Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 46

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Hôm nay, Huynh chạy không thoát đâu!”, nữ thủy quỷ xông lên

nói một câu như thế.

Tôi nhìn thứ vũ khí trong tay ả, cơ thể rõ ràng đang run lên

bần bật.

Đao, đao, đao hả?

Mặc Nguyệt, người ta muốn huynh như thế nào thì cứ theo người

ta đi. Đừng làm liên lụy đến tôi.

“Mạch Vân, những điều ta muốn nói đều đã nói rõ ràng với

nàng rồi. Lẽ nào nàng thật sự muốn ta ngay lập tức thành thân mới được sao?”, Mặc

Nguyệt chán nản nói.

Thành thân luôn đi, bớt được họa cho dân. Trong lòng tôi rất

không khách khí thổ ra một câu như thế.

Tôi có một ước ao là chui ra khỏi vòng tay của hắn ngay lúc

này, nhưng, tôi cảm thấy nếu làm thế sẽ vô cùng nguy hiểm, cho nên đành ngậm

ngùi như con bạch tuộc bám chặt lấy hắn.

“Ha ha, thành thân? Lẽ nào với tên tiểu tử này? Nam nhi và

nam nhi thì sao có thể thành thân được. Nếu chàng muốn, thiếp có thể cho hắn một

thân phận nhỏ trong nhà. Thiếp không phật lòng vì chuyện chàng chơi quan quán

công tử”, Mạch Vân cười độ lượng.

Phụt!

Tiểu gia tôi đây càng lúc càng bái phục nhi nữ thời cổ đại rồi

đấy. Đầu tiên là Mộ Dung Tiên, giờ lại đến Mạch Vân…

Nữ nhi thật bá đạo!

Tôi khẽ khàng chạm vào Mặc Nguyệt, nghiêm túc nói thầm: “Cô

nương tốt như thế, không lấy cũng tiếc”.

“Ha ha! Nàng muốn đi gặp Diêm Vương phải không?”, Mặc Nguyệt

cười, nói như thế.

Tôi lập tức ngoan ngoãn ngậm miệng. Tôi không muốn chết.

“Mạch Vân, dù nàng có nói gì đi nữa, ta vẫn cần y”.

Tôi nhàm chán rúc trong lòng Mặc Nguyệt mà vuốt tóc.

Xí! Lời nói và hành động của họ đúng là giống nhau thật.

Quỷ nam đứng bên cạnh cuối cùng không nhịn nổi nữa, tiến lên

một bước nói: “Mạch Vân, không cần nói nhiều. Trước tiên giết chết tên yêu nhân

kia rồi hãy nói”.

Này này, định làm gì tôi hả. Dù huynh có giết tôi thì Mặc

Nguyệt cũng không thành thân với muội muội của huynh đâu. À, bạn sẽ hỏi làm thế

nào tôi biết cô ta là muội muội của hắn phải không? Thì đương nhiên là từ hiệu ứng

Mộ Dung Tuyết rồi.

“Mạch Thiếu Nam, ngươi dám động đến một sợi lông của y thì đừng

trách ta không niệm tình cũ”, giọng Mặc Nguyệt lạnh lùng vang lên.

Bầu không khí đã căng thẳng đến mức đỉnh điểm, chạm vào là nổ

ngay.

Oạch! Sao cái tên Mạch Thiếu Nam nghe quen quen thế nhỉ.

Lúc này, trên sông đột nhiên xuất hiện một ngọn đèn sáng, có

thuyền đang dần dần di chuyển về phía bên này.

“Tiểu Tình!!! Tiểu Tình!!!”

Có tiếng người đang hét gọi tên tôi phải không?

Trong lòng bất giác thấy hứng khởi.

Bốn huynh đệ Âu Dương.

Ha ha! Phải thế chứ. Trời không triệt đường sống người ta

bao giờ.

Mộ Dung Tiên, hu hu, quả nhiên cô không bỏ rơi tôi.

Mặc Nguyệt ôm chặt lấy tôi, cúi đầu cười gian xảo: “Không ngờ

viện binh của nàng đến nhanh như vậy”.

Lúc đó tay tôi run lập cập.

Quầng đen… đang lan rộng. Mặc Nguyệt đại nhân bắt đầu bốc hỏa.

Bốn huynh đệ Âu Dương, Mộ Dung Tiên, mọi người nhất định

không được đến gần, mau chạy đi để bảo toàn tính mạng.

Tôi vừa nghĩ như thế thì đã thấy bốn người xuất hiện trên

thuyền.

Bốn huynh đệ Âu Dương, động tác của các huynh có phải quá

nhanh rồi không?

Gió đêm lành lạnh, giống như tâm trạng bi kịch của nấm hương

tôi đây.

“Đêm nay thật náo nhiệt”, Mạch Thiếu Nam chau mày nói.

