Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 89

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đã ở lại chỗ khỉ ho cò gáy này mấy ngày rồi. Những ngày qua,

tôi chẳng nói chẳng rằng, cũng chẳng tò mò hỏi han gì hết, chỉ nỗ lực tập luyện

võ công do các huynh đệ chỉ dạy.

Đến cả chiêu thức nội lực quang học, đối với tôi mà nói cũng

không còn là chuyện khó khăn nữa. Mấy ngày nay, tôi cũng học được bản lĩnh vững

vàng, hóa ra võ công còn lợi hại hơn tôi tưởng rất nhiều.

Thời gian nghỉ ngơi, tôi không kìm được lại thầm nghĩ, liệu

mình có phải người đầu tiên sau khi xuyên không học võ công không? Cảm giác tự

hào cứ thế dâng lên trong lòng.

Ba ngày sau, tôi quyết định đi làm một vài chuyện mà tôi nhất

định phải làm.

Tôi gọi tất cả mọi người vào phòng, mở một cuộc họp.

“Tôi có một vấn đề muốn hỏi các huynh”, ngồi nghiêm trang

trên ghế, đối diện với đám nam nhân này, tôi nghiêm túc hỏi.

Mấy người đưa mắt nhìn nhau, ra hiệu mời tôi nói tiếp.

“Hiện tại các huynh muốn cùng tôi làm những gì?”

Âu Dương Thiếu Nhân vén mái tóc đen nhánh lên, ánh mắt thâm

thúy nói: “Có hai con đường, chỉ còn chờ xem nàng muốn đi con đường nào. Nếu

nàng muốn rời khỏi đây, phiêu bạt chân trời góc biển, bọn ta sẽ bảo vệ nàng đi

đến bất cứ nơi nào. Nếu nàng muốn báo thù, muốn lấy lại sự trong sạch và danh dự

của mình, vậy chúng ta sẽ dọn đường cho nàng. Thế nào, nàng thấy đường nào tốt

hơn?”.

Tôi mỉm cười, giả bộ thản nhiên cầm chén rượu. Thực ra tôi

không cách nào đối diện được với tia sáng trong mắt huynh ấy.

Mọi thứ lấp lánh đều gây chói mắt khiến cho người ta không

cách nào nhìn rõ được.

“Phải chăng các huynh cũng đều đã nghĩ qua, muốn phối hợp với

tôi?”, tôi hỏi.

Không gian bỗng nhiên yên tĩnh trở lại.

Vẻ trầm mặc cơ hồ đang trải khắp căn phòng không quá rộng

này.

“Tiểu Tình, nàng muốn làm gì?”, Âu Dương Y lo lắng hỏi.

“Cái bang sẽ vì nàng mà xử lý mọi chuyện, đây là chuyện của

nam nhi, nàng cứ ở đây đợi mấy ngày, đợi đến khi tất cả kết thúc là được”, Mạch

Thiếu Nam ngang ngược nói.

Đặt chén rượu trên tay xuống, hít thật sâu, tôi muốn nói ra

suy nghĩ của mình một cách bình thản nhất.

“Mọi chuyện đều do tôi mà ra, cũng nên để tôi kết thúc nó chứ.

Tôi muốn cùng chiến đấu với các huynh, chứ không phải muốn các huynh nhận trách

nhiệm bảo vệ tôi. Có thể luôn ở bên các huynh, cùng khóc cùng cười, cuộc sống

như thế mới là điều tôi muốn. Đừng cãi lý với tôi, các huynh nên hiểu, chẳng có

tác dụng gì đâu. Lần này, tất cả đều phải nghe theo tôi, các huynh hãy nói một

câu đồng ý đi.”

Mặc Nguyệt ngồi bên cạnh tôi, cúi đầu nói: “Ta đồng ý”.

Sau đó, bốn huynh đệ Âu Dương cũng đưa mắt nhìn nhau, Âu

Dương Thiếu Nhiên mơ hồ hỏi lại tôi: “Vậy thì, Tiểu Tình, nàng phải đồng ý với

ta, không được mạo hiểm”.

Tôi cười dịu dàng.

“Đồ ngốc, không có chuyện đó đâu, tôi không muốn chết sớm

như thế. Tôi còn muốn sống cùng các huynh nữa mà”.

Nghe tôi nói như thế, mấy người mới gật đầu đồng ý.

Cuối cùng, tôi quay người về phía tên hồ ly Mạch Thiếu Nam.

Trong mấy người có mặt ở đây, huynh ấy là người khó đối phó

nhất.

“Thiếu Nam, ý của huynh thế nào?”

“Không đồng ý có được không?”

“Vậy huynh cảm thấy có được không?”

“Thượng Quan Tình, nói cho ta biết, nàng đang lừa gạt chúng

ta phải không?”

Tôi cười nói: “Cũng có thể, ngày nào tôi cũng nói dối rất

nhiều, chính vì như thế nên huynh không tin tưởng tôi nữa phải không?”.

Ở đây, người thông minh nhất chính là Mạch Thiếu Nam, bởi vì

huynh ấy không tin tưởng tôi.

