Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 8

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ánh mặt trời chói lọi, cánh b//ư//ớ//m dập dìu, nhảy nhót bay về

nơi quầng sáng. Tôi cố sức đuổi theo những cánh b//ư//ớ//m đang tung tăng múa lượn.

Thật sảng khoái và thư thái biết bao…

A ha! A ha! A ha ha!

“Thượng Quan Tình, nàng còn muốn ngủ đến lúc nào nữa hả!”,

tiếng gào thét vang lên, kéo tôi đang từ giấc mộng hồ điệp trở về…

Tôi mở mắt trừng trừng, nhìn đống đao kiếm ngổn ngang trước

mặt, bất ngờ hiểu ra, mình đang bị truy sát.

“A a!!! Âu Dương Thiếu Nhân, huynh mau mau nghĩ cách đi! Để

họ giết người thế này sao! Hu hu, tôi còn chưa muốn chết!”, tôi hét lên thảm

thương.

Âu Dương Thiếu Nhân có vẻ không chịu nổi thứ âm thanh thét

ra từ cổ họng tôi, liền ném một món đồ tới, khiến tôi suýt chút nữa thì bẹp dí.

“Haizzz, định đè chết tôi hả! Cái gì thế này?”, tôi nói vẻ

ai oán, “Sao mà nặng thế!”.

Âu Dương Thiếu Nhân sắc mặt nhợt nhạt, quẳng cho tôi hai chữ:

“Cái thuẫn”.

Oạch!

Tôi mường tượng thấy dáng vẻ của mình khi bị cái thuẫn đè

lên người.

Nghĩ kiểu gì đi nữa, tôi cũng đều liên tưởng đến một con

rùa.

Âu Dương Thiếu Nhân, tôi hận huynh!

“Tiểu Tình à, đừng đực mặt ra thế chứ, mau cùng ta giúp họ

giải quyết mấy tên này”, cũng chẳng đợi tôi nói thêm gì nữa, Âu Dương Thiếu

Nhân đã bay vụt ra bên ngoài.

Tôi vội nắm chặt cái thuẫn và tay kia cầm lấy cây kiếm.

Trời ơi, cứu tôi với!

Đây đúng là “Võ lâm hung sát[1]” phiên bản người thật mà!

[1] Võ lâm hung sát: Tên một trò chơi điện tử.

Tôi uể oải bò ra cửa, quan sát tình hình bên ngoài.

Không nhìn thì không chịu được, mà nhìn rồi thì lại bị cảnh

tượng đó dọa cho chết khiếp.

Bên ngoài đông nghịt, chỗ nào cũng thấy người, lại còn mặc

toàn y phục màu đen nữa.

Mấy bộ phim trên t//i vi thường bảo chúng tôi rằng: Người mặc

đồ đen, không phải hiệp sĩ mà chính là sát thủ.

Những tên này chắc chắn là sát thủ rồi.

Tôi bị dọa đến mức run cầm cập. Thực ra võ công mới học gần

đây cũng không ít, chỉ là gan tôi nhỏ quá nên không dám dùng, vả lại cũng chưa

chắc có phải dùng hay không.

Trong khoảnh khắc này, tôi rất muốn uống… nước cam! Không phải

vì tôi không đủ bình tĩnh. Hoàn toàn không phải. Mà mấu chốt chính là, vào những

lúc tinh thần căng thẳng lo lắng thế này, tôi cần uống nước cam để tỉnh táo,

không mất kiềm chế.

“Nước cam! Nước cam! Nước cam!!!”, tôi luôn miệng hét lên,

“Tôi cần nước cam!”.

“Bụp!”

Lúc này không thể tìm được nước cam, nếu có mấy quả cam để

thay thế cũng được. Đúng lúc định leo lên cây tìm đồ ăn thì một người mặc áo

đen bỗng ngã lăn ra trước mặt tôi, máu chảy không ngừng, giống như…. tương ớt vậy.

Sợi dây gắn kết duy nhất trong tâm trí tôi hình như cũng đứt

nốt.

Hu hu, tiểu gia tôi… ghét nhất tương ớt đấy!

“A a… bảo các người đừng có kiếm chuyện với tiểu gia, các

người lại không nghe. Tiểu gia đây sẽ lần lượt đưa các ngươi tới Tây Thiên!”

