Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 35

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi vốn muốn hiên ngang, oai hùng, hào sảng ngẩng cao đầu mà

tiến thẳng lên lôi đài nhưng Giang Tả đáng chết lại kéo tôi, nói: “Thứ nhất, nếu

nàng không hết lòng tham gia cho tốt sẽ khiến ta nổi trận lôi đình. Một khi ta

đã lên cơn thịnh nộ thì cũng chẳng biết ta sẽ nói những gì đâu, đại loại những

câu như ‘gạo đã nấu thành cơm, không chừng ở chỗ nào đó sẽ tòi ra cái gì đó’.

Thứ hai, thất lễ trước mặt Hoàng đế là đại bất kính, tội danh tương đương với tội

khi quân”.

Tôi lặng người, đôi mắt âm thầm dán vào khuôn mặt tự tin

thái quá, vênh vênh váo váo của hắn.

Tôi thầm nghĩ, chắc đêm nào Giang Tả cũng luyện tập màn kịch

lúc này đây mà.

Tiểu gia đây bái phục.

Tiểu gia đây bái phục không phải vì bản lĩnh giương bộ mặt

vô cảm thờ ơ của huynh mà là bái phục cách huynh dọa người khác cũng thật đúng

lúc và kịp thời.

Nhưng Giang Tả nè, từ đầu đến cuối có một câu mà tôi chưa từng

nói với huynh.

Dựa vào kinh nghiệm bao nhiêu năm xem phim truyền hình của

tôi mà nói, dù tôi có liều cái mạng tép riu như hoa tựa ngọc này, thì tước vị

vương phi kia cũng không thể là của tôi.

Sự thực chứng minh, tôi đã đánh giá quá thấp thực lực của

Giang Tả.

Các bạn có biết cái gì gọi là tiểu nhân không?

Tiểu nhân chính là cái kẻ nếu muốn đẩy bạn ngã xuống núi thì

hắn sẵn sàng đập vô toàn bộ ngọn núi, đập tới khi ngọn núi chẳng còn vách đá

nào để bám víu, bạn ngã xuống thì hắn sẽ lập tức đem đất đá vùi lấp bạn.

Rõ ràng tôi nhìn thấy, hai chữ viết cực lớn trên bảng thi đấu

của vòng đầu tiên chính là: Tỉ võ.

Sơn tặc…

Dù vốn là vương tử…

Hắn cũng vẫn là sơn tặc, chỉ có điều là sơn tặc xuất thân

hoàng thất.

Lý do của hắn là thế này: Đầu tiên, ai muốn trở thành thê tử

của ta, ta hy vọng thê tử có thể cùng tiến cùng lùi với ta.

Cho phép tôi phiên dịch chút xíu, ý nghĩa của câu đó chính

là: Ta là sơn tặc, cho nên nàng cũng sẽ phải làm sơn tặc. Nàng không thể trở

thành vương phi, vì nàng chỉ có thể trở thành trại chủ phu nhân. Hết.

Với những lời hắn nói, tôi có thể nhận ra một màn sương mờ

vây quanh, tôi vốn là người thông minh mà. Thế nhưng tất cả những thiếu nữ ngây

thơ trên thế giới, có ai lại không mộng tưởng về tình yêu tươi đẹp cùng một mỹ

nam như thế này chứ. Cho nên tôi liền nghe thấy tiếng hò hét cuồng nhiệt của

đám thiếu nữ ngốc nghếch bên dưới.

Tình yêu, đôi khi không có tác dụng rõ ràng như chiếc bánh

màn thầu. Còn mỹ nam cũng có khi chỉ là một tên đàn ông hèn hạ, bỉ ổi. Cho nên

từ trước tới nay, cơ thể và linh hồn mới luôn được chia tách riêng biệt như thế.

Tôi không kiềm chế nổi, đành tự cất lời khen mình: Thượng

Quan Tình à, mày thật sắc sảo.

Thực ra tôi không hề lo lắng, nếu dùng cái danh Thượng Quan

nữ hiệp để lên thi đấu, chỉ cần bị đánh gục trong vòng đầu tiên là tôi có thể

hiên ngang mà rút lui. Bởi vì ngay khi tôi bắt đầu cảm thấy nóng ruột thì lại

phát hiện mấy mỹ nữ xinh đẹp ngượng ngùng bên cạnh đang hằm hè, bẻ răng rắc mấy

cành cây gần đó.

Sự thực là… tôi đã nhầm! Nhầm to, nhầm vô cùng!

Trước cuộc đấu, Giang Tả đứng lên, nở nụ cười dịu dàng với cả

đám mỹ nữ, nói hai chữ: “Thưởng trà”.

Vương gia thưởng trà là điều không ai ngờ tới. Cho nên ai nấy

đều vui mừng nhận lấy.

Đến khi tôi lên lôi đài tỉ thí, đúng lúc đang tạo thế chuẩn

bị giả ngã, thiếu nữ đối diện tôi đột nhiên chạm vào tay tôi, sau đó…

Ngã vật ra!

“Thượng Quan nữ hiệp quả là danh bất hư truyền, tiểu nữ bái

phục”, nói xong câu đó, nàng ta xoay người hào sảng bước đi. Ánh mắt tôi vẫn

dõi theo cô nương đó, rõ ràng trông thấy chỗ mà nàng ta đến chính là… WC.

Giang Tả kia nhất định đã cho thuốc gì đó vào trà. Hắn ta lại

dùng cách mà trước đây tôi sử dụng để đối phó với tôi. Tôi cảm thấy mình đang

trở thành con rối trong âm mưu tiểu nhân của hắn, chiến thắng hoành tráng ngay

vòng đầu tiên.

Tôi nhìn thấy ánh mắt tuyệt vọng của bốn huynh đệ Âu Dương,

trông rõ động tác lau mồ hôi lặng lẽ của đám đại thần, thấy khóe miệng Giang Tả

khẽ nhếch nụ cười đắc ý, lại thấy cả nụ cười hùa theo của lão Hoàng đế kia.

Nếu không vì sợ chết tôi thực lòng muốn hỏi lão Hoàng đế đó

một câu: Có phải ông sợ nhi tử của ông không tìm được vợ không?

Nếu không phải sợ nghe đáp án quá ư đau lòng thì tôi cũng rất

muốn nói với Giang Tả một câu: Không nên mê đắm bà chị thế đâu, bà chị cũng chỉ

là một truyền thuyết mà thôi.

Tranh thủ thời gian giải lao, cuối cùng tôi cũng lách được đến

bên cạnh bốn huynh đệ Âu Dương.

“Nè, bốn huynh đệ các huynh mau mau nghĩ cách đi”, tôi vội

nói.

“Phấn Tán Công”, Âu Dương Thiếu Nhân mặt mày xám xịt nói.

“Giang Tả đã cho Phấn Tán Công vào trà của chúng ta.”

“Lại còn điểm huyệt đạo nữa.”

“Tiểu Tình, lúc này chúng ta không thể làm gì được.”

Bây giờ tôi đã hiểu, tại sao Giang Tả lại điềm nhiên không

lo lắng gì như thế. Chỉ vì muốn tôi thắng, cái đầu hắn có thể nghĩ ra những âm

mưu này.

Tiểu gia đây thật bái phục, vô cùng, vô cùng bái phục!

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 35

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 35
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...