Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 2

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau khi đi được một đoạn đường núi, tôi cảm thấy toàn thân

rã rời.

Chết tiệt, cái này mà gọi là phá núi làm đường hả, tôi từng

này tuổi đầu nhưng chưa từng đi đoạn đường xa đến thế.

Chỗ nào cũng là trời xanh cây lớn, cây lớn trời xanh, đâu

đâu cũng giống nhau, có phải tôi bị mù đường rồi không?

Kiếm một chỗ để ngả lưng, tôi quyết định phải nghỉ ngơi một

lát. Vừa mới chợp mắt được hai giây, lại nghe thấy văng vẳng đâu đây có tiếng

người vọng tới.

“Rốt cuộc ngươi có giao ra không?”

“Không!”

Ớ! Có người nói kìa! Xem ra ông Trời vẫn còn nhân từ, tôi vội

dỏng tai hóng theo giọng nói mà tìm đến.

OH! MY GOD!

Cái gì thế này? Có người đang đánh nhau, tôi nên trốn xa xa

một chút. Nếu không lỡ may đụng phải nhân sĩ võ lâm trong truyền thuyết, sẽ toi

mạng như chơi.

Tôi quay người, định âm thầm bỏ đi.

Mới đi được mấy bước, tôi chợt nghĩ khó khăn lắm mới có cơ hội

tận mắt chứng kiến người cổ đại đánh nhau, đi thế này thật đáng tiếc biết bao.

Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng tôi quyết định nấp ở đâu đó để

xem. Nói không chừng sau này trở về, không những có thể làm nhà sử học, mà còn

có thể trở thành đạo diễn cũng nên.

Oa! Thật lợi hại!

Đúng rồi! Đánh hắn đi! Chuẩn! Phải thế chứ!

Cảnh tượng tuyệt thật, biểu diễn quá đẹp mắt, một người rất

dũng mãnh chĩa mũi kiếm về phía người đối diện. Người còn lại thì vung đao hướng

tới người dũng mãnh kia. Người dũng mãnh kia lại liều mình, xoay người tấn

công. Quá đẹp! Nhưng… bị thương rồi!

Hóng chuyện hết mình là nguyên tắc sống của tôi. Thực ra khi

đó tôi rất muốn bỏ đi, nhưng khổ nỗi tính người vốn lương thiện, nên lại quyết

định đến coi xem vết thương của người kia ra sao, dù sao trông người đó cũng có

vẻ tử tế. Mà đúng rồi, rõ ràng là hai đánh một, vậy thì kẻ đơn thân độc mã này

nhất định là người tốt.

“Nè, huynh có sao không?”, tôi khẽ hỏi, cẩn thận dè dặt đến

bên người đó như đang tới gần một tử thi.

“Huynh… là ai?”, người đó cảnh giác hỏi lại.

Làm ơn đi, trên mặt tôi khắc hai chữ “người xấu” sao?

“Chỉ là tôi tiện đường đi mua xì dầu, thấy huynh bị thương

nghiêm trọng nên hỏi xem có cần giúp gì không thôi?”

Mà tôi là người tốt đấy nhé.

“Đừng lại gần, tôi có thuốc rồi!”, người đó vẫn rất cảnh

giác, dùng ánh mắt sát nhân nhìn tôi.

“Thôi đi, tay huynh đến cử động còn chả nổi, lấy thuốc thế

nào được. Thuốc ở đâu, tôi lấy giúp huynh”, thực ra lúc này tôi cũng biết mình

rất dễ bị nghi là kẻ xấu, nhưng tôi đúng là người lương thiện mà.

Nghe tôi nói vậy, sắc mặt người đó thoáng đỏ. Xì! Mặt tôi

không đỏ thì thôi, đường đường là nam tử hán đại trượng phu, mặt lại đỏ mới sợ

chứ.

Huynh là thụ[1] sao?

