Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 93

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi! Cuối cùng với sứ mệnh trượng nghĩa giúp người, đã nghĩ

ra được một vài cái tên rất tuyệt.

Kết tụ tất cả tâm tư của mình để thành lập Quần anh hội, cả

một đêm ròng, bổn nữ hiệp đã dùng trí tuệ của thế kỷ Hai mươi mốt, để tặng cho

bọn họ những cái tên mà từ trước đến nay họ chưa bao giờ nghĩ tới.

Đó chính là:

Nhất Nguyệt Quỷ, Nhị Nguyệt Quỷ, Tam Nguyệt Quỷ, Tứ Nguyệt

Quỷ, Ngũ Nguyệt Quỷ, Lục Nguyệt Quỷ.

Thứ tự sắp xếp lần lượt là Âu Dương Thiếu Nhân, Âu Dương Y,

Âu Dương Huyền, Âu Dương Thiếu Nhiên, Mặc Nguyệt, Mạch Thiếu Nam. Mấy cái tên

này chẳng hề phân biệt hơn kém.

Sao vậy? Sao vậy? Sao sững người ra thế kia, cũng chỉ có nữ

hiệp vĩ đại là tôi mới có thể nghĩ ra những cái tên nặng trình trịch như thế

đó.

Oạch, được thôi, tôi thừa nhận mình không được phép chọn nhầm

tên, những cái tên này không chỉ thứ tự trước sau mà còn thể hiện cả sáu tháng

trong năm nữa. Haizzz, ai bảo tôi vốn không thể nghĩ ra được những cái tên độc

đáo hơn chứ.

Đi đến đâu cũng cố sức gióng trống khua chiêng, thu hút sự

chú ý của người đi lại trên đường, tôi vung quạt rồi cùng bọn Âu Dương Thiếu

Nhân đến trước tửu lâu lớn nhất trong thành Giang Hoa.

Đây là Phong Vân lầu nổi tiếng ở thành Giang Hoa, với tổng cộng

ba tòa lầu cao vút, đây là nơi hằng năm các anh hùng võ lâm tụ lại để tham gia

tỉ võ, cùng nhau luận bàn võ học, chia sẻ những điều tâm đắc.

Hội quần võ mời hào kiệt thiên hạ đến đây, bởi vì thiệp mời

của hội luôn rất khó khăn trong việc quyết định mời ai, không mời ai, nên như

người ta vẫn nói, dù có cẩn thận tỉ mỉ đến mấy cũng không tránh khỏi sai sót, vẫn

sẽ có những chuyện không thể ngờ tới xảy ra. Vả lại, có những người được mời

nhưng lại chẳng muốn đến, cũng có người không được mời thì trong lòng thầm oán

hận. Cho nên mỗi lần mở Hội quần võ, minh chủ võ lâm thế nào cũng phải đắc tội

với một vài hào kiệt giang hồ. Vì chuyện này cũng gặp phải không ít bất lợi.

Vì thế năm nay, đại hiệp kỳ lạ xuất hiện trên giang hồ tựa

như gió thổi tuyết bay đột phá quá nhiều điều kỳ quái, toàn bộ thiệp mời của

các vị anh hùng đã được treo trên biển lớn trước lầu Phong Vân, thông báo cho

nhân sĩ võ lâm khắp thiên hạ, chỉ cần người có thể bay vọt lên lầu ba của lầu

Phong Vân lấy thiệp xuống đều có thể tham gia tỉ võ.

Sau này, Đại hội anh hùng hằng năm cũng đều quyết định số

người tham gia theo cách ấy.

Lúc này, tôi ngẩng đẩu liền có thể nhìn thấy thiệp anh hùng

đang khẽ lay động trên biển hiệu ở lầu ba.

Thoáng chau mày, nhìn tấm bảng lớn rắn chắc treo đầy thiệp

anh hùng màu đỏ, tôi có chút sửng sốt. Nếu lúc này tôi không phải Lê Sa mà là

Thượng Quan Tình, tôi sẽ làm như thế nào? Ha ha, nhất định sẽ bị chuyện đầu rơi

máu chảy dọa cho chạy mất dép rồi.

Chính lúc tôi đang thất thần, đám người xung quanh đã quây lại

thành một vòng lớn.

Tôi nghe thấy bọn họ bàn luận: “Vị cô nương này thanh tú như

thế, không phải là muốn giật thiệp anh hùng đấy chứ”.