Tôi ném tung cái thuẫn, vớ lấy cây kiếm rồi xông thẳng vào

đám người mặc y phục đen trước mặt.

Chuyện sau đó thế nào tôi cũng không rõ. Vô tình trong lúc

không kiềm chế được, nếu bản thân có ngẫu nhiên làm ra chuyện gì thì giờ cũng

không thể nhớ ra. Bởi vì cuối cùng tôi lại bất ngờ ngất đi lần nữa.

Sau này tôi nghe chính miệng bốn huynh đệ Âu Dương gia thuật

lại. Cảnh tượng lúc đó đẫm tanh mùi máu, vô cùng bạo lực, trẻ con không nên

xem, vì thế cũng không cần phải miêu tả nhiều.

Dù sao sau lần đó, đám người kia cũng không dám đến quấy nhiễu

Âu Dương gia nữa.

Nhưng có một điều tôi không hề biết, chính là…

Uy danh của Thượng Quan nữ hiệp đã truyền khắp giang hồ.

*

Sáng sớm thức dậy, tinh thần thật sảng khoái, sảng khoái quá

đi mất!

Chuyện trong Đại hội võ lâm đã trôi qua hai ngày. Cuối cùng

tôi cũng được giải thoát khỏi sự quấy nhiễu của đám sát nhân. Việc này chủ yếu

cũng là nhờ công lao của đông đảo quần hùng trong võ lâm. Lão minh chủ võ lâm

còn đặc biệt nói lời cảm ơn tôi. Lại ban tặng cho tôi danh hiệu “Nữ anh hùng”.

Hôm nay lão nhân ấy còn ưu ái đến thăm tôi nữa chứ.

Miêu tả cảm giác trong chốc lát trở thành Nữ anh hùng thì chỉ

có thể dùng một từ thôi: Sướng!

“Rầm!”, cánh cửa đột nhiên mở tung ra!

Làm tôi sợ hết hồn, may lúc đó tôi đã vận y phục chỉnh tề. Mấy

huynh đệ Âu Dương này rốt cục có biết cái gì gọi là ý tứ không vậy?

“Khốn kiếp! Âu Dương Huyền! Sao không lần nào huynh thèm gõ

cửa thế hả!”, tôi tức tối.

Không lịch sự gì cả!

Âu Dương Huyền dường như chẳng thèm để tâm đến sự tức giận của

tôi, hắn liếc xéo nói: “Đại ca gọi nàng đến, còn kính mong nàng đừng có sáng sớm

đã làm ầm ĩ lên thế”.

Bình tĩnh lại chút xíu, đúng là vừa nãy mình có ư ử hát mấy

câu.

“Huynh thì biết gì chứ, đó gọi là R&B[2]. Có nói với

huynh cũng bằng thừa thôi”, tôi khinh khỉnh nói, đúng là đàn gảy tai trâu.

[2] R&B là viết tắt của Rhythm and Blues – một dòng nhạc

của người da đen và rất được ưa chuộng trong cộng đồng Da đen tại Mỹ. Rhythm

and Blues là sự kết hợp của ba dòng nhạc chính là Jazz, Nhạc phúc âm (nhạc tôn

giáo của đạo Cơ đốc bắt nguồn từ Thánh ca) và Blues. Nó được biểu diễn lần đầu

bởi những người Mỹ gốc Phi. Dòng nhạc được các ca sĩ như Janet Jackson,

Beyonce, Amy Winehouse rất yêu chuộng, họ tin tưởng vào dòng nhạc này bởi những

giai điệu làm cuốn hút người nghe.

Âu Dương Huyền mới là người không thèm chấp kẻ nhiều chuyện.

Hắn liền kéo tôi ra ngoài, vừa kéo vừa buông lại một câu: “Sống ở thời cổ thì

phải theo thời cổ!”.

Ở bên cạnh gian đại sảnh của Âu Dương gia, tôi thấy bốn

huynh đệ hôm nay ăn vận rất trang trọng. Tôi bắt đầu chăm chú quan sát Âu Dương

Huyền. Đương nhiên trang phục của huynh ấy cũng theo kiểu chính thống, nhưng

trong tay lại đang cầm một bộ y phục, có lẽ là chuẩn bị cho tôi. Huynh ấy lại

còn đang mỉm cười nữa chứ.