[1] Thụ: Trong truyện đam mỹ – Trung Quốc, công và thụ là

hai từ được sử dụng rất nhiều. Công để chỉ người đóng vai nam, còn thụ là chỉ

người đóng vai nữ trong quan hệ đồng tính nam.

“Huynh lê lết đi đâu thế hả?”, thật là, nếu không phải vì

đang bị thương, nhất định tôi đã lôi cả tông t//i họ hàng nhà hắn lên mà chửi rồi.

“Tôi… tôi là nữ nhi!”, người đó ngượng nghịu, nhẹ giọng nói.

Sửng sốt… Thật không ngờ tôi lại kiếm được một người nữ giả

nam giống mình, bỗng thấy hào hứng hẳn lên. Chỉ dựa vào điểm này thôi, tôi cũng

phải cứu cô nương ấy.

“Không sao, tôi cũng là nữ nhi mà”, tôi vỗ ngực thùm thụp

nói.

Cô nương đó bị tôi dọa, thiếu chút nữa thì thổ huyết.

Trời ơi! Cô nương đừng dọa tôi có được không. Tôi vẫn còn trẻ

mà.

Tôi làm theo hướng dẫn, lấy thuốc rồi nhét vào miệng cô ta.

“Đúng rồi! Cô nương tên là gì?”, còn chưa nuốt trôi viên thuốc,

cô nương đó đã kích động hỏi tôi. Xem ra cô ta đã coi tôi là tri âm thật rồi.

Tôi vênh mặt, giương ngón tay cái lên, học theo phong thái của

nữ nhân vật chính trong truyện tranh, nói: “Tôi là Thượng Quan Tình”.

“Cái gì! Ơ, ơ…”, nghe xong lời tôi nói, cô nương đó cứ “ơ,

ơ” không ngừng, như hồn bay phách tán phiêu linh nơi nào.

Sau mấy hơi thở dốc, cô ta liền gục lên vai tôi.

Hại tôi toàn thân run bần bật.

Nè, nè, sao lại bất động thế?

“Này! Cô nương! Cô nương không sao chứ? Này… này…”

Hơi thở lạnh băng. Ôi quỷ thần ơi! Cô ta chết rồi sao? Không

phải bị thương nặng quá mà chết đấy chứ? Hay là bị nghẹn thuốc nên chết? Thế

này tôi làm sao tin được đây.

Cô ta chết mà cũng hiên ngang như thế sao.

Tôi vô cùng tiếc thương, ở thế kỷ Hai mươi mốt còn có các

phương tiện thông tin để đăng lời cáo phó. Chứ ở thời cổ đại này, người chết chẳng

khác gì con kiến cả.

Người chết chẳng thể sống lại. Tôi đưa cô nương đó đến gần đống

cỏ bên đường. Phải nghĩ cách chôn cô ta mới được.

Nghĩ một hồi, tôi đột nhiên nhớ ra cây kiếm của cô ta vẫn

còn vứt bên đường. Chợt nghĩ, cô nương này nhất định là nữ hiệp, chết như thế

thì thật đáng tiếc. Cũng vì cái gọi là giúp người thì giúp đến cùng, rước Phật

phải rước đến tận Tây Thiên. Tôi đành tốt bụng cầm giúp cây kiếm này, biết đâu

có thể dùng làm công cụ đào bới tốt.

Trở về chỗ cũ, tay vừa chạm vào cây kiếm, tôi chợt thấy một

đám người hùng hùng hổ hổ, chạy như điên về phía mình.

Rồi ngay lập tức miệng liến thoắng nói những thứ linh tinh

như:

“Thượng Quan nữ hiệp, cô nương không bị thương chứ?”

“Thượng Quan nữ hiệp, cô nương vì sự trong sạch của giang hồ

mà loại đi hai phần tử hủ bại. Đúng là khiến lòng người được hả hê…”

Trên trán tôi là một vầng đen u ám.

