Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phong Hà Cử – Chương 145: Bắc hành (2)

Phong Hà Cử

Tác giả: Đào Tử Nhi
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngày mồng bốn tháng hai, đoàn sứ giả của Đại Lương tiến vào đất U Châu thuộc Bắc Nguỵ. Nguỵ hoàng đế sai bộ Lễ Thượng Thư, Cát Triệu Phu ra nghênh đón.

Tề Anh, người nắm quyền Khu Mật Viện đã nhiều năm, dĩ nhiên hiểu rõ những mưu kế tranh đấu trong triều đình Bắc Nguỵ.

Cách đây vài tháng, bộ Lễ Thượng Thư của Bắc Nguỵ do người khác nắm giữ, nếu nhớ không lầm thì người đó là Tưởng Xương Hoằng, thuộc phe gia tộc Cố gia. Nhưng sau trận chiến thất bại này, Cố gia có dấu hiệu suy yếu, đầu tiên phải loại bỏ chính là những đệ tử và môn sinh trong gia tộc. Nguỵ đế đã truất quyền Tưởng Xương Hoằng, thay vào đó đề bạt Cát Triệu Phu, một học trò của Trâu Tiềm. Qua đây có thể thấy, trong triều đình Bắc Nguỵ, cuộc tranh đấu giữa văn võ hai phái đã lên đến mức đỉnh điểm.

Đây tất nhiên là điều mà Đại Lương vui mừng chiêm ngưỡng, Cố gia so với Trâu gia, đe dọa đến Giang Tả lớn hơn nhiều. Chỉ cần Cố gia sụp đổ, mười năm sau, nam triều sẽ có cơ hội vượt qua thiên hà, xây dựng đại nghiệp.

Những suy nghĩ này cứ quẩn quanh trong lòng Tề Anh, nhưng người ngoài không thể nào nhìn thấy được nửa phần. Quan chức của Bắc Nguỵ ra nghênh đón, chỉ thấy các quan viên của nam triều đều trầm mặc và yên lặng, cúi đầu đợi một người bước xuống từ chiếc xe ngựa.

Người ấy, tựa như mặt trời chiếu rọi giữa muôn ngôi sao, đôi mắt đẹp như phượng hoàng, ánh mắt đen sâu thẳm, khí chất cao quý, vững chãi tựa núi non hùng vĩ, khiến ai nhìn thấy cũng không khỏi cảm thấy tự t//i. Ấy chính là Tề Kính Thần tới từ Đại Lương.

Cái tên này vốn đã rất quen thuộc với các quan viên của Bắc Nguỵ, sau trận bắc phạt nó càng trở nên nổi danh, trở thành cơn ác mộng của người dân bắc địa. Cát Triệu Phu dù trong lòng vô cùng căm ghét người Đại Lương này, nhưng cũng không khỏi cảm thấy kính trọng. Vì vậy, ông ta tiến lên chắp tay cung kính chào một tiếng: “Tề đại nhân.”

Lời xưng hô này quả thật có chút thú vị. Ở Đại Lương, các quan viên đều gọi chàng là tiểu Tề đại nhân vì họ coi trọng gia tộc Tề gia, xem Tề Anh như một phần của gia tộc. Còn người Bắc Nguỵ lại không quan tâm đến các đại thế gia, họ chẳng để tâm đến ba đại thế gia ở Giang Tả.

Trong mắt họ, Tề Kính Thần là cái tên đáng tôn trọng hơn hẳn, Tề gia cũng nhờ vào chàng mà mới có danh tiếng ở bắc Trường Giang. Vì thế nên họ chỉ trực tiếp gọi chàng là Tề đại nhân.

Các quan viên của Đại Lương đều nhận ra hàm ý trong lời xưng hô ấy, nhưng Tề Anh không có phản ứng gì, chỉ nhẹ nhàng chào hỏi Cát Triệu Phu và các quan chức Bắc Nguỵ, sau đó hỏi qua hành trình kế tiếp, rồi theo họ vào thành U Châu, chuẩn bị cho lễ bái triều vào ngày mai.

