Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 52

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong lòng tôi thầm nghĩ, người đáng ghét nhất trên thế gian

này chính là gã bang chủ cái bang Mạch Thiếu Nam.

Cái gọi là kiếm tiền thực ra là bóc lột.

Ngày hôm nay vẫn còn một việc tôi chưa làm, chính là giúp hắn

thống kê, ghi chép sổ sách.

Chẳng phải mở ra cái bang là để ăn cơm của bách tính sao!

Nào là mở cửa tiệm, nào là khai trương hiệu bánh, khánh

thành tửu lâu, rồi mở cả tiền trang nữa.

Cuối cùng tôi cũng biết tại sao Mạch Thiếu Nam có nhiều tiền

như thế, hóa ra hắn quả đúng như tôi nghĩ, là một kẻ có năng khiếu kinh doanh.

Vậy là tôi truyền thụ cho hắn phương pháp kinh doanh mới, và

cũng nhắn nhủ hắn về tầm quan trọng của bao bì sản phẩm, ưu điểm của quảng cáo,

truyền thông, rồi lại tự tay làm một mẫu bao bì sau khi đã làm xong mấy loại

bánh điểm tâm cho cửa hàng của hắn.

Giờ thì tôi bị hắn giữ lại chỗ này, bắt xử lý đám sổ sách

này.

Làm ơn đi! Tỷ tỷ đây là học sinh Văn khoa, dù là toán của Tiểu

học, tôi cũng cảm thấy vô cùng phức tạp rồi.

Hắn đang cố tình làm khổ tôi đây mà.

Nhưng, ẩn sau nụ cười ngây ngô, sự thông minh của bổn nấm

hương này hắn ta hoàn toàn không thể ngờ tới.

Tôi đang bí mật thiết kế một ám hiệu trên bao bì sản phẩm.

Bốn huynh đệ Âu Dương sẽ nhanh chóng tìm đến chỗ này thôi.

A ha ha! Mạch Thiếu Nam, nếu huynh còn cố đánh lạc hướng tiểu

gia tôi bằng những lời nói vòng vo quanh co đó, tiểu gia tôi nhất định sẽ bảo bốn

huynh đệ Âu Dương “phang” huynh một trận.

“Thật không ngờ cô còn có cả bản lĩnh này”, Mạch Thiếu Nam

nói.

Tôi tròn mắt nhìn: “Không nên coi thường tiểu gia tôi như thế”.

Xí! Huynh cho rằng chuyện tôi xuyên không là giả hả? Nếu ở

chỗ huynh có trình độ khoa học kỹ thuật phát triển, thì còn cần đến người của

thế kỷ Hai mươi mốt là tôi xuyên không đến đây làm gì?

“Vậy, cô lợi hại như thế, chi bằng ta lấy cô. Ta vừa có tài

năng vừa đẹp trai lại có tiền bạc, cô lãi lớn rồi đấy!”, Mạch Thiếu Nam liếc

ánh mắt đào hoa lúng liếng, rất không nể mặt nói với tôi.

Khóe miệng tôi không nhếch nổi lên nữa.

Tôi không thèm! Huynh thực sự cho rằng mình là Thánh đấu

sĩ[1] sao?

[1] Thánh đấu sĩ là những người có nhiệm vụ bảo vệ nữ thần

hòa bình Athena và chiến đấu chống lại quyền lực của quỷ dữ. Thánh đấu sĩ xuất

hiện trong bộ truyện tranh Áo giáp vàng, tên gốc là Saint Seiya và Knights of

the Zodiac của tác giả Kurumada Masami người Nhật.

Ai muốn lấy huynh chứ, vì tiền hả? Cho tiền đè chết huynh

đi.

“Cảm ơn ý tốt của huynh, nhưng tiểu gia tôi đây không hứng

thú.”

Mạch Thiếu Nam mỉm cười, đột nhiên giơ tay ra nắm chặt tay

tôi rồi nhìn thẳng vào mắt tôi, tôi nghi hoặc ngước mắt nhìn lại.

Chỉ thấy khóe miệng hắn khẽ nhếch lên một nụ cười thâm tình,

ánh mắt đào hoa đó bắn ra hàng vạn tia lửa điện.

“Tiểu Tình, ta đối với nàng là thật lòng mà.”

Xung quanh tựa như có hàng ngàn trái tim màu hồng phấn đang

bay lượn đầy trời, con tim tôi lại thổn thức không thôi.

Vù… Phập! Tôi bị trúng rồi… mũi tên tình ái của thần tình

yêu Cupid.

Khoảnh khắc đó Mạch Thiếu Nam quyến rũ mê hồn. Tôi đã thực sự

cho rằng giây phút ấy mình đã yêu hắn nếu như sau đó hắn không nói một câu:

“Chiêu này không cô gái nào có thể chống lại được, lợi hại không?”.

Phụt!

A ha, a ha, a ha ha! Đã nói rồi mà, ai có thể thích được tên

nam nhân kiêu căng ngạo mạn này chứ.

Hu hu, tôi hận tên nam nhân nào có ánh mắt đào hoa như thế.

Giây phút đó nhất định là ảo giác, bởi vì Mạch Thiếu Nam lúc

này vẫn với khuôn mặt chẳng khác nào hồ ly, sai khiến tôi phải làm cái này, làm

cái khác, tóm lại là không bắt tôi mệt chết thì vẫn chưa coi là xong việc.

Làm ơn đi, bốn huynh đệ Âu Dương, các huynh mau đến nhanh

nhanh chút, cứ tình hình này tôi sẽ chết sớm mất!

Nhưng điều tôi không ngờ tới chính là, ngày hôm sau, người

mà tôi cho rằng hoàn toàn không có khả năng xuất hiện, đột nhiên lại xuất hiện

ngay trước mắt tôi.

Vả lại… không phải một, mà là hai.

Chiều muộn hôm đó, tên đầy tớ đột nhiên bị tiêu chảy nên tôi

thay hắn làm người bán hàng, đứng bán bánh trên quầy.

Sau đó, một giọng nói vô cùng thân quen cất lên bên tai:

“Cho ta bốn chiếc bánh”.

Tôi lơ ngơ gói bốn chiếc bánh vào túi, vừa cố nhớ ra chủ

nhân của giọng nói đó vừa đưa túi bánh ra trước mặt.

Sau đó, lại một giọng nói nữa vang lên: “Cho ta bốn chiếc

bánh”.

Tôi ngẩng đầu lên, trên phố người qua lại tấp nập rộn ràng,

hai người kia cùng đứng yên, chăm chú nhìn nhau rồi lại quay ra nhìn tôi.

“Thượng Quan Tình!”

“Tiểu Tình, vương phi yêu quý của ta!”

Phụt, tôi thổ huyết!

Người cần đến thì không đến, tại sao hai tên tiểu tử chết tiệt

này lại xuất hiện ở đây cơ chứ!

Giang Tả, Mặc Nguyệt! Thế giới rộng lớn thế này, làm thế nào

hai người lại cùng tìm đến chỗ tôi thế hả?

Chết rồi! Nhất định tôi sẽ chết vô cùng thê thảm đây!

Thượng đế ơi, sao ngài không để con làm một cây nấm hương

bình thường cơ chứ?

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 52

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 52
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...