Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 33

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Tránh ra! Tránh ra! Á a! Vô lễ!”, qua mỗi gian phòng trong

cung, tôi luôn phải rát cổ bỏng họng gào to, khiến đám cung nữ thái giám nối nhau

luồn lách mà đi.

Trong phòng…

“Thượng Quan Tình! Nàng nói không bôi thuốc, vậy m//ô//n//g nàng sẽ

bị hỏng đấy!”, Âu Dương Thiếu Nhân tức giận giữ lấy tay tôi đang vùng vẫy.

“Hu hu, đồ háo sắc, không được chạm vào tôi.”

Tôi tức giận, tên biến thái đáng chết này, cái m//ô//n//g tuyệt trần

của tôi nếu để huynh chạm vào mới bị hỏng ấy.

“Tiểu Tình, còn không bôi thuốc sẽ không khỏi được đâu”, Âu

Dương Y cũng lo lắng nói.

“Nhất định phải bôi thuốc”, Âu Dương Huyền mang khuôn mặt

băng lạnh kia cũng nói.

“Hu hu, Tiểu Tình sẽ chết sao.”

Tôi uể oải lắc đầu, não của các người đều dùng hồ để dán vào

phải không vậy?

Tôi không vùng vẫy nữa, ngoái đầu nhìn Giang Tả: “Đi gọi một

cung nữ đến đây”.

Tứ phía yên tĩnh trở lại, bốn huynh đệ Âu Dương cuối cùng

cũng nhớ ra tôi là nữ nhi, lại thấy bộ xiêm y của tôi đang bị tranh giành co

kéo rối tung hết cả, mấy người nhất loạt đứng thẳng, sắc mặt thoáng đỏ bỏ chạy

ra ngoài.

Tôi tròn mắt nhìn, thiên tài và ngốc nghếch quả nhiên chỉ

cách nhau một đường thẳng.

Sau khi a hoàn bôi thuốc xong, tôi mệt mỏi nhảy lên giường,

đúng là nhàm chán vô cùng, tôi vểnh mỏ hướng ra bên ngoài hét lớn: “Tôi muốn

chơi!”.

Cánh cửa lại được mở ra, mấy tên kia nhất loạt xếp thành

hình chữ nhất, tôi chau mày, định làm cái gì thế hả, cứ như là đám học trò làm

sai chuyện gì bị phạt đứng thế này.

“Giang Tả, tôi nghĩ ở chỗ huynh cũng nên có bộ tú lơ khơ mà

Tây Dương tiến cống.”

Giang Tả nghi hoặc nhìn tôi, giống như đang nghĩ tại sao tôi

lại biết những thứ đó vậy. Thấy tôi chẳng thèm đoái hoài, hắn mới đáp: “Đúng,

ta cũng định mang đến để dạy nàng chơi đây”.

Hả, ha ha, dạy tôi chơi? Vậy hôm nay tôi cho các người mở

mang tầm mắt về khả năng bài bạc của Thượng Quan Tình tôi mới được.

Ha ha! Tôi đúng là một cây nấm hương thông minh, lại có thể

dùng cách này để kiếm lời từ toàn bộ nỗi đau mình phải chịu đựng.

Tôi cười! Tôi cười! Nụ cười vô cùng mờ ám, gian xảo.

“Tiểu… Tiểu Tình, nàng cười quả là gian trá”, Âu Dương Thiếu

Nhiên sợ hãi nhìn tôi.

“Ha ha, đâu có, mọi người đang vui vẻ mà. Thật hiếm có thời

gian chơi cùng nhau thế này”, tôi cười mỉa mai.

Đúng lúc đó Giang Tả cầm bộ tú lơ khơ đến. Tuy hình dạng của

những quân bài này hơi kỳ quái, nhưng tiểu gia tôi đây cũng đành miễn cưỡng chấp

nhận.

Nhưng một vấn đề vô cùng quan trọng khiến tôi vướng phải nỗi

sầu ngàn thu đó là.

Tôi… biết ngồi thế nào đây.

Trước ánh mắt vô cùng tội nghiệp của tôi, Giang Tả đành phải

ra lệnh cho đám thuộc hạ để bộ bài lên giường. Oh yeah!

Sáu người, vừa đủ ba đấu ba.

Nhưng tôi không muốn chơi kiểu này, vì tôi đang cần kiếm tiền

mà.

