Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 19

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Đây đúng là núi Hương Vân hả? Núi Hương Vân là có thật à?

Đây là núi Hương Vân thật hả?”

Ôi, Thượng đế ơi, hãy tha thứ cho sự kích động của con lúc

này.

Nếu bạn đã từng xuyên không, hay nếu như bạn cũng muốn xuyên

không, thì sau khi bạn xuyên không, việc không thể không làm chính là… nhớ tham

quan danh lam thắng cảnh ở đây nhé!

“Tiểu Tình à, nơi này muôn dặm không một gợn mây, trời xanh

trong vời vợi, bốn phía chẳng có bóng người, sương mù vấn vít, mà lại hoang vu

hẻo lánh…”, Âu Dương Y lại bắt đầu trổ tài ngôn ngữ của mình.

“Âu! Dương! Y! Huynh có thể đừng nói toàn thành ngữ như vậy

nữa được không?”, tôi ôm đầu, hét lên với huynh ấy.

Huynh ấy nói hết phần của cả mấy người, còn tôi không có phần

được phát ngôn hay sao.

Sở dĩ tôi đến núi Hương Vân này là do Âu Dương Thiếu Nhân

nói đây là một danh lam thắng cảnh. Nơi nảy sinh mối tình tuyệt đẹp giữa chiến

thần và mỹ thần thời cổ, trên đỉnh núi có một cái miếu gọi là miếu Nhân Duyên.

Oa!!! Tuyệt vời quá đi! Tôi phải đi cầu duyên thôi, la… la…

la… mỹ nam ơi, mỹ nam hỡi!

“Thượng Quan Tình! Nàng lại ngây người ra rồi”, Âu Dương Huyền

đưa ánh mắt chán nản nhìn tôi, nhưng lại bị tôi vểnh mỏ phớt lờ.

Chẳng thèm để tâm đến huynh ấy làm gì. Đợi tôi lên tới đỉnh

núi, điều ước đầu tiên tôi ước chính là… mắt Âu Dương Thiếu Nhân sẽ không nhìn

thấy gì nữa, ước cho hắn không thể làm tên háo sắc được nữa. Tiếp theo tôi ước

Âu Dương Y không thể nói ra những câu thành ngữ nữa, mở miệng nói thành ngữ sẽ

bị câm luôn. Ước cho Âu Dương Huyền ngày nào cũng nói đi nói lại đúng một ngàn

lần: “Thượng Quan nữ hiệp vạn thọ vô cương”. Âu Dương Thiếu Nhiên thì khá đáng

yêu, nên tôi tạm thời bỏ qua, nhưng dù sao tôi cũng dùng hết ba điều ước rồi.

Thôi bỏ đi, bỏ đi, tóm lại…

“Mọi người nghe đây, xông thẳng lên đỉnh núi!”, Thượng Quan

nữ hiệp tôi hào khí ngút trời ra lệnh, hất tóc tạo dáng hiên ngang oai hùng… tiến

lên đỉnh núi.

Sau bốn canh giờ…

“Còn… còn bao lâu nữa mới lên đến đỉnh?”, đứng giữa lưng chừng

núi, ngửa mặt trông lên, tôi muốn khóc! Đi vậy mà vẫn chưa thấy đỉnh núi đâu. Tại

sao ở đây không có cáp treo cơ chứ?

“Tiểu Tình à, sắp đến nơi rồi đấy. Nếu ta đoán không lầm,

khi hoàng hôn buông xuống chúng ta sẽ đến đỉnh núi thôi”, Âu Dương Y tốt bụng

nói với tôi.

Hoàng hôn! Chúng tôi bắt đầu leo núi từ sáng sớm phải không

vậy?

“Tôi đói rồi, tôi muốn ăn cơm”, tôi quyết định giở trò phá

đám. Có muốn đến miếu Nhân Duyên gì gì đó thì cũng phải đợi bổn nữ hiệp ăn no

đã rồi đi vẫn chưa muộn!

“Đồ con heo! Suốt ngày chỉ biết ăn thôi!”, Âu Dương Huyền với

vẻ mặt vô cùng coi thường nói với tôi.

“Hừ! Dù sao tôi cũng hơn huynh, cái loại cuồng nấm hương”,

tôi cãi lại đôm đốp, lập tức nhìn thấy vẻ mặt Âu Dương Huyền chuyển màu xám

ngoét. Hừ! Ai bảo dám mỉa mai tôi chứ.

“Thôi được rồi, đằng trước có một thôn nhỏ. Chúng ta đến đó

tìm chút gì ăn đã”, Âu Dương Y vội tới giảng hòa.