Cung điện Bắc Nguỵ và Kiến Khang của nam triều tuy đều là nơi toạ lạc của mỗi nước nhưng khí chất lại hoàn toàn khác biệt. Nó không có vẻ đẹp tráng lệ như Kiến Khang, thay vào đó là một vẻ uy nghiêm, trang trọng, mang đậm âm hưởng của vùng đất bắc khiến người ta cảm thấy khí thế hùng vĩ. Chỉ có điều, do vừa mới thất bại, người dân trong thành phố đều mang nét mặt trĩu nặng, thấy đoàn sứ giả nam triều vào thành thì không khỏi xầm xì bàn tán.

Đây là lần đầu tiên Thẩm Tây Linh đến Thượng Kinh. Nàng ngồi trong xe ngựa, thận trọng nhìn qua khe cửa sổ, lần đầu tiên tận mắt chứng kiến cảnh sắc của hoàng thành đất bắc. Từ những tòa nhà cao lớn cho đến trang phục của người qua lại, tất cả đều khác biệt với Giang Tả khiến nàng cảm thấy rất mới mẻ.

Tề Anh vỗ nhẹ vai nàng, nàng khẽ đóng cửa sổ, quay đầu nhìn lại, nghe thấy chàng nói: “Một lúc nữa ta sẽ vào hoàng cung của Bắc Nguỵ, nàng chờ ta ở biệt quán của Sứ Quân nhé?”

Đây là chàng hỏi ý nàng.

Thẩm Tây Linh nhìn chàng, gật đầu rồi có chút lo lắng hỏi: “… Chàng sẽ không gặp chuyện gì chứ?”

Chàng khẽ cười, lắc đầu.

Đúng vậy, Bắc Nguỵ vừa thất bại, vốn dĩ đang cần hòa bình, sao dám làm hại đến sứ quân Đại Lương chứ?

Thẩm Tây Linh yên tâm, mỉm cười ngọt ngào với Tề Anh, nhẹ nhàng nói: “Vậy ta sẽ đợi chàng về!”

Kể từ đó, Tề Anh bắt đầu trở nên rất bận rộn.

Ban ngày, chàng thường xuyên ra vào hoàng cung Bắc Nguỵ, thương thảo với các quan chức về chuyện hòa đàm, ban đêm trở về biệt quán lại phải tiếp tục hội họp với các quan trong Khu Mật Viện và Hồng Lư Tự, thỉnh thoảng còn phải soạn tấu gửi về Giang Tả cho quân vương, quả là không có thời gian rảnh.

Thẩm Tây Linh từ nhỏ đã biết chàng luôn bận rộn, nhưng trước kia chàng bận chỉ quanh quẩn trong phủ hoặc quan sở, rất ít khi ở gần nàng. Giờ đây, khi cùng nhau sống trong biệt quán, nàng mới thật sự thấy được sự lao lực của chàng, ngày đêm không ngừng nghỉ. Quả thật rất mệt, nàng chỉ nhìn thôi mà cũng cảm thấy mệt mỏi.

Nàng không thể giúp gì cho chàng, chỉ có thể cố gắng chăm sóc tốt bữa ăn của chàng. Đến giờ ăn, bất kể chuyện gì, nàng đều ép chàng dành ít nhất một phần tư thời gian để ăn cơm. Tề Anh đối với việc này có chút bất đắc dĩ, nhưng Thanh Trúc lại vô cùng hài lòng, từ đó đối với Thẩm Tây Linh cũng ân cần hơn rất nhiều.

Mới chỉ qua bốn, năm ngày ở Thượng Kinh, Tề Anh đã gầy đi rõ rệt, Thẩm Tây Linh tất nhiên vô cùng thương cảm, nhưng chàng lại bình tĩnh, còn an ủi nàng: “Đây là lần cuối cùng rồi, sau này sẽ không còn như thế nữa.”

