Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 44

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Tại sao lại cứu tôi”, ngồi trong phòng, tôi nghiêm túc hỏi

Mặc Nguyệt.

“Vì nhàm chán”, Mặc Nguyệt nghiêng mình ngồi bên cạnh, tay

khều khều tóc tôi, khẽ nói.

Tôi liếc xéo hắn, sau đấy lại chuyển ánh nhìn về phía Mộ

Dung Tiên cách đó không xa đang bị điểm huyệt. Trong lòng dấy lên một thứ gọi

là tuyệt vọng.

Đúng là bức người quá đáng.

“Ha ha! Huynh có thể đưa vị tiểu thư này ra ngoài trước được

không? Thời khắc xuân tiêu, không thấy lãng phí sao?”, khóe miệng tôi co giật đề

xuất ý kiến.

Mặc Nguyệt cười, nhoài người thì thầm bên tai tôi: “Nàng muốn

cứu cô ta phải không. Nàng có thể thả cô ta, nhưng nàng phải ráng thể hiện cho

tốt”.

Tôi vô cùng căm ghét bản tính phúc hắc của tên Mặc Nguyệt

này. Nhưng hiện tại, tôi không nên khiêu khích hắn vì bản thân còn phải cứu Mộ

Dung Tiên, như thế mới có cơ hội tự cứu mình.

“Một nụ hôn, cô ta có thể đi”, tôi lắng nghe hắn ra điều kiện,

nhưng tôi thấy đó cũng chẳng phải là kế hay mẹo tốt gì cho cam.

Mặc Nguyệt lại nở nụ cười bí hiểm khiến tôi không sao lý giải

nổi.

“Thống nhất thế đi.”

Ông Trời ơi, đây chẳng phải chuyện gì quá thiệt thòi, dù sao

cũng bị người khác chạm vào chút thôi. Hôm nay, tôi thấy ông Trời hình như gặp

vấn đề gì đó nên mới đột nhiên khai ân cho tôi được chết theo cách này.

Trước khi Mộ Dung Tiên quay người bước đi có ngoái đầu lại

nhìn tôi một cái, rồi nói bằng giọng cay độc: “Thượng Quan Tình, ta sẽ không đến

cứu cô đâu”.

Tỏi cũng cười với cô ta, khó lắm mới nặn ra được nụ cười nửa

sống nửa chết nói: “Mộ Dung Tiên, tôi cũng chỉ cần cảm thấy không có lỗi với

lương tâm của mình thôi”.

Tôi không chắc Mộ Dung Tiên có tìm người đến cứu mình không,

chỉ là, làm người dù có khốn nạn cũng cần có nguyên tắc. Tiểu gia tôi tuy nhát

gan nhưng lại rất có lương tâm. Hơn nữa, cùng lắm tôi cũng ở trong tay Mặc Nguyệt

rồi bị hắn chơi đùa mấy ngày thôi. Khi đó tiểu gia tôi vẫn có thế chạy trốn được…

Mặc Nguyệt nói gì đó với người ngoài cửa, người đó liền thả

Mộ Dung Tiên đi. Cánh cửa đóng lại, Mặc Nguyệt quay người nở nụ cười tình tứ với

tôi: “Nàng nói rồi đấy, một nụ hôn”.

“Huynh nhắm mắt vào”, tôi nói.

“Nàng xấu hổ?”, Mặc Nguyệt cười cợt nhìn tôi.

“Bảo huynh nhắm mắt thì cứ nhắm vào đi”, sắc mặt tôi thoáng

đỏ, từ xấu hổ đã biến thành phẫn nộ.

Tôi cầm một tờ giấy trên tay, bước tới che trước mắt Mặc

Nguyệt. Hít một hơi thật sâu, tờ giấy khẽ khàng rung rung.

Thấy cặp lông mày dài, khóe môi đang mỉm cười của hắn, tôi

thầm cảm thán, sao lại đẹp trai thế này cơ chứ.

Cách một tờ giấy, tôi khẽ khàng hôn Mặc Nguyệt. Dù rằng đã

làm cách đó để bớt hồi hộp nhưng sao tôi vẫn căng thẳng thế này. Trái tim không

ngừng đập thình thịch, thình thịch.

Ngôi sao Mặc Nguyệt đột nhiên mở mắt, qua một lớp giấy nhìn

tôi, tôi nhất thời ngốc nghếch đứng lặng yên một chỗ.

Hắn cười một tiếng rồi khẽ nói: “Nàng đúng là… cổ linh tinh

quái”.

Đây là lần đầu tiên, tên nam nhân này thực sự mỉm cười trước

mặt tôi. Tôi còn cho rằng nhất định hắn sẽ tức giận, vì hắn trước giờ đã quen

ăn trên ngồi trước. Nhưng sự thực, tôi lại lần nữa được ông Trời ban tặng cho một

cơ hội đầy hoa lệ này. Hắn ta chỉ nói như thế lại hoàn toàn không chút tức giận.

Trong mơ hồ tôi nhìn thấy mấy dòng chữ được viết trên tờ giấy

kia:

Quan binh đang đứng đông đúc bên ngoài chùa kia sớm đã thành

những khán giả cùng thưởng thức kịch hay,

Những tràng pháo tay vang lên không ngừng cũng chẳng thể giữ

lại nụ cười duyên dáng của đào kép.

Một lần được làm Oanh Oanh, một lần được trở thành Trương

Sinh,

Son phấn đã mờ nhạt, cũng chỉ đắm mình trong màn kịch mà

thôi.

Tâm trí tôi bắt đầu hỗn loạn, đó là những dòng chữ Mặc Nguyệt

viết sao?

Tại sao hắn lại viết những ca từ mà tôi vừa hát.

Tôi ngẩng đầu nhìn hắn.

Mặc Nguyệt đã khôi phục bộ dạng phúc hắc vốn có của mình, mỉm

cười mờ ám: “Mười vạn lượng một đêm. Tiểu Tình, đêm nay nàng chớ có được ngủ”.

Như vừa có cơn gió lạnh thổi qua, tôi nắm chặt vạt áo, run rẩy

hỏi “Huynh muốn làm gì?”.

Mặc Nguyệt quét mắt nhìn tôi, lại nhếch miệng nở nụ cười thờ

ơ: “Ta không có hứng với mấy người thích giày vò vạt áo đâu, hay là nàng hát một

khúc nhạc đi, đừng nghĩ gì nữa”.

Hu hu, Mặc Nguyệt, ta hận ngươi!

Ta là một mỹ nữ mảnh mai, ngươi có biết thưởng thức không hả?

Sau đó là thế này, tôi bị Mặc Nguyệt bắt đi, trước những con

sóng dập dềnh trên mặt sông, tôi khẽ gảy đàn tỳ bà, đàn một khúc nhạc cho hắn.

Ánh trăng đêm tỏa sáng, hắn tựa như một tiên nhân bất kỳ lúc nào cũng có thể

bay mất.

Trăng sáng như nước, dường như tôi đã say đắm nụ cười đó,

trong khoảnh khắc quên béng đi bốn huynh đệ Âu Dương.

Dù như thế tôi vẫn cho đó là một đêm rất đỗi bình thường nên

chẳng hề suy nghĩ gì, thế nhưng đấy lại là một đêm náo nhiệt lạ thường.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 44

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 44
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...