Cái… cái gì? Nữ hiệp? Thượng Quan nữ hiệp? Tôi rất muốn mình

được giống như nhân vật trong truyện tranh, nên yểu điệu hét vang một câu: “OH,

MY, GOD!”, để biểu thị sự kinh ngạc của mình.

“Tôi không phải nữ hiệp”, mặt không biến sắc, tôi giải

thích.

“Thượng Quan nữ hiệp, cô đâu cần khiêm tốn như thế”, có kẻ vừa

cười vừa đưa tay đẩy tôi.

“Tôi thực sự không phải Thượng Quan nữ hiệp”, tôi vẫn bình

tĩnh, cố gắng giải thích.

“Không sao, chỉ cần là Thượng Quan Tình thì chúng ta cũng

sùng bái lắm rồi”, lại có người cười một tiếng, đưa tay đẩy đẩy.

Thật không sao kiềm chế được sự phấn khích này.

Không ngờ tôi vừa mới quay về cổ đại mà đã trở nên nổi tiếng

như thế! Thật xúc động quá! Nhưng sao bọn họ lại biết tôi nhỉ?

“Các người đều biết tôi hả?”, tôi nghi ngờ hỏi. Chỉ là tôi

muốn chắc chắn hơn, nếu không chẳng may có nhầm lẫn thì người gặp hoạ chỉ có thể

là tôi mà thôi.

“Thượng Quan nữ hiệp thật biết nói đùa, trên giang hồ có ai

là không biết nữ hiệp. Thượng Quan nữ hiệp thích giả nam nhi, chuyên làm những

việc trượng nghĩa, chiến tích truyền khắp nam bắc giang hồ.”

“Đợi… đợi chút, huynh đài có thể nói cho tôi biết, chủ nhân

của cây kiếm này là ai không?”, đột nhiên tôi có một dự cảm chẳng lành, giống

như vừa gặp phải sự nhầm lẫn tai hại nào đó.

“Nữ hiệp thật biết nói đùa, chẳng phải cây kiếm này là vũ

khí bất ly thân của nữ hiệp sao?”

Là vật bất ly thân của tôi hả?

Nói như thế tức là tôi với cô nương vừa chết kia cùng tên.

Chắc hẳn cô nương đó bị nghẹn chết cũng vì nghe thấy tên tôi là Thượng Quan

Tình đây mà.

Đột nhiên tôi cảm thấy bốn phía xung quanh có luồng gió lạnh

thổi tới.

Trong lúc bản thân đang mơ hồ rối loạn, bỗng có một người cưỡi

ngựa lao thẳng đến bên cạnh. Tôi còn chưa kịp phản ứng thì đã bị nhấc bổng lên

ngựa.

Ừ! Hảo công phu! Tôi không kiềm chế được, trong lòng thầm

tán thưởng người đó. Không đúng! Hình như lúc này, tôi đang bị bắt cóc thì phải?

“Nè, huynh là ai? Tìm tôi có việc gì?”

“Cô nương là Thượng Quan Tình?”, người đó chẳng thèm đáp lời

mà hỏi vặn lại ngay.

Hỏi thì hỏi, cũng đừng có kề sát mặt tôi như thế.

“Tôi là Thượng Quan Tình, nhưng không phải ‘Thượng Quan

Tình’ mà huynh cần tìm đâu.” Tôi đã nói rồi mà, thời cổ đại này làm gì có người

nào quen tôi chứ. Chỉ có thể là trùng tên thôi.

“Không nghe rõ”, người đó đáp dứt khoát.

“Tôi chỉ trùng tên với người mà huynh tìm thôi. Còn người đó

thì đã chết cứng đờ rồi”, tôi trừng mắt nói. Trên lưng ngựa, tôi vốn không thể

quay đầu lại xem bộ dạng người kia thế nào, chỉ biết người đó là nam nhi.