Huynh ấy đủ tỉnh táo để có thể đặt mình vào vị trí của tôi,

nhất định huynh ấy phải xác định tôi chắc chắn an toàn thì mới đồng ý. Cho nên

hiện tại, chỉ có huynh ấy phản bác lại.

Tôi chăm chú nhìn cặp mắt đào hoa của Mạch Thiếu Nam rồi lại

nhớ đến phủ trạch của huynh ấy, nhớ về ngày xuân hoa đào chẳng rụng lá.

Từng làn gió nhẹ nhàng thổi tới, mái tóc huynh ấy khẽ phiêu

động, nhưng chẳng thể làm tan đi ánh mắt đầy ma lực đó.

“Thượng Quan Tình, ta đồng ý với nàng. Không phải vì ta tin

tưởng nàng, mà vì ta tin chính bản thân mình”, huynh ấy quay đầu nhìn ra cửa sổ,

mỉm cười thoải mái, tán cây bên ngoài khẽ rung rung, huynh ấy u buồn nói với

tôi.

Trái tim tôi lại bất ngờ thổn thức.

Tôi… bị huynh ấy nhìn thấu rồi.

Không kiềm chế được, tôi muốn tự cười giễu chính bản thân

mình.

Kẻ nào nói dối, mũi nhất định sẽ dài ra.

Mạch Thiếu Nam, huynh đã hứa bảo vệ tôi rồi đấy nhé.

Lại nâng chén rượu trên tay, tôi nói với tất cả mọi người:

“Các huynh vui vẻ lên nào. Bây giờ tôi sẽ truyền đạt mệnh lệnh. Bất luận cuối

cùng thành hay bại, những điều chúng ta sắp làm tới đây nhất định phải thật

oanh oanh liệt liệt, đây chính là phương cách của tôi. Nếu không thoải mái có

thể đập vỡ chén, nhưng tuyệt đối không được phản bác”.

Mấy người chúng tôi cùng nhau uống cạn chén rượu.

Rượu này là loại rượu mạnh nhất mà tôi từng uống, khiến lục

phủ ngũ tạng đảo lộn hết cả, mới uống một chút mà đã thấy choáng váng. Tôi cố

kiềm chế… muốn biết tên loại rượu này.

“Ha ha, rượu này đúng là mạnh thật”, Âu Dương Thiếu Nhân

bông đùa, khẽ cười nói.

Tôi gật đầu, lặng lẽ nhìn huynh ấy.

“Đúng vậy, là loại rượu mạnh nhất mà tôi từng uống, tên nó

là gì thế hả?”

Âu Dương Huyền tung chén rượu lên không trung, rồi đột nhiên

bình rượu trong tay cũng được vung ra, cứ thế rót đầy rượu vào chén.

“Rượu, chỉ là rượu mà thôi”, uống một ngụm rượu, Âu Dương

Huyền nói với tôi như thế.

Tôi vén lọn tóc trước trán sang một bên, nhẹ nhàng tung chén

rượu trong tay cho Âu Dương Y.

“Rượu không tên, thật đáng buồn. Y huynh, chúng ta hãy đặt

cho loại rượu này một cái tên đi.”

Âu Dương Y rót đầy chén rượu, ngón tay thon dài đưa đi đưa lại

chén rượu trước mũi, khẽ nghiêng đầu, tựa như một thư sinh hiền hòa nói: “Tiểu

Tình thích gọi tên nó là gì?”.

“Vãn Dương đi. Ánh chiều tà vào thời khắc hoàng hôn, mang đến

cảm giác nồng đậm không thể xóa nhòa.”

Loại rượu này thực sự rất mạnh, tôi không biết đó là ảo giác

của mình hay là cái gì nữa. Ngày hôm đó, tôi ngẩng đầu nhìn trời cao, vạn dặm

chẳng một gợn mây, ánh mặt trời chiếu rọi ngay trên đỉnh đầu, xuyên thấu tất cả

mọi thứ, rồi tôi lại trông thấy ánh trăng đêm nào, tựa như giọt máu treo giữa

chân trời.

Vãn Dương, Vãn Dương, thực ra là, Huyết Nguyệt (trăng máu).

Mạch Thiếu Nam đột nhiên mỉm cười, rồi lại phá lên cười ha hả.

“Ha ha ha ha! Tên hay! Vãn Dương, Vãn Dương.”

Tại sao, Thiếu Nam, tại sao trong tiếng cười của huynh, tôi

chỉ nghe thấy những thanh âm khóc than thê thiết?

Nỗi bi ai trong lòng mỗi chúng tôi, tới thời khắc này cũng

nên dừng lại thôi, tôi muốn cùng họ vui vẻ hạnh phúc đi đến giây phút cuối

cùng. Đừng để nước mắt tôi rơi xuống, đừng để tôi phải đau buồn, tôi đã tuyên bố

rồi, tôi nhất định phải kiên trì đến cùng.

“Thôi được rồi, bây giờ tôi nói vào chuyện chính, mọi người

cũng đều chuẩn bị tâm lí cả rồi”, đập bàn bôm bốp, tôi lớn giọng nói.

