Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 48

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lúc này tôi đang đứng trước cửa trụ sở cái bang, chắc hẳn

người nào tới đây cũng đều bị dọa cho tối tăm mặt mũi bởi cảnh tượng hùng tráng

này.

Nhiều… nhiều người quá!

Chỉ thấy trước cửa trụ sở, là một đám nữ nhi đang gào thét ầm

ĩ, tôi kéo mạnh Tiểu Cường bên cạnh, tức giận nói: “Đây là cái bang hả? Không

phải chợ rau đấy chứ? Không phải chợ bán buôn rau cải đấy chứ?”.

Tiểu Cường hếch mũi, lộ vẻ khinh miệt nói với tôi: “Chỗ này

chính là cái bang. Vả lại, ngươi đã đến để ứng hôn, đáng lẽ phải nắm rõ tình

hình nơi này mới đúng. Ngươi cho rằng có thể lừa được ta để vào trong hả. Nói

cho ngươi biết, thành Lạc Dương có không biết bao nhiêu vị cô nương vì muốn lấy

bang chủ nhà ta mà đến lừa ta đâu”.

Trên mặt tôi lập tức xuất hiện vô số vằn đen.

Ứng hôn? Tôi thực sự không có hứng thú với cái bang.

Tôi quay người, nhìn về phía cổng lớn, quyết đưa ra một chủ

kiến hoa lệ: Tôi… không thể đi con đường tầm thường như thế được.

Tôi bỏ rơi Tiểu Cường, lủi nhanh như bốc khói xông thẳng về

phía trước, trà trộn vào đám nữ nhi ngốc nghếch muốn được gả cho bang chủ cái

bang đến phát điên kia.

Vừa chen lấn, trong lòng vừa ai oán tiếc thương.

Hu hu, tôi đâu được mấy chục cân thịt đắp lên người cơ chứ.

Ôi, đôi bồng đảo đáng thương của tôi…

Sau khi cố sức nhoi lên đầu, tôi xông thẳng tới trước mặt

gia đinh, bắt đầu giả bộ than khóc: “Tôi là con gái riêng của lão gia nhà các

người, để tôi vào trong”.

Gia đinh điềm tĩnh nhìn vào mắt tôi, nói: “Vị cô nương này,

sao có thể thêu dệt những chuyện như vậy chứ”.

A a a!!! Tên gia đinh này thật không có mắt, ta là nữ nhân vật

chính đấy! Là nữ chính đấy! Sao ngươi có thể không nể mặt ta thế hả?

Số ngươi đen đủi rồi, ta nói cho ngươi biết, nếu ngươi không

nhanh lên, biển người kia sẽ lập tức cuốn ta về bây giờ đấy.

Lần thứ hai, lại lần nữa tôi xông đến trước mặt một gia đinh

khác, lớn giọng nói: “Tôi muốn tìm bang chủ của các người để bàn chuyện đại sự

võ lâm, nhanh vào thông báo đi!”.

Người kia nhìn nhìn tôi, hỏi: “Ngươi là người trong võ

lâm?”.

Tôi vui mừng, huynh đệ à, quả nhiên có thể hiểu nhau rồi:

“Đúng vậy”.

Tên gia đinh kia mỉm cười, chỉ chỉ lên đỉnh đầu, tôi ngửa cổ

lên nhìn thấy một bức tường cao vút.

Rảnh rỗi quá không có việc gì hay sao, xây cao như thế làm

gì chứ.

“Bay qua đi, ta không cản ngươi đâu”, gia đinh nói.

Phụt…

Có dũng khí đấy! Tiểu gia tôi chịu thua là được chứ gì!

Lại thêm lần nữa bị biển người vần vũ cuốn đi, tôi chán nản

ngồi ở góc tường lủi thủi một mình vẽ nấm hương.

Chết tiệt! Các người là ăn mày hả? Chẳng phải nên ở căn nhà

bốn phía thông nhau cho dễ chạy sao? Chẳng phải rất nghèo, vô cùng nghèo sao?

Các người kiếm đâu ra lắm tiền mà giàu thế này?

Nghĩ đi nghĩ lại, tôi vẫn không cam tâm. Lũ chết giẫm các

người, tiểu gia tôi còn chưa ăn cơm đây này.

Tôi đứng lên, vừa hay đụng phải một người. Tôi giật mình, định

thần nhìn kỹ, thiếu chút nữa thì hét lên thất thanh, lại là Trần Nam.