“Nhưng, tôi không đi nổi nữa đâu”, tôi không nói dối, thực sự

tôi không nhấc nổi chân nữa rồi, lớn đến từng này tuổi đầu nhưng chưa bao giờ

tôi phải đi quãng đường xa như thế.

“Nàng là con heo phải không? Sao mới đi được một lát đã

không lê nổi chân nữa rồi?”, Âu Dương Huyền lại lần nữa châm chọc tôi không

thương tiếc.

“Âu Dương Huyền! Huynh không thể nói dễ nghe hơn chút được hả”,

lửa giận đùng đùng bốc cao khiến tôi phải hét lên. Âu Dương Huyền đáng ghét

kia! Cả đời tôi chưa từng nợ nần gì huynh, sao đi đến đâu huynh cũng đối đầu với

tôi thế hả?

Hắn liền trừng mắt nhìn, tôi cũng trợn mắt nhìn lại! Xí!!!

Không chèn ép được tôi đâu! Nhất định hôm nay tôi phải phân thắng bại với

huynh. Tôi phải để cho huynh biết ánh mắt Thượng Quan nữ hiệp đây có sức sát

thương ghê gớm thế nào.

Đúng lúc thắng lợi sắp thuộc về tôi, Âu Dương Huyền đột

nhiên xông đến xốc tôi lên vai.

“A… buông tôi ra!”

Tên đáng ghét này vừa cõng tôi vừa thi triển khinh công bay

lên cao.

Trời ơi! Cứu tôi với! Tôi chết mất thôi! Thượng đế che chở!

Không, phải là Ngọc đế che chở mới đúng. Tóm lại, che chở con đi các ngài ơi!

“Âu Dương Huyền! Huynh bị điên à, buông tôi ra!”

Cố sống cố chết bám chặt vào y phục của Âu Dương Huyền, chỉ

cần tôi lỏng tay chút thôi là mười mấy năm tươi đẹp sống trên cõi đời này xem

như đi tong!

Âu Dương Huyền lại đổi tư thế, ôm chặt tôi trong lòng, cười

gian xảo nói: “Thượng Quan Tình, nếu nàng muốn sống để hưởng thụ bữa trưa nay

thì phải ôm chặt lấy ta”.

Đúng là đồ ác độc. Tuy trong lòng vô cùng bức bối, nhưng tôi

lại nhớ tới câu tục ngữ: Sống chung dưới một mái nhà không thể không chịu nhịn,

kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt.

Giờ thì tôi chỉ có thể liều mình túm chặt lấy Âu Dương Huyền

mà thôi. Không có bất kỳ hành động gây rối nào, tôi cứ ôm Âu Dương Huyền, gối đầu

lên vai huynh ấy, chẳng phải đi bộ trên đường nữa, lại được nghỉ ngơi. Thực ra

cũng tuyệt vời đấy chứ.

Trực giác mách bảo tôi rằng, lúc này chắc chắn Âu Dương Huyền

đang cười.

Huynh ấy cười… trông cũng khá đẹp trai.

Không kiềm chế được, tôi ngước lên ngắm nhìn gương mặt huynh

ấy.

Quả nhiên huynh ấy đang cười, đúng là nụ cười đó rất dễ coi,

ngập tràn hương vị của ánh mặt trời. Chỉ là, tôi đột nhiên phát hiện khoảng

cách giữa tôi và huynh ấy gần nhau đến lạ thường.

Mặt tôi chợt đỏ lên, khoảng cách thế này thường sẽ xuất hiện

khi những cặp đôi đang chuẩn bị hôn nhau. Gần, gần mặt Âu Dương Huyền lắm rồi.

Bầu không khí mờ ám này là gì vậy?

Tôi muốn kháng cự khi khuôn mặt huynh ấy đang mỗi lúc một gần

hơn, nhưng cơ thể lại cứng đờ, không thể nhúc nhích. Ngay đến trái tim cũng

đang đập loạn nhịp, không thể nào khống chế được. Đúng lúc tôi cho rằng Âu

Dương Huyền sẽ hôn mình, thì đột nhiên lại thấy tiếng Âu Dương Thiếu Nhân vọng

tới: “A Huyền! Đệ mệt rồi, có cần huynh thay cho không?”.

Tôi ngoái đầu nhìn, thấy khuôn mặt đang âm thầm chịu đựng của

Âu Dương Thiếu Nhân. Trông cứ như huynh ấy đang muốn đi vệ sinh vậy.