Ngày hôm ấy, chàng có vẻ rất vui vẻ, có lẽ là vì tiến trình hòa đàm rất thuận lợi, chàng còn cùng nàng bàn về cuộc sống sau khi ẩn cư khiến Thẩm Tây Linh cũng cảm thấy vui vẻ, tạm quên đi lo lắng về sự bận rộn của chàng, lòng bắt đầu mong đợi vào những ngày tháng sau này.

Ngày hôm sau khi Tề Anh rời biệt viện, Thẩm Tây Linh cũng bị ép phải ra ngoài một chuyến.

Chuyện này thật ra chẳng phải là điều gì quan trọng. Trong biệt quán của Sứ Quân ngoài Tề Anh còn có một số quan viên Đại Lương, ai nấy đều phải ăn cơm, vì vậy không thể thiếu người đi ra ngoài mua thực phẩm.

Thẩm Tây Linh tuy là thê tử chưa rước qua cửa của tiểu Tề đại nhân nhưng ngoài mặt lại mang danh phận nữ tỳ, để tránh gây sự chú ý, nàng đành phải làm nhiều việc vặt. Hôm nay, nàng nhận nhiệm vụ ra ngoài mua trái cây.

Thẩm Tây Linh không hề chán ghét việc này, dù sao nàng cũng không có gì làm ở biệt viện, ra ngoài cũng tốt, vừa có thể xem thử phong tục đất bắc, lại còn giúp bản thân khuây khỏa.

Nàng đi dạo trên đường phố, ngoài việc mua trái cây, nàng còn chú ý đến giá cả của các vật phẩm khác. Có lẽ đây là thói quen của các thương nhân, vừa thấy hàng hóa là lại tự động tính toán, tính toán mọi thứ, không ai nhanh nhạy hơn nàng.

Nàng phát hiện nhiều thứ ở Thượng Kinh bán đắt hơn ở Kiến Khang. Ví dụ như vải vóc mà nàng quen thuộc nhất, tơ tằm và vải gai đều đắt hơn ở Giang Tả. Vải trắng càng đắt, số lượng lại ít hơn nhiều, thậm chí còn là một thứ mới lạ. Còn thuốc, sách vở, hoa quả cũng đều đắt hơn ở phương nam.

Tỉnh tâm ngẫm lại, việc này cũng chẳng phải vô cớ mà sinh. Từ xưa, đất Giang Bắc vốn kém phần phồn thịnh hơn Giang Tả, Bắc Ngụy lại chẳng trọng thương như Đại Lương. Ở Giang Tả, dù là thế gia vọng tộc cũng có người buôn bán làm kế, song Bắc Ngụy lại xem phường thương buôn là hạng tiện dân, một mực tôn nông khinh thương, lâu ngày khiến cho tiền tài không thông, vật phẩm khan hiếm, giá cả đắt đỏ cũng là chuyện tất nhiên.

Thân là nữ nhi xuất thân thương buôn, Thẩm Tây Linh nhìn thấy cảnh ấy liền ngứa ngáy trong lòng, thầm nghĩ nếu có thể vượt qua ranh giới nam bắc mà thông thương, át hẳn sẽ bán sạch những món hàng đang tồn đọng, lại còn có thể nâng giá lên đôi chút mà vẫn rẻ hơn vật phẩm chốn Thượng Kinh. Như vậy chẳng phải là một mũi tên trúng hai đích? Vả lại, số ngân lượng kiếm được kia, cũng có thể dùng để cứu giúp những kẻ cơ hàn nằm vạ nơi đường cái…

Thẩm Tây Linh khẽ thở dài. Nàng lại quanh quẩn một hồi, chợt phát hiện lúa gạo phương bắc tuy rẻ hơn đôi chút so với Giang Tả, song hạt nào hạt nấy đều mẩy mà chắc, chất lượng lại cao, e rằng là nhờ truyền thống trọng nông tang và thủy thổ Bắc Ngụy thuận hòa.

