồi kinh, vãn bối đã chuẩn bị sẵn chứng cứ, một mặt dâng lên thánh thượng, một mặt trình thế thúc xem qua.”

Hàn Thủ Nghiệp cúi đầu nhìn kỹ, thấy trong tay mình là công văn có dấu của Khu Mật Viện, bên trong liệt kê danh sách các tướng lĩnh phản trắc trong quân đội, kèm theo đó là tên tuổi những mật thám Bắc Ngụy cài vào trong Thạch Thành. Ông ta lật từng trang, lại thấy cả thư tín qua lại giữa Tưởng Dũng và Cố Cư Hàn từ năm ngoái đã bắt đầu.

Ông ta còn đang xem thì nghe giọng Tề Anh nhẹ nhàng vang lên bên cạnh: “Tưởng Dũng cấu kết với Bắc Ngụy đã lâu. Lần này ta cùng Từ Tranh Ninh đại nhân đi Nam Lăng, một là để đuổi quân Ngụy, hai là để thanh trừng nội bộ Thạch Thành. Thế thúc có thể không tin vãn bối, nhưng thư từ này là bút tích của Tưởng Dũng, thế thúc hẳn phải nhận ra, không phải do vãn bối bịa đặt.”

Tề Anh vẫn bình thản, tiếp lời: “Về phần công văn của Khu Mật Viện, đóng dấu của chính Từ đại nhân và Chu đại nhân. Hai vị ấy nhân phẩm ra sao, thế thúc làm quan bao năm chắc còn hiểu rõ hơn vãn bối. Nếu họ vì vãn bối mà dối trá thì Khu Mật Viện ắt đã thành ổ sâu mọt, Đại Lương này e đã nửa phần diệt vong.”

Tuy giọng chàng êm dịu, nhưng từng lời rơi vào tai Hàn Thủ Nghiệp lại như sấm động, khiến lòng ông ta chấn động không yên.

Ông ta hôm nay đến đây là trong cơn tức giận, mà lúc này lại bị một hậu sinh chặn đến nỗi không nói nên lời, trong lòng khó tránh có phần chật vật. Hàn Thủ Nghiệp xưa nay địa vị tôn quý, tất không cam lòng chịu lép vế. Dẫu trong lòng đã phần nào dao động, ông ta vẫn cố cứng miệng nói: “Cho… cho dù việc hắn phản quốc là thật, thì giết hay không cũng phải đợi thánh chỉ! Sao ngươi có thể tự ý quyết đoán như thế!”

Lời này ông ta chỉ nói được một nửa. Tưởng Dũng bị chém, Hàn Thủ Nghiệp tuy giận Tề Kính Thần chuyên quyền, nhưng trong lòng càng là vì mặt mũi của bản thân. Đường đường là đại tướng quân, võ quan đứng đầu triều đình, vậy mà môn sinh cũ của mình lại bị một kẻ hậu sinh vừa nhậm chức chém ngay giữa mặt mọi người, vậy sau này ông ta còn gì để đứng vững trong triều? Nếu không vì Tưởng Dũng mà đòi lại công đạo, ai còn dám theo ông ta nữa?

Tuy những lời ấy ông ta không nói ra, nhưng Tề Anh đã thấu hết. Chàng nhìn Hàn Thủ Nghiệp, vẫn bình tĩnh nói: “Tưởng Dũng đã là phản thần, không xứng làm tướng một phương. Tiểu điệt đã chém hắn, nếu thánh thượng có trách phạt, vãn bối xin gánh lấy toàn bộ. Chỉ là hiện nay Thạch Thành tình hình khẩn cấp, không thể một ngày không có tướng. Vãn vối đã định xong điều lệnh, điều Tằng Nghị trấn thủ Phàn Thành đến thay.”