“Không được đâu, không được đâu, cô ta gầy như thế, sao có

thể được chứ.”

“Ôi dào, năm nay, lựa chọn nhân sĩ đâu dựa vào tướng mạo chứ.

Mấy ngày trước còn có đứa trẻ bay lên giật thiệp anh hùng đấy thôi.”

Trước cửa có một lão ăn mày mái tóc bạc phơ, đột nhiên mở miệng

nói với tôi: “Nha đầu, đây không phải chỗ cô nên chơi, còn không mau về nhà

đi”.

Đi tới trước mặt lão nhân đó, tôi ngồi xuống hỏi: “Lão là

cao thủ?”.

Lão ăn mày sững người, hỏi lại tôi: “Tại sao lại nói thế?”.

“Chỉ là cảm giác, thường người mở miệng nói lúc này, chắc đều

là cao thủ”, chớp chớp mắt, tôi nghiêm túc phân tích cho lão nghe.

Không phải tôi ngốc đâu, các diễn viên trên t//i vi đều diễn

như vậy mà.

Đúng lúc đó tiểu nhị cầm chổi ra trước cửa, vừa nhìn thấy

lão ãn mày liền mắng: “Lão ăn mày chết tiệt, đã nói rằng đây không phải chỗ để

ăn mày kiếm cơm, không muốn chết thì mau cút ngay”.

Lão ăn mày nghe thấy, đưa tay gạt chiếc chổi ra rồi run rẩy

lui sang bên cạnh.

Tôi trừng mắt lên, tên tiểu nhị chết tiệt này, ta còn chưa

đàm luận xong với cao thủ, nói chen vào cái gì đấy hả.

Đưa tay ra, tôi giữ chặt cây chổi tiểu nhị đang vung tới: “Ở

đây không có chuyện của ngươi, ta có việc cần thỉnh giáo vị lão bá này”.

Tên tiểu nhị có vẻ không nhượng bộ, tôi liền quét mắt sang

Âu Dương Y, Âu Dương Y hiểu ý liền ném bạc cho hắn, khi ấy tiểu nhị mới quay

người rời đi.

Lão ăn mày thầm thở dài cảm thán: “Lão ăn mày cũng chỉ là kẻ

ăn xin, không tiền bạc, càng chẳng biết võ công gì”.

Nói xong, lão đứng dậy định rời đi.

Tôi vội giữ lão lại, nói: “Lão bá, ta cũng không biết rốt cuộc

bản thân mình được mấy phân lượng, chúng ta hãy thử đánh cuộc đi. Nếu hôm nay

ta có thể bay lên đỉnh lầu ba giật thiệp anh hùng xuống, vậy mời lão bá hãy vào

lầu Phong Vân, dùng chung bữa cơm với ta, được chăng?”.

Lão ăn mày chợt rúng động, ngước mắt nhìn tôi, cảm thán nói:

“Cô nương, chớ có miễn cưỡng như thế”.

Tôi lắc đầu, quay người nói với Âu Dương Thiếu Nhân: “Nhất

Nguyệt, ngươi nói xem ta có thể giật được thiệp anh hùng xuống chăng?”.

Tôi cơ hồ có thể cảm thấy đôi mắt Âu Dương Thiếu Nhân đang

trợn trừng lên.

Tôi nghĩ, có lẽ huynh ấy vô cùng căm ghét cái tên Nhất Nguyệt

này. Chẳng còn cách nào khác, dù sao tôi cũng chẳng thể gọi huynh ấy là “Rau cải

trắng”[1] phải không nào?

[1] Rau cải trắng: Người Trung Quốc thường dùng từ này để chỉ

những người ngốc nghếch.

Âu Dương Thiếu Nhân khẽ khom người xuống đáp: “Chưởng môn,

công phu nơi miệng lưỡi không phải công phu thật, thực hiện ngay trước mắt mới

có thể thấy được tuyệt chiêu”.

Những phiến quạt khẽ đưa qua đưa lại, tôi cười lớn.

Ngay bản thân tôi cũng không ngờ được âm thanh đó lại hào sảng

đến thế.

“Ha ha ha ha! Ta chính là đang đợi lời khiêu khích này của

ngươi.”

Quét chân xuống đất một cái, cơ thể khẽ ngả về phía sau, khi

cảm thấy từng lọn tóc phất ngược lại, tôi cuối cùng cũng đã bay lên.