Trần Nam cũng nhận ra tôi, thoáng chau mày: “Là cô à, cô

đang làm gì ở đây?”.

Mắt đảo liên tục, tôi nói với y: “Là thế này, gần đây tôi và

bang chủ cái bang có quan hệ khá tốt. Nhưng lại có kẻ bạc tình. Haizzz, đừng nhắc

đến nữa. Bây giờ, tôi chỉ muốn được đền bù đôi chút, nhưng vất vả lắm cũng chẳng

vào trong được”.

Trần Nam là người cực kỳ thông minh, lập tức nói với tôi: “Vậy

thế này đi, ta giúp cô vào bên trong, tiền đền bù chúng ta chia đôi mỗi người một

nửa”.

Thầm cười trong lòng, mọi thứ thật đúng như tôi nghĩ, bổn nữ

hiệp đây không làm chuyện gì mà không thành công nhé.

Tôi ngước khuôn mặt tựa hoa lê vương vất hạt mưa, nói lời cảm

tạ: “Trần Nam, cảm ơn huynh”.

Có điều, tôi còn phân vân, không biết đây có phải ảo giác

hay không, lại thấy bộ dạng bức bối khó chịu muốn cười chẳng được của Trần Nam.

Có cao thủ bên cạnh thì mọi việc ổn rồi. Tôi được Trần Nam nhấc lên rồi cả hai

cùng bay vào sân trong chỗ bang chủ cái bang. Trần Nam đi cứ như xe nhẹ chạy đường

quen, càng đi tôi càng cảm thấy có gì đó bất ổn.

“Trần Nam, huynh rất thuộc đường ở đây phải không?”.

“Có thể coi là vậy.”

“Rốt cuộc huynh là người như thế nào?”, tôi dừng bước, nhanh

nhẹn hỏi lại.

Không phải chứ, tôi cũng biết suy nghĩ mà. Nếu lẻn vào trong

dễ dàng như thế thì tại sao đám nữ nhi cứ phải đứng ngoài đợi mà không thể xông

vào. Dễ dàng thế này thì ngay từ đầu họ đã thuê cao thủ võ lâm đến giúp đỡ rồi.

Trần Nam mỉm cười, hỏi tôi: “Cô biết bang chủ cái bang là ai

không?”.

Tôi bỗng cảm thấy một luồng gió lạnh thổi qua.

“Không biết.”

“Vậy cô biết ta là ai không?”, Trần Nam lại hỏi.

Gió… càng lúc càng thổi mạnh.

“Không biết.”

“Vậy để ta nói cho cô biết nhé. Bang chủ cái bang tên là Mạch

Thiếu Nam.”

Cái tên nghe rất, rất quen.

“Vậy, huynh… huynh là ai?”, tôi lùi lại một bước, hỏi vẻ

phòng bị.

Sau đó, cảnh quay trong phim truyền hình lại xuất hiện trước

mắt tôi. Chỉ thấy Trần Nam nhẹ nhàng bóc lớp da trên mặt, để lộ một khuôn mặt

hoàn toàn khác.

Khoảnh khắc đó, trời đất mù mịt. Khuôn mặt đó, chính là

khuôn mặt của thủy quỷ nhảy ra từ trong nước vào một đêm trước đây.

Mạch Thiếu Nam…

Cuối cùng tôi cũng nhớ ra.

Chết tiệt, đúng là oan gia ngõ hẹp mà, a a a a!!!

Hoa rơi đầy trời, nhưng khuôn mặt cười của Mạch Thiếu Nam lại

tựa hồ ly.

“Vậy thì, đã thống nhất rồi, tiền bồi thường chia cho ta một

nửa. À, không được không được, đầu tiên phải để ta qua lại với cô cái đã. Mỹ

nhân, thời khắc xuân tiêu đáng giá ngàn vàng, phù dung sau trướng dễ đê mê.

Chúng ta, đến chỗ khác nói chuyện đi”, Mạch Thiếu Nam cười giảo hoạt.

Tiểu gia tôi muốn khóc mà không ra nước mắt, khóc cho số phận

huy hoàng của mình lại lần nữa bị hủy diệt đầy hoa lệ. Đức mẹ Maria ơi, làm ơn,

hy vọng tên tiểu tử này dễ thuyết phục hơn Mặc Nguyệt phúc hắc kia!

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 48

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 48
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...