Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 24

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Được thôi, được thôi. Các huynh không đến cứu tiểu gia, vậy

tiểu gia đành phải dùng tới hạ sách này thôi.

Tôi quyết định rồi.

Đã không thể tiếp tục sống, vậy thì chết quách đi cho xong.

Tưởng chừng Giang Tả sắp không chịu nổi những kế hoạch chạy

trốn của tôi rồi.

Cả ngày tôi nghịch ngợm trêu đùa khích bác đám thủ hạ của hắn,

người đến kiện cáo đều ở ngoài đập cửa thình thình, những tưởng hắn sẽ không chịu

đựng nổi.

Hu hu…

Vốn chỉ muốn hắn phát khùng lên mà ném tôi ra đường, ai ngờ

khi hắn quá tức giận lại nói nhất quyết phải lấy tôi.

Không chịu đâu! Ý trung nhân của tôi nhất định phải là bậc

anh hùng cái thế, sao ngày hôm nay, lại là hắn đạp trên cầu vồng bảy sắc tới cầu

hôn tôi chứ.

Hu hu, tóm lại là, tôi không muốn bị gả cho Giang Tả, tôi

còn phải trở về thế kỷ Hai mươi mốt, còn phải hẹn hò cùng mấy anh chàng đẹp

trai nữa chứ.

Tôi chuẩn bị những thứ đồ dễ cháy, chất một đống ở phòng, thắp

cây đèn cầy lên.

Tôi nhìn đống đồ ngổn ngang kia, học theo cách nói bi hùng

trên t//i vi: “Bốn huynh đệ Âu Dương, có duyên kiếp sau chúng ta sẽ gặp lại”.

Sau đó châm lửa đốt!

Nhìn ngọn lửa như dòng điện chớp nhoáng bùng cháy, tôi điều

chỉnh lại hơi thở một chút, hít một hơi thật sâu.

“Á!!! Người đâu… cháy rồi…”

Sau đó tôi nghe thấy âm thanh hỗn loạn.

“A!!! Cháy rồi!”

“Nước, nước, mau đi lấy nước!”

Tôi mỉm cười, nhìn lửa càng cháy càng lớn, vui mừng khôn xiết.

Tôi điên rồi sao?

Đâu có!

Tôi muốn chết sao?

Không phải! Là tôi đang tự cứu mình.

Mấy anh em nhà Âu Dương không thể kịp thời đến cứu tôi, vậy

thì tôi chỉ còn cách tự cứu mình.

Yên tâm đi, tôi đã vấy nước khắp chỗ mình đang đứng rồi,

cách rất xa mấy thứ dễ cháy kia. Hơn nữa đợi lúc bọn họ bắt đầu cứu hỏa, tôi sẽ

lao ra ngoài theo lối cửa sổ bỏ chạy.

La la la… mình là một cây nấm hương thông minh tuyệt đỉnh…

Chọn đúng lúc đám người bên ngoài bắt đầu chữa cháy, thời cơ

chín muồi, chạy thôi! Tôi phi qua cửa sổ, xoay người chạy về phía con đường mà

mấy hôm trước đã do thám.

Oa ha ha! Thượng lộ bình an vô cùng.

Tôi chạy! Tôi chạy! Tôi chạy! Chạy, chạy…

“Nè…”

“Cái gì!”

Hù… mệt quá, sao lại có người nói chuyện với mình nhỉ?

“Có muốn ta tiễn nàng một đoạn không?”

“Được thôi!”, tôi kích động hét lớn.

Hu hu, thế giới này quả nhiên vẫn còn người tốt.

Vừa nói xong, cơ thể tôi đã bay vọt lên không trung, chỉ cảm

thấy trên eo mình có một bàn tay. Quay lại nhìn, cõi lòng tôi tan nát!

Lúc này tôi đang bị Giang Tả tóm lấy, trên lưng hắn còn đeo

một vật thể kỳ lạ hình dạng như chiếc ô cứ lượn theo luồng gió, bay lên trời

cao.