Hứng thú dâng trào, nàng liền hỏi chủ hàng về cách bán thứ gạo ấy. Chủ tiệm nọ là một hán tử phương bắc, dáng người vạm vỡ, tướng mạo thô kệch, tính tình cũng như vẻ ngoài, thô lỗ cục cằn. Vừa thấy Thẩm Tây Linh, liền chau mày thật chặt, đưa mắt dò xét từ trên xuống dưới, giọng ồm ồm cất lên: “Tiểu nha đầu là người Đại Lương à?”

Thẩm Tây Linh nghe vậy có phần ngơ ngác, nhất thời chưa kịp đáp, theo bản năng liền khẽ gật đầu.

Nào ngờ nàng vừa gật, chủ tiệm kia liền cau mày thêm chặt, phất tay quát lớn, khẩu khí thô lỗ hơn ban nãy: “Thế thì đi chỗ khác! Lão tử không bán cho bọn người Lương!”

Thẩm Tây Linh chớp mắt, thoáng ngẩn người, hồi lâu mới hiểu ra sự tình. Nàng vốn có giọng nói mang âm sắc vùng Kiến Khang, tiếng Ngô mềm mại uyển chuyển, dễ bị người nghe ra gốc gác. Nay Đại Ngụy mới bại, lòng dân phương bắc hằn học Giang Tả và Đại Lương, đến cả dân thường cũng oán sâu hận nặng, ngay cả khách phương nam cũng bị ghét bỏ lây, nàng chính là kẻ bị vạ lây ấy.

Thẩm Tây Linh á khẩu chẳng biết nói gì, lại không tiện tranh chấp với người, đành lặng lẽ tránh đi nơi khác. Đi được một quãng, vẫn còn nghe sau lưng chủ tiệm lẩm bẩm hai tiếng “xúi quẩy”.

Nàng mím môi. Thẩm Tây Linh tiếp tục dạo bước khắp các nẻo đường, dần dà phát hiện những điều dị biệt giữa Thượng Kinh và Kiến Khang. Ví như chuyện ăn mày trên phố.

Từ khi tới phương bắc đến nay, nàng đã chứng kiến muôn hình vạn trạng nỗi khổ nhân sinh. Song Kiến Khang thủ phủ Đại Lương vốn giàu có yên bình, bên đường rất ít thấy ăn xin. Còn ở Thượng Kinh, người ăn mày lại nhiều vô kể, áo quần tả tơi, mặt mày vàng vọt tiều tụy.

Có một tiểu nữ hài, độ chừng năm sáu tuổi, gầy gò bé nhỏ, tay cầm chiếc bát mẻ ngồi nép bên đường, run run không dám giơ tay cầu thực. Sau khi phát giác Thẩm Tây Linh đang nhìn, thấy nàng mặt mũi hiền lành, mới đánh bạo bước đến gần, nhỏ nhẹ hỏi nàng có thể bố thí chút cơm ăn được không.

Thẩm Tây Linh lòng mềm như nước. Nàng đảo mắt nhìn quanh, thấy không xa có tiệm bán bánh bao, liền dắt tay đứa bé đến đó, lấy tiền đưa cho chủ tiệm, dịu giọng nói: “Làm phiền tiệm gia cho hai chiếc bánh bao nhân thịt.”

Nào hay hôm ấy nàng chẳng gặp được người tử tế, lại đụng phải một chủ tiệm nóng nảy hay giận cá chém thớt. Nghe giọng nàng là lập tức sầm mặt, khẩu khí so với người trước còn tệ hơn: “Biến, biến, biến! Bánh bao của ta thà cho chó cũng không bán cho bọn người Lương, mau cút đi!”

Thẩm Tây Linh thật chẳng biết nói gì, lại chẳng muốn đôi co, bèn dúi bạc vào tay đứa bé bên cạnh, ngoảnh mặt nói với chủ tiệm: “Bánh bao này ta mua cho đứa bé ấy, nó không phải người Lương, chắc cũng không đến nỗi từ chối bán chứ?”