Phải nghĩ cách chơi để mình không thua mới được.

“Được rồi, bây giờ tôi sẽ phổ biến quy tắc chơi”, tôi từ từ

dụ dỗ đám ngốc này.

“Hả? Tiểu Tình, ta còn tưởng nàng không biết chơi trò này cơ

đấy”, Giang Tả hỏi lại.

“Hi hi, đấy là huynh chưa biết đấy thôi, tôi không chỉ biết

chơi mà còn là cao thủ nữa đấy. Hôm nay tôi sẽ dạy cho các huynh cách chơi mới.”

“Quá tuyệt! Tiểu Tình, nói nhanh, nói nhanh đi”, Âu Dương

Thiếu Nhiên cực kỳ phấn khích.

Tiểu tử này, đúng là đáng yêu quá đi mất, mong người ta gài

bẫy lắm hả nhóc. Yên tâm, yên tâm đi, người ta là cây nấm hương lương thiện, sẽ

không quá đáng với ai đâu.

“Ừm, ừm, phải nói trước thế này, trò mà chúng ta sắp chơi

đây gọi là: Nấm hương đại hỗn chiến! (Phụt, đây là tên món ăn mà. Tên gọi khác

là Hầm nấm hương). Đầu tiên, tôi sẽ là Vua nấm hương, sau đó các huynh bắt đầu

rút bài. Rút được hình người này là nhân vật phản diện (Trong tay là bốn quân

bài màu đen. Đúng là cho các huynh bị “đen đến chết” thì thôi!), sau đó sẽ hạ

quân bài đó xuống rồi so sánh với quân bài của tôi. Người thua sẽ phải trả tiền

cho Vua nấm hương.”

Tôi sung sướng cười hả hê. Mình đúng là thiên tài bẩm sinh,

cách này cũng có thể nghĩ ra được!

“Được!”, đám người xung quanh đồng thanh nói.

“Nhưng nếu Tiểu Tình thua thì sao?”, Âu Dương Thiếu Nhân cười

hỏi tôi.

Sao nụ cười của huynh ấy lại gian xảo vậy chứ.

“Huynh muốn thế nào?”, tôi tròn mắt hỏi lại.

Tôi không tin tiểu gia tôi đây lại có thể thua được mấy tên

ngốc các huynh.

“Phải hôn”, ngón tay Âu Dương Thiếu Nhân xoa xoa môi, khuôn

mặt của tên yêu râu xanh này đột nhiên phát sáng, ánh hào quang khiến tôi không

tài nào mở to mắt được.

Mặt tôi thoáng đỏ, trống ngực đập thình thịch.

Lại đưa mắt nhìn những người khác, cũng là khuôn mặt đầy vẻ

chờ đợi. Thôi bỏ đi, dù sao cũng chỉ là làm họ vui vẻ chút xíu thôi, vả lại

mình nhất định sẽ không thua. Vả lại hôn mỹ nam cũng chẳng mất gì, đã vậy cứ

theo ý họ đi.

“Được!”

Sau đó…

Ván đầu tiên, Giang Tả phải rút hầu bao.

Ván thứ hai, Âu Dương Thiếu Nhiên phải móc túi tiền.

Tiếp đó mấy người còn lại giống như là đã thương lượng sẵn với

nhau, ai nấy đều lần lượt nhả tiền. Tôi đang thỏa mãn đắm mình trong tiếng cười

hạnh phúc thì Giang Tả bắt đầu to tiếng nói bị ăn hiếp, tôi cứ chăm chăm đấu khẩu

với hắn mà không hề biết bốn huynh đệ Âu Dương đang mỉm cười tinh quái nhìn

mình.

Thế là, lại một vòng nữa. Vẫn là tên sơn tặc Giang Tả gặp vận

rủi phải rút hầu bao, xem ra trước đây huynh chuyên ức hiếp người khác nên bây

giờ tiểu gia tôi sẽ thay mặt trời cao trừng phạt huynh.

Đến khi trước mặt tôi đều đã lấp lánh vàng bạc châu báu thì

một chuyện hoàn toàn bất ngờ xảy đến.

“A! A! Ta thắng rồi! Ta thắng rồi! Tiểu Tình, hôn đi”, Âu

Dương Thiếu Nhiên hét lớn.