Bốn người này đúng là đẹp trai quá đi mất, đúng là đẹp điên

đảo!

Trong ảo tưởng..

“Tiểu Tình, nàng mau đi thay bộ y phục này đi, đợi lát nữa

minh chủ sẽ đến”, Âu Dương Y thật dịu dàng.

“Tiểu Tình … Tiểu Tình… hôm nay trông nàng rất xinh đẹp, rất

kiều diễm…”, Âu Dương Thiếu Nhiên cũng vô cùng đáng yêu.

“Không còn nhiều thời gian nữa đâu!”, Âu Dương Thiếu Nhân

thì đầy ma lực, hấp dẫn.

“Nhanh lên!”, Âu Dương Huyền lại lạnh nhạt.

Trong hiện thực…

“Không còn thời gian nữa đâu! Nàng biết gặp minh chủ là việc

hệ trọng thế nào không?”, Âu Dương Thiếu Nhân gắt gỏng.

“Đừng có kéo tôi mà! A… Âu Dương Thiếu Nhân, không được kéo

y phục của tôi!”

“Tiểu Tình, nàng phải nghe lời chứ!”, Âu Dương Thiếu Nhân

nghiêm giọng nói.

“Âu Dương Thiếu Nhiên, huynh dám đánh tôi, tôi sẽ giết

huynh!”

“Cô nàng xấu xí kia, nhanh lên!”, Âu Dương Huyền nét mặt cứng

ngắc.

“Đóng băng mất thôi, tránh xa tôi ra!”

“Tiểu Tình, nàng nhất định phải thoát thai hoán cốt, thay

hình đổi dạng, khiến cho người khác thấy diện mạo mới của nàng mà trầm trồ,

không còn nhận ra được nữa…”, Âu Dương Y lảm nhảm.

“Âu Dương Y, huynh ngậm miệng lại ngay!”

Tôi đang muốn nổ tung lên đây! Các người định giúp tôi chết

nhanh hơn hả. A a a… trinh tiết của tôi! Xem ra không dùng đến tuyệt chiêu thì

không được!

“Để, lại, cho, tôi! Ra ngoài ngay!”, tiếng hét của tôi vang

lên như tiếng sư tử gầm. Cuối cùng mọi oán khí trong người cũng được bộc phát.

Rầm! Cánh cửa lại mở tung, bốn huynh đệ Âu Dương kia cúi đầu

bịt tai nhanh chân chạy ra ngoài. Toàn bộ chim sẻ trên cây đều tử nạn, chẳng

còn cách nào khác, ai bảo chúng không có tay để bịt tai chứ.

Thế giới yên tĩnh trở lại, tôi bất đắc dĩ phải thay bộ y phục

mà họ đã chuẩn bị.

Thôi bỏ đi, tôi không muốn tranh cãi với họ làm gì. Sống

chung dưới một mái nhà, không thể không cúi đầu chịu nhịn. Vì cuộc sống tươi đẹp

mỹ mãn sau này, việc bảo vệ thanh danh của Âu Dương gia vô cùng quan trọng.

Được thôi, cũng chỉ lần này thôi.

Tôi ngồi trước bàn trang điểm, bắt đầu bôi bôi trát trát.

Khi tất cả đã xong xuôi, tôi lao thẳng đến đại sảnh, nghĩ bụng lúc này minh chủ

chắc cũng đến rồi. Trên đường đi, đúng lúc lại gặp một a hoàn đang đi tìm tôi.

“Tiểu thư, minh chủ đang đợi tiểu thư ở đại sảnh.”

Tôi mở to mắt, cố sức vỗ đôm đốp vào mặt để nở ra được nụ cười

thục nữ hoàn mỹ nhất, chân tiến thẳng đến đại sảnh.

Giục, giục cái gì mà giục, các người cho rằng bàn chân “tam

thốn kim liên[3]” của tôi chỉ cần nói đến là đến ngay được đấy hả?

[3] Tam thốn kim liên: Ý nói tới bàn chân nhỏ nhắn của người

đẹp thời cổ.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...