“Rắc, rắc!”, có lẽ vì đột nhiên bị tiếng của Âu Dương Thiếu

Nhân hù dọa mà tôi và Âu Dương Huyền đều không kịp phản ứng với sự cố tiếp

theo. Sau một hồi mặt mũi tối tăm, sao mọc đầy đầu, tôi mới nhận ra sự thật đau

buồn… chúng tôi vừa rơi từ trên cây xuống.

“Huyền huynh! Huynh không sao chứ?”, lách ra khỏi nhà tù

mang tên Âu Dương Huyền, tôi lo lắng vội hỏi, tên tiểu tử này sao cứ ôm tôi

trong lòng như thế, tình nguyện làm chiếc đệm di động mỗi khi tôi đáp đất hả.

Chết tiệt! Huynh không biết là tôi rất nặng sao?

“Không sao, nhưng nàng nặng quá”, Âu Dương Huyền lại điềm

nhiên như không nhìn tôi.

Nếu phải lo cho tên tiểu tử này thì quả là lo bò trắng răng.

Tôi đứng dậy, vô tình đưa mắt nhìn cây đại thụ trước mặt, đột

nhiên phát hiện trên cây có khắc một dấu hiệu rất lạ!

Nếu tôi đoán không lầm, đây chính là ký hiệu mũi tên của

Hokage! Như vậy có nghĩa Giang Thần cũng đang ở đây! Hả! Thượng đế ơi! Chia tay

nhau lâu như thế, cuối cùng cũng gặp lại tên đó rồi! Phải đem những chuyện kỳ lạ

mà tôi gặp kể cho cậu ta nghe mới được.

“Này, đồ ngốc! Nàng ngây người cười gì với cái cây kia thế hả?”

“Âu Dương Huyền! Huynh ngậm miệng giùm tôi!”

Đúng là tên tiểu tử đáng chết, bản tính khó mà thay đổi được.

“Tiểu Tình à, hai người đừng cãi nhau nữa được không”, Âu

Dương Y vội chạy đến giảng hòa.

“Những người phiêu bạt giang hồ, có ai mà không cầm theo đao

chứ, nếu không mang đao, chỉ có thể là tiều phu mang bên người dao rựa. Nếu người

không dùng đao, không muốn mang theo đao, thì hãy tìm một người bảo vệ mình khỏi

lưỡi đao vô tình”, có giọng nói oang oang vang lên rất gần. Với cái giọng điệu

như thế, ngoài người của thế kỷ Hai mươi mốt vĩ đại chúng tôi, còn ai có thể

nói hay được thế chứ.

Tôi mỉm cười bí hiểm, quay đầu nói với bốn huynh đệ Âu

Dương: “Ha ha! Tôi gặp lại người quen rồi”.

“Sao nàng lại có người quen ở đây?”, Âu Dương Thiếu Nhân hỏi

lại vẻ khó hiểu.

Tôi mỉm cười không nói, quay người chạy về phía bìa rừng. Mấy

người phía sau cũng vội vã đuổi theo.

Trên đường, tôi gặp một vị đại thúc râu ria xồm xoàm đang tiến

đến. Quạt giấy phe phẩy, tôi hiên ngang nói: “Cây này là ta trồng, đường này là

ta mở, nếu muốn đi qua đây, hãy để lại tiền mãi lộ”.

Vị đại thúc kia ngoài vẻ mặt kinh ngạc, vẫn không quên run rẩy

sợ hãi nói: “Đại hiệp! Đại hiệp tha mạng”.

Ha ha! Ha ha! Buồn cười quá!

“Thôi được, thôi được, niệm tình thái độ của bạn học Giang

thành khẩn như thế, bổn nữ hiệp tha cho đấy”.

Chiếc quạt đột nhiên khép lại, vị đại thúc kia cuối cùng

cũng nhìn rõ khuôn mặt tôi. Liền đưa tay tháo bộ râu xồm xoàm, rồi nói vẻ ai

oán: “Thượng Quan Tình, lần sau không được dọa người như thế đâu nhé”.

Vị đại thúc kia xoay người hô biến, biến trở lại thành Giang

Thần.

Trong ánh mắt kinh ngạc của bốn huynh đệ Âu Dương, tôi chạy

đến kéo tay Giang Thần, hào hứng nói với cậu ta: “Tiểu tử, hiện tại đại tỷ đã

trà trộn thành công, sau này chỉ cần theo đại tỷ đây là được rồi!”

Cố nhân trùng phùng hả? Đúng là khiến tôi vô cùng kích động.

Phải ôn lại chuyện cũ mới được!

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 19

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 19
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...