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Kích cúc* (1)
Chương 2: Kích cúc (2)
Chương 3: Phía sau bức bình phong
Chương 4: Vọng Viên
Chương 5: Gặp giữa đường (2)
Chương 6: Gặp giữa đường (2)
Chương 7: Trà hội (1)
Chương 8: Trà hội (2)
Chương 9: Trà hội (3)
Chương 10: Trà hội (4)
Chương 11: Bị bệnh
Chương 12: Duyên khởi (1)
Chương 13: Duyên khởi (2)
Chương 14: Lang Gia
Chương 15: Trở về
Chương 16: Quỳ gối
Chương 17: Triệu Dao (1)
Chương 18: Triệu Dao (2)
Chương 19: Giao phó
Chương 20: Lễ Trừ Tịch* (1)
Chương 21: Lễ Trừ Tịch (2)
Chương 22: Lễ Trừ Tịch (3)
Chương 23: Thu nhận (1)
Chương 24: Thu nhận (2)
Chương 25: Thu nhận (3)
Chương 26: Đổi tên (1)
Chương 27: Đổi tên (2)
Chương 28: Đổi tên (3)
Chương 29: Tết Nguyên Tiêu (1)
Chương 30: Tết Nguyên Tiêu (2)
Chương 31: Tết Nguyên Tiêu (3)
Chương 32: Tết Nguyên Tiêu (4)
Chương 33: Tết Nguyên Tiêu (5)
Chương 34: Tết Nguyên Tiêu (6)
Chương 35: Nhập phủ (1)
Chương 36: Nhập phủ (2)
Chương 37: Nhập phủ (3)
Chương 38: Bái hội (1)
Chương 39: Bái hội (2)
Chương 40: Bái hội (3)
Chương 41: Khảo thí (1)
Chương 42: Khảo thí (2)
Chương 43: Khảo thí (3)
Chương 44: Tháng hai (1)
Chương 45: Tháng hai (2)
Chương 46: Nam Lăng (1)
Chương 47: Nam Lăng (2)
Chương 48: Giao tranh (1)
Chương 49: Giao tranh (2)
Chương 50: Sinh thần (1)
Chương 51: Sinh thần (2)
Chương 52: Trôi dạt (1)
Chương 53: Trôi dạt (2)
Chương 54: Trôi dạt (3)
Chương 55: Trở về (1)
Chương 56: Trở về (2)
Chương 57: Xoay sở (1)
Chương 58: Xoay sở (2)
Chương 59: Xoay sở (3)
Chương 60: Xoay sở (4)
Chương 61: Xoay sở (5)
Chương 62: An bài (1)
Chương 63: An bài (2)
Chương 64: An bài (3)
Chương 65: Hội hoa (1)
Chương 66: Hội hoa (2)
Chương 67: Hội hoa (3)
Chương 68: Hội hoa (4)
Chương 69: Hội hoa (5)
Chương 70: Hội hoa (6)
Chương 71: Khởi đầu (1)
Chương 72: Khởi đầu (2)
Chương 73: Khởi đầu (3)
Chương 74: Mèo con (1)
Chương 75: Mèo con (2)
Chương 76: Mèo con (3)
Chương 77: Mèo con (4)
Chương 78: Mèo con (5)
Chương 79: Năm tháng (1)
Chương 80: Năm tháng (2)
Chương 81: Năm tháng (3)
Chương 82: Ngà say (1)
Chương 83: Ngà say (2)
Chương 84: Ngà say (3)
Chương 85: Ngà say (4)
Chương 86: Manh mối (1)
Chương 87: Manh mối (2)
Chương 88: Manh mối (3)
Chương 89: Chùa phật (1)
Chương 90: Chùa phật (2)
Chương 91: Chùa phật (3)
Chương 92: Chùa phật (4)
Chương 93: Mỗi người (1)
Chương 94: Mỗi người (2)
Chương 95: Mỗi người (3)
Chương 96: Vào đông (1)
Chương 97: Vào đông (2)
Chương 98: Vào đông (3)
Chương 99: Năm mới (1)
Chương 100: Năm mới (2)
Chương 101: Năm mới (3)
Chương 102: Năm mới (4)
Chương 103: Muốn dừng lại (1)
Chương 104: Muốn dừng lại (2)
Chương 105: Muốn dừng lại (3)
Chương 106: Lễ cập kê (1)
Chương 107: Lễ cập kê (2)
Chương 108: Lễ cập kê (3)
Chương 109: Mưa giông (1)
Chương 110: Mưa giông (2)
Chương 111: Mưa giông (3)
Chương 112: Mưa giông (4)
Chương 113: Định tình (1)
Chương 114: Định tình (2)
Chương 115: Định tình (3)
Chương 116: Định tình (4)
Chương 117: Định tình (5)
Chương 118: Tình đậm (1)
Chương 119: Tình đậm (2)
Chương 120: Tình đậm (3)
Chương 121: Kỳ thi xuân (1)