Nào ngờ chủ tiệm kia mặt lạnh như tiền, tai như điếc, vẫn hằm hằm đuổi khách. Thẩm Tây Linh đành dẫn đứa bé qua tiệm bánh hấp bên cạnh, kết cục cũng vẫn là bị hất hủi như cũ. Một đường đi hết cả dãy phố, vậy mà chẳng có ai chịu bán cho nàng món gì.

Thẩm Tây Linh trong dạ sinh giận, những người này thật hồ đồ, dẫu có ghét người phương nam thì cũng không nên vơ đũa cả nắm. Huống hồ đứa bé kia có tội tình gì? Sao nỡ làm khó?

Thấy Thẩm Tây Linh hai tay không, quay về lại đầu phố, chủ tiệm bán bánh bao kia liền lộ vẻ đắc ý, nhìn nàng bằng ánh mắt trào phúng. Thẩm Tây Linh giận không kiềm được, cất lời: “Tiệm gia thật lợi hại, lại đi trút giận lên nữ tử và trẻ nhỏ. Vậy chẳng hay khi nam bắc giao tranh, ngươi ở đâu? Nếu thực tâm vì quốc gia mà ghét nam triều, sao không ra chiến trường cầm đao giết giặc? Ở đây bắt nạt người tay không tấc sắt, chẳng phải là uổng phí thân nam tử lắm sao?”

Thẩm Tây Linh vốn không phải người hay nổi giận, những lần phẫn nộ hiếm hoi đều vì người khác, lần trước vì Phùng chưởng quầy, lần này là vì đứa bé ăn mày vô danh kia. Dù giận dữ, lời nàng nói vẫn nhu hòa, chẳng có nửa câu thô lỗ, song thần sắc lại lạnh lùng, đầy khinh miệt, khiến người nghe không khỏi cảm thấy bị xem thường.

Chủ tiệm nọ vốn không phải hạng biết điều, nghe lời mỉa mai kia như bị dẫm phải đuôi, lập tức nổi trận lôi đình. Không đôi co cùng nàng, hắn mặt đỏ phừng phừng, giận quá hóa cuồng, chộp lấy cây cán bột bên cạnh liền nhằm Thẩm Tây Linh mà đánh tới!