“À, vậy sao? Vậy ta tìm được cô nương là tốt rồi”, hắn lại

càng ôm tôi chặt hơn, nói vẻ “chẳng vấn đề gì cả”.

“Nè, huynh đừng có dựa vào tôi như thế được không!”

Làm tôi tức chết mất.

“Ta thích”, hắn nói xong còn tựa đầu lên vai tôi nữa.

Đáng ghét! Đừng có dại mà cho tôi xuống ngựa, nếu không

huynh chết chắc với tôi!

“Xuống đi, chúng ta đến nơi rồi.”

Bước xuống ngựa, tôi vô cùng sửng sốt. Đây là một sơn trang

thời cổ, mình lại có diễm phúc được tận mắt chứng kiến nó sao. Hoa văn thật

tinh tế, tô tem[2] lại hoàn mỹ. Ối Thượng đế ơi! Còn đẹp hơn cả những thứ ghi

trong sách.

[2] Tô tem là những loài động vật, cây cỏ, đồ vật hoặc hiện

tượng tự nhiên mà tộc người nguyên thuỷ coi là biểu tượng thiêng liêng của bộ tộc

mình và tin rằng những thứ đó có mối liên hệ siêu tự nhiên, và có sự gần gũi

máu thịt.

“Nàng chưa từng nhìn thấy nơi nào như thế phải không?”

“Đúng vậy, đúng vậy!”, tôi xúc động nói.

“Đồ quê mùa!”

Cái gì? Dám nói tôi là đồ quê mùa? Tôi tức giận, hằm hằm

quay lại, sau đó… nhìn thấy… một nam nhân vô cùng tuấn tú.

Dáng người dong dỏng, khuôn mặt rạng ngời, chiếc mũi cao

cùng đôi mắt lấp lánh như nước hồ thu. Nam nhân thời cổ đúng là đẹp mê hồn.

Trên đây chỉ là những nhận xét dựa theo quan điểm thẩm mỹ của

tôi mà thôi. Còn tôi thì không thể vì vẻ đẹp đó của huynh mà không mắng cho

huynh một trận.

“Thần kinh!”

“Ý nàng là gì?”

“Vậy mà cũng không biết, thật ngốc!”

“Nàng!!!”

Ha ha!!! Nói thế nào thì tôi cũng là người đến từ thế kỷ Hai

mươi mốt, chẳng lẽ phải chịu thua một người cổ đại như huynh sao? Nực cười.

“Thôi được rồi, A Huyền, có vài chuyện chúng ta cần bàn bạc

đây”, nam nhân kéo tôi lên ngựa khi nãy vừa đi vừa nói.

Người đó quả thật rất đẹp, nhưng so với anh chàng Huyền Huyền

gì đó thì hoàn toàn không giống. Cặp mắt nhỏ dài tinh tế của anh ta giống như

yêu tinh mê hoặc lòng người. Khoé môi khẽ động đậy vô cùng hấp dẫn, lại thêm

dáng người cao cao…

Haizzz, chẳng biết đã có bao nhiêu mỹ nữ đổ rạp dưới chân

anh chàng này rồi?

Tôi theo họ vào đại sảnh. Ngồi sẵn trong đó còn có hai chàng

trai tuấn tú nữa. Ôi Trời ơi! Gia đình này chuyên sản xuất mỹ nam phải không?

Sau khi sắp xếp chỗ ngồi cho tôi, người kéo tôi lên ngựa bắt đầu giới thiệu:

“Ta là Âu Dương Thiếu Nhân. Đây là Âu Dương Huyền. Hai người kia là Âu Dương Y

và Âu Dương Thiếu Nhiên”.

“Huynh là lão đại. Âu Dương Thiếu Nhiên là nhỏ nhất, phải

không?”, tôi thuận miệng hỏi lại.

“Tại sao nàng biết?”, Âu Dương Thiếu Nhiên nghiêng đầu hỏi

tôi.