Mấy người đồng loạt đặt chén xuống, đưa mắt về phía tôi.

Tôi vô cùng mãn nguyện về khả năng hiệu triệu của mình, mỉm

cười nói: “Thanh Hầu giả chết, chắc chắn có mục đích. Nếu tôi muốn rửa sạch tội

trạng của mình, nhất định phải dẫn dụ được hắn xuất đầu lộ diện. Tôi muốn điều

tra người này, Thiếu Nam, huynh để người của cái bang điều tra tất cả về người

này, tôi muốn biết tường tận từng nơi hắn đến từng tiểu điếm hắn đặt chân vào.

Nhân sĩ giang hồ hiện đang lùng tìm tôi rất gắt gao, cứ thế này, tôi thực chẳng

thể hành động gì được. Tôi cần phải thoát khỏi sự chú ý của họ”.

Âu Dương Thiếu Nhân chau mày nói: “Thoát khỏi sự chú ý của họ?

Bằng cách nào đây?”.

Tôi cười mờ ám. Được sinh ra ở thế kỷ Hai mươi mốt, điều tốt

đẹp nhất mà tôi cảm nhận được đó chính là có thể xem phim truyền hình. Tục ngữ

nói rất đúng, nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất.

Giờ này tất cả đám nhân sĩ võ lâm đều cho rằng tôi đang lẩn

trốn, nếu tôi bất ngờ xuất hiện giữa thanh thiên bạch nhật, nhất định không ai

có thể ngờ tới đó lại là tôi.

Vậy thì, hà tất tôi phải lẩn tránh, cứ hiên ngang xuất hiện

thôi.

“Thiếu Nam, hãy cải trang cho tôi, tôi phải xông pha chốn

giang hồ, đích thân đi bắt Thượng Quan Tình”, tôi mỉm cười, tươi rói như hoa nở.

Tôi nghĩ lúc này, chính là thời điểm oai hùng nhất trong cuộc

đời. Vì sau khi nói xong câu này, cằm tất cả những tên nam nhân có mặt trong

phòng đều rớt xuống tận chân.

Mạch Thiếu Nam nhìn tôi, nói: “Thượng Quan Tình, nàng điên rồi

sao?”.

“Điên!”, Âu Dương Huyền chòng chọc nhìn thẳng vào mắt tôi.

Tôi lắc đầu, nghiêm túc đáp lại: “Tôi không điên, chính vì

tôi không điên, nên mới nói như thế. Trên giang hồ có rất nhiều bang phái, nếu

như họ đều tới giết tôi, chỉ có mấy người các huynh và tôi cộng lại, sao đủ để

chống trả cơ chứ. Nhưng nếu võ lâm chỉ phái đi một người để giết tôi? Vậy thì sẽ

dễ đối phó hơn rất nhiều. Đã thế, nếu người được phái đi đó lại chính là tôi,

tôi chẳng phải sẽ tuyệt đối an toàn hay sao?”.

Mấy nam nhân kia bất giác sững người, không dám tin bộ não của

tôi lại có thể nghĩ ra phương cách mới lạ đến thế.

“Vậy nàng muốn làm thế nào?”, một lát sau Mặc Nguyệt mới hỏi.

“Rất đơn giản, các huynh hãy chi viện tiền cho tôi, tôi cần

mấy chục vạn lượng vàng, tất cả phải đổi thành bạc vụn với mệnh giá nhỏ nhất. Mỗi

khi đêm xuống tôi sẽ xuất phát, đi đến những nơi nghèo khổ để phát bạc. Trước

tiên phải tạo nên tên tuổi của một hiệp khách chính nghĩa. Sau bảy ngày nữa,

thành Giang Hoa sẽ tổ chức một buổi đấu võ, chúng ta sẽ đến đó dạo một vòng, tiếp

tục nhiệm vụ giết Thượng Quan Tình. Mọi kế hoạch đều đã tính toán kỹ lưỡng, nắm

chắc trong lòng bàn tay. Còn riêng với Giang Tả, tuyệt đối chúng ta phải tránh

xa.”

Âu Dương Y bị chấn động không nhẹ bởi những lời này của tôi,

có thể vì một cách thức kỳ lạ như thế, họ chẳng làm sao mà nghĩ ra được, vậy mà

tôi lại có thể nhanh nhẹn tính toán một cách kỹ lưỡng như thế.

“Sẽ không bị phát hiện chứ?”, Âu Dương Y do dự hỏi.

“Tôi vốn không phải nữ hiệp Thượng Quan Tình, vũ khí, võ

công đều không giống, ngay đến tính cách cũng khác cô ấy một trời một vực, cho

nên tôi rất có niềm tin.”

Lát sau, Mạch Thiếu Nam nói: “Cách này, cũng được”.

Tôi cười cười, thở phào nhẹ nhõm, tôi biết là sẽ được mà.

Giang hồ ơi, ta trở lại rồi đây, lần này, không phải bị ép

buộc, là ta tới để khuấy động dông bão trong ngươi.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 89

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 89
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...