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Kích cúc* (1)
Chương 2: Kích cúc (2)
Chương 3: Phía sau bức bình phong
Chương 4: Vọng Viên
Chương 5: Gặp giữa đường (2)
Chương 6: Gặp giữa đường (2)
Chương 7: Trà hội (1)
Chương 8: Trà hội (2)
Chương 9: Trà hội (3)
Chương 10: Trà hội (4)
Chương 11: Bị bệnh
Chương 12: Duyên khởi (1)
Chương 13: Duyên khởi (2)
Chương 14: Lang Gia
Chương 15: Trở về
Chương 16: Quỳ gối
Chương 17: Triệu Dao (1)
Chương 18: Triệu Dao (2)
Chương 19: Giao phó
Chương 20: Lễ Trừ Tịch* (1)
Chương 21: Lễ Trừ Tịch (2)
Chương 22: Lễ Trừ Tịch (3)
Chương 23: Thu nhận (1)
Chương 24: Thu nhận (2)
Chương 25: Thu nhận (3)
Chương 26: Đổi tên (1)
Chương 27: Đổi tên (2)
Chương 28: Đổi tên (3)
Chương 29: Tết Nguyên Tiêu (1)
Chương 30: Tết Nguyên Tiêu (2)
Chương 31: Tết Nguyên Tiêu (3)
Chương 32: Tết Nguyên Tiêu (4)
Chương 33: Tết Nguyên Tiêu (5)
Chương 34: Tết Nguyên Tiêu (6)
Chương 35: Nhập phủ (1)
Chương 36: Nhập phủ (2)
Chương 37: Nhập phủ (3)
Chương 38: Bái hội (1)
Chương 39: Bái hội (2)
Chương 40: Bái hội (3)
Chương 41: Khảo thí (1)
Chương 42: Khảo thí (2)
Chương 43: Khảo thí (3)
Chương 44: Tháng hai (1)
Chương 45: Tháng hai (2)
Chương 46: Nam Lăng (1)
Chương 47: Nam Lăng (2)
Chương 48: Giao tranh (1)
Chương 49: Giao tranh (2)
Chương 50: Sinh thần (1)
Chương 51: Sinh thần (2)
Chương 52: Trôi dạt (1)
Chương 53: Trôi dạt (2)
Chương 54: Trôi dạt (3)
Chương 55: Trở về (1)
Chương 56: Trở về (2)
Chương 57: Xoay sở (1)
Chương 58: Xoay sở (2)
Chương 59: Xoay sở (3)
Chương 60: Xoay sở (4)
Chương 61: Xoay sở (5)
Chương 62: An bài (1)
Chương 63: An bài (2)
Chương 64: An bài (3)
Chương 65: Hội hoa (1)
Chương 66: Hội hoa (2)
Chương 67: Hội hoa (3)
Chương 68: Hội hoa (4)
Chương 69: Hội hoa (5)
Chương 70: Hội hoa (6)
Chương 71: Khởi đầu (1)
Chương 72: Khởi đầu (2)
Chương 73: Khởi đầu (3)
Chương 74: Mèo con (1)
Chương 75: Mèo con (2)
Chương 76: Mèo con (3)
Chương 77: Mèo con (4)
Chương 78: Mèo con (5)
Chương 79: Năm tháng (1)
Chương 80: Năm tháng (2)
Chương 81: Năm tháng (3)
Chương 82: Ngà say (1)
Chương 83: Ngà say (2)
Chương 84: Ngà say (3)
Chương 85: Ngà say (4)
Chương 86: Manh mối (1)
Chương 87: Manh mối (2)
Chương 88: Manh mối (3)
Chương 89: Chùa phật (1)
Chương 90: Chùa phật (2)
Chương 91: Chùa phật (3)
Chương 92: Chùa phật (4)
Chương 93: Mỗi người (1)
Chương 94: Mỗi người (2)
Chương 95: Mỗi người (3)
Chương 96: Vào đông (1)
Chương 97: Vào đông (2)
Chương 98: Vào đông (3)
Chương 99: Năm mới (1)
Chương 100: Năm mới (2)
Chương 101: Năm mới (3)
Chương 102: Năm mới (4)
Chương 103: Muốn dừng lại (1)
Chương 104: Muốn dừng lại (2)
Chương 105: Muốn dừng lại (3)
Chương 106: Lễ cập kê (1)
Chương 107: Lễ cập kê (2)
Chương 108: Lễ cập kê (3)
Chương 109: Mưa giông (1)
Chương 110: Mưa giông (2)
Chương 111: Mưa giông (3)
Chương 112: Mưa giông (4)
Chương 113: Định tình (1)
Chương 114: Định tình (2)
Chương 115: Định tình (3)
Chương 116: Định tình (4)
Chương 117: Định tình (5)
Chương 118: Tình đậm (1)
Chương 119: Tình đậm (2)