Xì! Ha ha! Buồn cười chết mất thôi! Rõ ràng mấy người giới

thiệu tên theo thứ tự từ trên xuống dưới, đầu đuôi hộ ứng. Tôi chỉ căn cứ như vậy

mà nói thôi. Nhưng vẫn giả bộ bi thảm, tôi đáp lại: “Tôi đoán…”.

“Oa! Nàng thật lợi hại!”, anh chàng Thiếu Nhiên đẹp trai ngời

ngời thốt lên với vẻ sùng bái.

Liếc mắt nhìn sang, tôi thật lòng rất muốn lừa tình anh

chàng đẹp trai mà đáng yêu này.

“Thôi, giờ nói vào vấn đề chính. Thượng Quan Tình, mau kể

cho chúng ta nghe đã xảy ra chuyện gì”, Âu Dương Thiếu Nhân nói.

Sau đó tôi trình bày lại một lần về cái chết của nữ hiệp Thượng

Quan Tình.

Mấy người đó nghe xong thì phá lên cười, ai nấy đều không có

chút thương cảm. Việc này đối với người đã chết mà nói thì thật vô lễ.

“Buồn cười vậy sao? Không cười nữa! Mau nói cho tôi biết,

các huynh đưa tôi đến đây làm gì?”

“Là thế này, phụ mẫu của huynh đệ chúng ta từ nhỏ đã có mối

kết giao thân thiết với Thượng Quan gia. Nay, phụ mẫu chúng ta đều đã qua đời

và di nguyện muốn huynh đệ chúng ta kết duyên cùng Thượng Quan Tình. Giờ phụ mẫu

của nàng cũng đã khuất núi, nên chúng ta mới đón nàng về đây, để nàng tự chọn lấy

một người trong số huynh đệ chúng ta làm phu quân.”

“Hả, là vậy sao? Nhưng cô nương ấy chết rồi, vả lại cũng

không liên quan gì đến tôi. Tôi nghĩ tôi nên đi thì hơn.” Dù sao ở lại nơi này

cũng thật nguy hiểm, tôi mỉm cười, cố gắng rũ sạch mọi quan hệ.

“Không được, nàng không thể đi. Hiện nay người trong giang hồ

đều cho rằng nàng là Thượng Quan Tình. Nếu nàng bỏ đi thì sơn trang Âu Dương

chúng ta còn mặt mũi nào mà tồn tại nữa.”

Tôi co rúm người, chuyện các người tồn tại hay không liên

quan gì đến tôi?

“Vậy, nếu tôi không muốn lấy ai trong các huynh thì sao?”,

tôi hỏi lại, vẻ nghiêm trọng.

Thật nực cười, họ muốn lấy vợ, nhưng tôi lại chẳng muốn có

chồng.

“Nhất định nàng phải ở lại”, Âu Dương Huyền đáp với vẻ mặt

không chút biểu cảm.

Ái chà! Ha ha! Vậy cũng được. Tôi sẽ nói hết chân tướng sự

việc với các người.

“Thực ra tôi không phải người của thời đại này”, tôi nghiêm

túc nói.

Âu Dương Huyền chẳng thèm nhìn tôi lấy một cái, nói vẻ khinh

miệt: “Nàng cho rằng lừa chúng ta thì có thể đi được sao? Đừng nằm mơ nữa”.

Tôi trợn mắt nhìn: “Chuyện là như thế này…”, tôi kể lại hết

sự tình trong những ngày qua, bắt đầu từ lúc mình lạc vào thế giới cổ đại.

Không dễ để giải thích hết được. Họ chắc cũng chẳng dễ dàng

tin lời tôi như thế.

“Tôi có thể đi được chưa?”, tôi phấn khởi hỏi lại.

“Vẫn không đi được!”

Tôi trố mắt nhìn, chỉ hận một nỗi con ngươi chưa rớt ra

ngoài.

Trời ơi! Những anh chàng này là loại người gì thế không biết?

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...