Tên… tên tiểu tử này! Lại bị tên nhóc vắt mũi chưa sạch này

đánh bại sao. Thượng đế ơi, cho con mượn con dao, để con đào cái hố chôn cây nấm

hương vô dụng này đi!

Nhưng, hu hu, đánh bạc phải chấp nhận thua, thành thực giữ

chữ tín là bản chất của thương nhân. Cho nên khuôn mặt đỏ au của tôi phải chu mỏ

mà hôn lên má Âu Dương Thiếu Nhiên.

Rõ ràng tôi cảm nhận được khuôn mặt đáng yêu của Âu Dương

Thiếu Nhiên đang nở nụ cười hạnh phúc.

Chạm rồi…

“Thắng rồi!”, Âu Dương Huyền mặt đần độn nhưng uy lực bộc

phát thì như bom tấn.

Xì! Có nhầm lẫn không vậy, cũng lại là ngẫu nhiên sao? Tên

tiểu tử mặt như núi băng, đầu siêu cấp ì ạch này cũng có thể thắng được sao.

Tôi vốn muốn chơi xỏ nhưng lại bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Âu Dương Huyền như

đang bức ép mình phải hôn lên má. Huynh ấy khẽ cười bên tai tôi, giọng nói ngòn

ngọt: “Rất thơm!”.

Thơm cái đầu nhà huynh ấy, tiểu gia đây chỉ muốn biến huynh

thành bát canh nấm hương thơm ngon rồi húp một hơi hết luôn.

Sau đó phân nữa còn lại của cuộc đời, tôi đã bước vào bóng

đêm u tối.

“Tiểu Tình, ván này đúng là may mắn vô cùng, Trời ban vận tốt

rồi!”

Mình bị úp sọt rồi! Chắc chắn bị úp sọt rồi! Ngay đến Âu

Dương Y cũng thắng là sao!

Thôi được, thôi được, tôi trả, ngước mắt trông theo đống

vàng bóng loáng trước mắt, mặt mày buồn thiu.

Sau cùng…

“Ha ha! Tiểu Tình, ta thắng rồi, tặng ta nụ hôn của nàng”,

Âu Dương Thiếu Nhân cười nói với tôi.

Tôi chỉ còn lại năm chữ sau ván đấu này: Trời! Muốn! Diệt!

Tôi! Rồi!

Thấy nụ cười dị thường trên khuôn mặt tuấn tú động lòng người

của Âu Dương Thiếu Nhân, tôi đột nhiên tỉnh ngộ, nhất định là bị huynh ấy chơi

xấu rồi.

Tôi tức xì khói đứng lên, lao về phía Âu Dương Thiếu Nhân.

Tôi thề, tôi vốn không phải lao tới để thực hiện nụ hôn theo

quy ước, mà chỉ muốn tóm cổ, rồi tung một chưởng vào cái mặt đang cười gian xảo

kia.

Nhưng…

Tôi là một con ngốc, là nữ hiệp bẽ mặt nhất giang hồ.

Tôi quên mất rằng mình đang ngồi trên giường, cho nên vừa mới

hướng người về phía trước thì cơ thể liền bị mất thăng bằng. Âu Dương Thiếu

Nhân lập tức dang tay đỡ lấy, môi tôi khi đó lại bất ngờ dính vào… huynh ấy.

Lúc đầu Âu Dương Thiếu Nhân còn sững sờ, sau đó lại thấy

khóe môi khẽ cong lên một nụ cười, ôm tôi càng chặt để nụ hôn thêm sâu. Trái

tim tôi không còn đập bình thường nữa, chiếc lưỡi của huynh ấy đã cuốn chặt lấy

tôi.

Đầu lưỡi, đầu lưỡi! A a a! Là hôn sâu!!! Hay là hôn lưỡi

đây!!!

Tới khi môi Âu Dương Thiếu Nhân rời khỏi môi tôi, mấy người

bên cạnh đều đã giống như tôi, không cách nào định thần lại được.

Đợi đến khi thần trí tôi bình thường trở lại thì trong phòng

đã chẳng còn ai.

Sau đó tôi phát hiện, nụ hôn đầu của tôi… lại do chính tôi

đưa tiễn!

Đức chúa vạn năng à! Thỉnh cầu ngài đêm nay hãy mang tiểu nữ

hiệp ngốc nghếch là con đây lên thiên đường đi.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 33

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 33
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...