Chương 120: Tình đậm (3)
Chương 121: Kỳ thi xuân (1)
Chương 122: Kỳ thi xuân (2)
Chương 123: Kỳ thi xuân (3)
Chương 124: Nương tựa (1)
Chương 125: Nương tựa (2)
Chương 126: Nương tựa (3)
Chương 127: Nương tựa (4)
Chương 128: Triều dâng (1)
Chương 129: Triều dâng (2)
Chương 130: Tĩnh động (1)
Chương 131: Tĩnh động (2)
Chương 132: Tâm tình nhỏ nhặt (1)
Chương 133: Tâm tình nhỏ nhặt (2)
Chương 134: Tâm tình nhỏ nhặt (3)
Chương 135: Phong vân (1)
Chương 136: Phong vân (2)
Chương 137: Phong Vân (3)
Chương 138: Gặp lại nhau (1)
Chương 139: Gặp lại nhau (2)
Chương 140: Gặp lại nhau (3)
Chương 141: Trước lúc lên đường (1)
Chương 142: Trước lúc lên đường (2)
Chương 143: Trước lúc lên đường (3)
Chương 144: Bắc hành (1)
Chương 145: Bắc hành (2)
Chương 146: Bắc hành (3)
Chương 147: Rối ren (1)
Chương 148: Rối ren (2)
Chương 149: Rối ren (3)
Chương 150: Gió đầy (1)
Chương 151: Gió đầy (2)
Chương 152: Gió đầy (3)
Chương 153: Gió đầy (4)
Chương 154: Sơn vũ (1)
Chương 155: Sơn vũ (2)
Chương 156: Sơn vũ (3)
Chương 157: Sơn vũ (4)
Chương 158: Đối chất (1)
Chương 159: Đối chất (2)
Chương 160: Đối chất (3)
Chương 161: Vô y (1)
Chương 162: Vô y (2)
Chương 163: Vô y (3)
Chương 164: Gương vỡ (1)
Chương 165: Gương vỡ (2)
Chương 166: Gương vỡ (3)
Chương 167: Gương vỡ (4)
Chương 168: Tỉnh mộng (1)
Chương 169: Tỉnh mộng (2)
Chương 170: Tỉnh mộng (3)
Chương 171: Lễ Dục Phật (1)
Chương 172: Lễ Dục Phật (2)
Chương 173: Lễ Dục Phật (3)
Chương 174: Xuân sơn (1)
Chương 175: Xuân sơn (2)
Chương 176: Kiên quyết (1)
Chương 177: Kiên quyết (2)
Chương 178: Kiên quyết (3)
Chương 179: Gặp được chàng (1)
Chương 180: Gặp được chàng (2)
Chương 181: Thắp nến (1)
Chương 182: Thắp nến (2)
Chương 183: Thắp nến (3)
Chương 184: Thay đổi (1)
Chương 185: Thay đổi (2)
Chương 186: Thay đổi (3)
Chương 187: Tái hợp (1)
Chương 188: Tái hợp (2)
Chương 189: Tái hợp (3)
Chương 190: Như xưa (1)
Chương 191: Như xưa (2)
Chương 192: Như xưa (3)
Chương 193: Mây mù (1)
Chương 194: Mây mù (2)
Chương 195: Mây mù (3)
Chương 196: Mây mù (4)
Chương 197: Về phương nam (1)
Chương 198: Về phương nam (2)
Chương 199: Về phương nam (3)
Chương 200: Chưa dứt (1)
Chương 201: Chưa dứt (2)
Chương 202: Núi Hào Sơn (1)
Chương 203: Núi Hào Sơn (2)
Chương 204: Núi Hào Sơn (3)
Chương 205: Ấn định (1)
Chương 206: Ấn định (2)
Chương 207: Ấn định (3)
Chương 208: Ấn định (4)
Chương 209: Ấn định (5)
Chương 210: Về nhà (1)
Chương 211: Về nhà (2)
Chương 212: Về nhà (3)
Chương 213: Về nhà (4)
Chương 214: Hỷ nộ (1)
Chương 215: Hỷ nộ (2)
Chương 216: Hỷ nộ (3)
Chương 217: Phong Hà
Chương 218: NT1: Quá khứ
Chương 219: NT2: Mừng thọ (1)
Chương 220: NT3: Mừng thọ (2)
Chương 221: Mừng thọ (3)
Chương 222: NT5: Cẩm tú
Chương 223: NT6: Ngày u ám (1)
Chương 224: NT7: Ngày u ám (2)
Chương 225: NT8: Hành lộ

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phong Hà Cử
Chương 145: Bắc hành (2)

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 145: Bắc hành (2)
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...