Âu Dương Thiếu Nhân nhìn Mặc Nguyệt, mặt lạnh như băng: “Thả

nàng ấy ra. Ân oán của các ngươi chúng ta sẽ không nhúng tay vào, chúng ta đến

đây chỉ để cứu nàng ấy”.

Từ trước đến nay tôi chưa từng thấy Âu Dương Thiếu Nhân biểu

hiện bộ dạng như vậy bao giờ.

Tôi nghĩ Âu Dương Thiếu Nhân cũng đang rất căm hận, lửa giận

sôi sùng s//ụ//c trong lòng. Vì rốt cuộc, tôi cũng bị hắn bắt đi bắt lại mấy lần rồi.

“À, không ngờ ngươi cũng được nhiều người chào đón đến thế”,

Mạch Vân đứng bên cạnh lạnh nhạt nói.

Tôi cáu lắm rồi! Nghiêng đầu căm hận trừng mắt nhìn ả.

Nha đầu thúi, cô không thể ngậm miệng được hả? Tiểu gia tôi

lúc này không có thời gian mà đếm xỉa, phối hợp diễn xuất cùng cô đâu nhé. Lúc

này tôi đang đứng giữa tình thế nước sôi lửa bỏng. Đây chính là chiếc nồi khổng

lồ, tiểu gia tôi chính là cây nấm hương duy nhất trong nồi. Cây nấm hương mười

bảy năm mỹ lệ, phong hoa tuyệt đại…

Tôi đang nguy cấp lắm rồi, xảy ra chuyện gì thế này.

“Thả nàng ấy ra? Không được, ta nhất định phải giữ nàng ấy”,

Mặc Nguyệt khẽ cười, mặt vờn chút mây.

Đại ca à, huynh không biết câu “kẻ thức thời là trang tuấn

kiệt” cho nên mới đứng đó ba hoa khoác lác phải không? Đừng tỏ vẻ anh hùng nữa,

lần sau tôi sẽ lại chơi cùng huynh mà.

“Vậy đừng trách ta không khách khí”, Âu Dương Thiếu Nhân thực

sự nổi giận, lướt qua con mắt yêu mị là vệt sáng lóe lên từ vũ khí.

“Cấm động đậy, không cẩn thận đao của ta chẳng may thất thủ,

thứ mà ta không có được thì nhất định sẽ không ai có được”, Mặc Nguyệt uy hiếp.

Tất cả mọi người… đều bị sét đánh.

Trái tim tôi trở nên hoang lạnh. Quả nhiên đây là phong cách

của tên phúc hắc này. Thượng đế ơi, ngài có thể dùng một tia sét đánh chết hắn

giùm con được không?

Ngươi đợi đấy, tiểu gia ta dù có xuống địa ngục cũng sẽ

không buông tha cho ngươi. Mặc Nguyệt!

Tôi căm tức ngước lên, chằm chằm nhìn hắn, Mặc Nguyệt lại mỉm

cười xán lạn.

“Giết nàng nhé…”

Tôi sững người, huynh có thể đừng cười rạng rỡ như thế khi

uy hiếp tôi được không?

Lúc này, Mạch Vân và Mạch Thiếu Nam cũng đã xông lên.

Tôi sợ hãi há miệng hét lớn: “Chẳng… chẳng phải các người sẽ

không động thủ sao?”.

Đành bỏ mạng thôi!

“Chúng ta chính là muốn ngươi phải chết”, hai người đồng

thanh lên tiếng.

A… Tôi tức giận, thật sự tức giận, xoay người hét về phía bốn

huynh đệ Âu Dương: “Mau ngăn họ lại!”.

Bốn huynh đệ Âu Dương lập tức xông lên chắn đường hai huynh

muội ngốc nghếch kia.

Khắp nơi xảy ra hỗn chiến.

Còn Mặc Nguyệt chỉ khẽ cười, giữ chặt eo tôi, nói: “Tiểu

Tình, chúng ta có thể đi được rồi”.

Tôi chấn động, cứng ngắc hỏi: “Ý… ý gì thế hả?”.

“Ý là thế này…”

Cơ thể đột nhiên vọt lên không trung, tôi bị Mặc Nguyệt ôm

ngang, đạp nước mà bay.

Cảnh sắc bốn phía lướt qua, chẳng còn thấy mấy huynh đệ Âu

Dương chạy theo tìm tôi nữa.

Đáng chết! Còn đánh nữa! Tôi bị bắt đi rồi đây nè! Lại một lần

nữa bị bắt đầy hoa lệ!

Tôi muốn hét một tiếng rung chuyển đất trời.

Nhưng… tôi hét không nổi.

Vì…tôi đã biết tới một sự thật hào hùng… Điểm huyệt pháp,

đúng là có tồn tại.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 46

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 46
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...