Điểm điểm từng nhịp, lẹ làng tựa b//ư//ớ//m bay. Võ công của tôi

chẳng phải quá tốt, nhưng tôi đã vận dụng toàn bộ năng lượng của cơ thể.

Lúc này cơ thể đã được thả lỏng, kỳ thực khi nãy mới bắt đầu

dụng lực, cơ thể tôi bị kéo căng quá mức, đến giờ mới thấy mềm mại hơn một

chút. Cho nên, khi vừa vút lên khỏi mặt đất, tôi đã kịp trông thấy mọi người ai

nấy đều há mồm trợn mắt, kinh ngạc vô cùng. Bởi, tôi thực sự đã bay lên rồi.

Tôi cười, cúi nhìn chúng nhân dưới lầu, và cả đám người võ

lâm đang ở trong tòa lầu này nữa, ánh mắt khẽ phiêu diêu. Khi bay đến lầu hai,

tôi đã thấy một vài khuôn mặt quen thuộc từng gặp qua trong đại hội võ lâm, còn

cả Mộ Dung Tuyết và Mộ Dung Tiên đã lâu không gặp, con tim bất giác ấm áp vô

cùng.

Có thể gặp lại, đúng là rất tuyệt.

Cơ thể lướt nhẹ trên không, tôi xoay người hướng đến tấm bảng

treo thiệp trên lầu ba. Sau đó, ánh nhìn của tôi khi dừng lại tại lầu ba, vô

tình đã chạm phải ánh mắt một người.

Đã nhiều đêm trôi qua, mỗi khi khép mi, tôi lại nhớ đến người

này.

Hắn đang ngồi bên cửa sổ, nhìn tôi, mặt nạ hình nửa con b//ư//ớ//m

khúc xạ ánh sáng chiếu thẳng lên mặt tôi. Làn gió nhè nhẹ thổi qua, là mùi

hương bạc hà, từng lọn tóc hắn cũng chợt phất phơ.

Giống như ngày ấy, trước trăm ngàn loài hoa, trong khoảnh khắc,

tôi chỉ muốn bay đến bên bóng hình ấy. Dù chỉ có thể thấy một nửa dung nhan,

tôi vẫn nhận ra được.

Đôi mắt này, chính đôi mắt ru hồn này.

Là hắn, là tên yêu tinh đó…

Tôi thoáng thất thần. Mặc dù đã bao lần luyện tập trong mơ

tôi cũng không cách nào khống chế nỗi kích động trong lòng khi gặp lại hắn.

Chứa đầy sợ hãi cùng những xung động kịch liệt, trái tim tôi

cứ dội thình thình.

Tôi cố nhắc nhở bản thân, ta là Lê Sa, ta là Lê Sa, mới có

thể giấu đi biểu tình mãnh liệt của mình lúc này. Nhưng, mọi chuyện có vẻ không

dễ dàng như tôi tưởng.

Làn gió nhẹ đưa, lại lần nữa hương bạc hà kia phảng phất ùa

đến.

Tôi thấy những ngón tay thon dài của hắn đang nhè nhẹ lướt

trên viền chén nước, một giọt nước chợt bắn ra, mang theo sát khí.

Không xong rồi!

Thủ đoạn quá hèn hạ, lại dùng ám khí này. Không phải, cũng

không thể gọi là ám khí, người ta chỉ sử dụng nước thôi mà.

Thật độc ác!

Nhẹ nhàng vận lực, tôi xoay người tránh giọt nước kia.

Thoáng chau mày, tôi biết, lúc này nếu mình rút lui, sẽ chỉ

còn đường chết.

Hừ, bổn cô nương không rút lui, tiếp tục phi thân hướng đến

người kia.

Người kia cũng rất bất ngờ, đầu mày khẽ chau lại.

“Nghe danh Âm Dạ Thanh Điệp, Triều Lưu có một đám thủ hạ cực

kỳ lợi hại. Hôm nay, Lê Quỷ môn bất tài mới được thỉnh giáo”, phi thân đến trước

mặt hắn, tôi khom người, mỉm cười nói.

Trong làn gió, từng lọn tóc buông xõa xuống, tôi trông thấy

bóng hình trâm hoa lê phản chiếu trên chiếc mặt nạ hình b//ư//ớ//m kia.

Triều Lưu, trận chiến giữa chúng ta, bắt đầu ngay lúc này!

“Lục Quỷ tướng quân nghe lệnh, hôm nay sẽ gặp các cao thủ của

Ám Dạ Thanh Điệp đại nhân.”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 93

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 93
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...