Chương 122: Kỳ thi xuân (2)
Chương 123: Kỳ thi xuân (3)
Chương 124: Nương tựa (1)
Chương 125: Nương tựa (2)
Chương 126: Nương tựa (3)
Chương 127: Nương tựa (4)
Chương 128: Triều dâng (1)
Chương 129: Triều dâng (2)
Chương 130: Tĩnh động (1)
Chương 131: Tĩnh động (2)
Chương 132: Tâm tình nhỏ nhặt (1)
Chương 133: Tâm tình nhỏ nhặt (2)
Chương 134: Tâm tình nhỏ nhặt (3)
Chương 135: Phong vân (1)
Chương 136: Phong vân (2)
Chương 137: Phong Vân (3)
Chương 138: Gặp lại nhau (1)
Chương 139: Gặp lại nhau (2)
Chương 140: Gặp lại nhau (3)
Chương 141: Trước lúc lên đường (1)
Chương 142: Trước lúc lên đường (2)
Chương 143: Trước lúc lên đường (3)
Chương 144: Bắc hành (1)
Chương 145: Bắc hành (2)
Chương 146: Bắc hành (3)
Chương 147: Rối ren (1)
Chương 148: Rối ren (2)
Chương 149: Rối ren (3)
Chương 150: Gió đầy (1)
Chương 151: Gió đầy (2)
Chương 152: Gió đầy (3)
Chương 153: Gió đầy (4)
Chương 154: Sơn vũ (1)
Chương 155: Sơn vũ (2)
Chương 156: Sơn vũ (3)
Chương 157: Sơn vũ (4)
Chương 158: Đối chất (1)
Chương 159: Đối chất (2)
Chương 160: Đối chất (3)
Chương 161: Vô y (1)
Chương 162: Vô y (2)
Chương 163: Vô y (3)
Chương 164: Gương vỡ (1)
Chương 165: Gương vỡ (2)
Chương 166: Gương vỡ (3)
Chương 167: Gương vỡ (4)
Chương 168: Tỉnh mộng (1)
Chương 169: Tỉnh mộng (2)
Chương 170: Tỉnh mộng (3)
Chương 171: Lễ Dục Phật (1)
Chương 172: Lễ Dục Phật (2)
Chương 173: Lễ Dục Phật (3)
Chương 174: Xuân sơn (1)
Chương 175: Xuân sơn (2)
Chương 176: Kiên quyết (1)
Chương 177: Kiên quyết (2)
Chương 178: Kiên quyết (3)
Chương 179: Gặp được chàng (1)
Chương 180: Gặp được chàng (2)
Chương 181: Thắp nến (1)
Chương 182: Thắp nến (2)
Chương 183: Thắp nến (3)
Chương 184: Thay đổi (1)
Chương 185: Thay đổi (2)
Chương 186: Thay đổi (3)
Chương 187: Tái hợp (1)
Chương 188: Tái hợp (2)
Chương 189: Tái hợp (3)
Chương 190: Như xưa (1)
Chương 191: Như xưa (2)
Chương 192: Như xưa (3)
Chương 193: Mây mù (1)
Chương 194: Mây mù (2)
Chương 195: Mây mù (3)
Chương 196: Mây mù (4)
Chương 197: Về phương nam (1)
Chương 198: Về phương nam (2)
Chương 199: Về phương nam (3)
Chương 200: Chưa dứt (1)
Chương 201: Chưa dứt (2)
Chương 202: Núi Hào Sơn (1)
Chương 203: Núi Hào Sơn (2)
Chương 204: Núi Hào Sơn (3)
Chương 205: Ấn định (1)
Chương 206: Ấn định (2)
Chương 207: Ấn định (3)
Chương 208: Ấn định (4)
Chương 209: Ấn định (5)
Chương 210: Về nhà (1)
Chương 211: Về nhà (2)
Chương 212: Về nhà (3)
Chương 213: Về nhà (4)
Chương 214: Hỷ nộ (1)
Chương 215: Hỷ nộ (2)
Chương 216: Hỷ nộ (3)
Chương 217: Phong Hà
Chương 218: NT1: Quá khứ
Chương 219: NT2: Mừng thọ (1)
Chương 220: NT3: Mừng thọ (2)
Chương 221: Mừng thọ (3)
Chương 222: NT5: Cẩm tú
Chương 223: NT6: Ngày u ám (1)
Chương 224: NT7: Ngày u ám (2)
Chương 225: NT8: Hành lộ

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phong Hà Cử
Chương 57: Xoay sở (1)

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 57: Xoay sở (1)
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
Mọi người cần hỗ trợ inbox fanpage Hạt Đậu Khả Ái để được team hỗ trợ nhanh nhất ạ