Không sai, là đang bay…

“Ôi mẹ ơi!!! Giang Tả, giữ chặt lấy tôi, giữ chặt vào!”, tôi

hét lên sợ hãi, hai tay nhanh như chớp vòng lên ôm chặt cổ Giang Tả.

Vẫn biết cổ nhân rất lợi hại. Nhưng mẹ ơi, mẹ chưa nói với

con, cổ nhân lại có thể chế tạo cả diều bay!

Hu hu, tôi bắt đầu không thích cảm giác bay lượn này rồi.

“Tiểu Tình, nàng nói xem, bây giờ ta buông tay ra thì nàng sẽ

thế nào?”

“Tôi sẽ biến thành tương thịt”.

“Vậy thì quá tốt, bữa tối nay có đồ để ăn rồi”.

“A, a! Tôi sai rồi! Tôi thực sự biết sai rồi!”, tôi hét lên

hoảng loạn. Quả nhiên, Giang Tả rất thích hợp làm sơn tặc.

“Vậy thì tốt, muốn ta tha thứ cũng dễ thôi, tối nay nàng phải

xuống bếp nấu bữa tối”, Giang Tả nở nụ cười tà ác.

“Không vấn đề, cứ giữ chặt lấy tôi!”, người sống chung dưới

một mái nhà không thể không cúi đầu nhẫn nhịn! Tôi lại một lần nữa cam chịu.

Chẳng qua chỉ là bữa tối thôi mà, tôi làm được.

Vì tôi ngoan ngoãn đồng ý nên Giang Tả cũng nhân từ thả tôi

xuống.

Mẹ ơi, sau khi trở về, con cũng chẳng dám chơi trò diều bay

này nữa.

Kế hoạch chạy trốn lần này của Thượng Quan nữ hiệp lại hoàn

toàn thất bại.

Ai oán… ai oán… ai oán…

Trong nhà bếp có cả đống các loại nguyên liệu để chế biến

món ăn.

Lòng đầy căm hận, đã chạy không được lại còn bảo tôi nấu

cơm. Từ trước đến nay tiểu gia tôi chưa từng nấu ăn đâu nhé!

Lớn đến thế này rồi, nhưng ở nhà đều là do đầu bếp tiểu đệ của

tôi trổ tài, bản thân tôi tự nhận thấy mình không có năng lực đó.

Nhưng giờ Giang Tả lại tự nhiên bảo tôi làm cơm.

Không được, không được, không được tiêu cực như thế.

Thượng Quan nữ hiệp, mày là nhất, là số một, cố lên!

Tôi chấn chỉnh lại suy nghĩ. Ai đó đã từng nói, muốn chiếm

được con tim của một người đàn ông thì trước tiên phải độc chiếm cái dạ dày của

người đó. Chỉ cần tóm được cái dạ dày của Giang Tả, thì mọi chuyện đều sẽ thuận

buồm xuôi gió. Nếu tóm được dạ dày của tất cả người trong sơn trại thì tôi chẳng

phải sẽ trở thành lão đại hay sao.

Oa, ha ha! Mình đúng là một cây nấm hương thông minh tuyệt đỉnh!

Cho nước, bật bếp, thái rau, cho dầu, nêm gia vị…

Mình đúng là thiên tài nấu nướng!

Ơ…

Trong góc kia, hình như có loại hạt gì đó nho nhỏ.

“Đây là… hạt đậu hả?”

Tại một góc trong bếp, tôi phát hiện ra có rất nhiều hạt đậu.

Quyết định rồi! Món ăn chính cho bữa tối sẽ là những hạt đậu

này.

Tôi đổ thêm dầu, quẳng đậu vào nồi, không lâu sau mùi thơm bắt

đầu tỏa khắp.

Oa, ha ha!

Những hạt đậu… được chế biến thành món ăn vừa đơn giản lại

ngon miệng. Một đầu bếp như tôi thật không có lựa chọn nào khác tốt hơn.

Một lát sau, tôi vui vẻ gọi người bê món ăn lên.

(Cái đó, Thượng Quan Tình… nàng có biết những hạt đậu này

không?)

(Tình: Không biết…)

(Ngã vật…)

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 24

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 24
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...