Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phía Cuối Núi Xanh – Chương 66: Chương 56: Gặp lại sau hai tháng xa cách

Phía Cuối Núi Xanh

Tác giả: Kính Trung Thư
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bên phía Cố Diểu lại chẳng hề hay biết gì về cuộc chạm trán tình cờ tại hầm gửi xe tối nay.

Do ngồi ở ghế phụ bị khuất tầm nhìn, cộng thêm ánh sáng lờ mờ xung quanh, cô hoàn toàn không phát hiện chiếc Audi A6 vừa lướt qua chính là xe của vị lãnh đạo nọ.

Nếu như nhận ra, chắc chắn cô sẽ không thể nào giữ được vẻ thản nhiên đến thế.

Tất nhiên, đó là chuyện của sau này.

Sau khi mua sắm tại trung tâm thương mại, Cố Diểu nhìn thấy xe của Tiêu Dữ đỗ ngay ở lối ra cửa phía Đông.

Cô thoáng chút ngạc nhiên.

Anh vẫn chưa đi sao?

Phớt lờ biểu cảm của cô, Tiêu Dữ mỉm cười tiến lên định xách giúp túi đồ nhưng bị cô lịch sự từ chối.

“Tôi tự xách được rồi, anh còn có việc gì sao?” Cố Diểu hỏi.

Vài phút trước, anh vừa nhận được một cuộc điện thoại, phải lên đường đi công tác gấp.

Tiêu Dữ bất đắc dĩ giải thích: “Trợ lý đã đặt xong vé máy bay tối nay, chỉ còn hai tiếng nữa là khởi hành. Tôi không kịp quay về chỗ ở nên định đưa cô về trước, sau đó gửi xe tạm ở khu chung cư của cô, ngày mai sẽ cho người của công ty qua lấy.”

Bãi đỗ xe của khu chung cư khá rộng rãi, có điều phí gửi xe hơi đắt một chút.

Cố Diểu cũng không quá bận tâm, xem như thuận tiện giúp đỡ người ta.

“Được, lát nữa tôi sẽ báo với bảo vệ một tiếng, nhưng chắc là anh sẽ phải đăng ký thông tin căn cước đấy.”

Thấy cô không có vẻ gì là khó xử, Tiêu Dữ mới hoàn toàn yên tâm.

Hai mươi phút sau, chiếc xe rẽ vào khu chung cư.

Trước khi đi, anh đưa chìa khóa xe cho cô: “Cảm ơn nhé, lại làm phiền cô nữa rồi.”

“Không có gì đâu, việc nhỏ ấy mà.”

Cô gái mỉm cười rồi xoay người bước vào sảnh tòa nhà.

Tình tiết vặt vãnh này nhanh chóng bị cô quẳng ra khỏi đầu.

Bận rộn thêm hai ngày nữa, cho đến tận cuối tuần, Cố Diểu mới sực nhớ ra xe của sếp Tiêu hình như vẫn đang nằm chình ình trong khu nhà mình.

Đã bảo ngày hôm sau tới lấy, vậy mà chẳng thấy bóng dáng ai là sao?

Cô hoang mang gửi một tin nhắn * hỏi thăm tình hình.

Nửa tiếng sau, đối phương mới hồi âm.

Tiêu Dữ: [Dạo này mải tiếp đón mấy nhà đầu tư nên bận tối tăm mặt mày. Xin lỗi nhé, tôi sẽ bảo trợ lý liên hệ với cô để lấy xe ngay.]

Lời lẽ của đối phương tràn đầy vẻ áy náy và hối lỗi, điều này khiến Cố Diểu cảm thấy hơi ngại. Dù sao phí đỗ xe cũng là người ta tự trả, cô đâu mất mát gì.

Nhưng ngay sau đó, cô bất chợt nhớ ra một chuyện rắc rối khác.

Thứ sáu tuần trước, phòng Tài vụ đột ngột thông báo đơn vị bắt đầu đợt thanh tra quyết toán kéo dài một tuần, do đó khoản tiền thanh toán cuối cho công ty Diệu Khách có lẽ phải trì hoãn thêm khoảng năm ngày làm việc.

Phòng Tài vụ hy vọng cô có thể trực tiếp đến công ty đối tác để trao đổi, xem liệu họ có thể thông cảm hay không. Nếu không thể thì sẽ phải làm đơn xin bồi thường phí vi phạm hợp đồng.

Số tiền tuy không lớn, nhưng quy trình thì vô cùng rườm rà.

Nào là viết báo cáo, rồi chạy từ tầng trên xuống tầng dưới để xin từng chữ ký phê duyệt, chẳng biết phải đợi đến bao giờ mới xong.

Cố Diểu hiểu rõ nỗi khổ của đồng nghiệp bên phòng Tài vụ. Do đó, việc gì giúp được cô sẽ cố gắng hết sức.

Hơn nữa, những chuyện liên quan đến hợp đồng và dòng tiền, tốt nhất vẫn nên gặp mặt bàn bạc trực tiếp.

Nghĩ vậy, Cố Diểu bèn nhắn tin đề xuất: [Nếu sếp Tiêu tin tưởng vào tay lái của tôi, thì tôi có thể lái xe đến công ty cho anh. Sẵn tiện chúng ta bàn bạc luôn về khoản thanh toán cuối cùng của dự án.]

Tại văn phòng Tổng Giám đốc.

Tiêu Dữ vừa đọc xong tin nhắn thì trợ lý đã gõ cửa, thông báo có một khách hàng quan trọng đang đợi ở phòng tiếp tân.

Thời gian gấp gáp, anh trực tiếp trả lời bằng tin nhắn thoại: [Vất vả cho cô rồi, đi đường nhớ chú ý an toàn nhé.]

[Vâng.]

Tắt điện thoại, Cố Diểu lập tức bắt tay vào chuẩn bị bữa trưa.

Ăn xong, cô thay một bộ đồ khác rồi nhanh chóng xuống lầu.

Từ mùa hè năm nhất đại học, cô đã tranh thủ đi thi bằng lái xe. Dù bình thường ít khi cầm lái, nhưng nhờ kỹ thuật lái ổn định mà việc di chuyển trong thành phố về cơ bản là không có vấn đề gì.

Thế nhưng, đúng là khi con người ta quá tự tin, ông trời thường sẽ giáng cho một “cú tát” để giúp họ tỉnh ngộ.

Nửa chặng đường đầu trôi qua êm đềm.

Cho đến khi băng qua một ngã tư, chiếc SUV xuôi theo dòng xe rẽ vào đường ngách. Đúng lúc hệ thống dẫn đường vừa báo đang quy hoạch lại lộ trình, thì ngay giây tiếp theo, trong tầm mắt cô đột nhiên xuất hiện một chiếc Audi màu đen.

Biển số xe quen thuộc đến mức cô thậm chí có thể đọc ngược lại.

Người ngồi trong xe là…?

Nhận ra một khả năng nào đó, trái tim Cố Diểu khẽ thắt lại. Cô vội vàng giảm tốc độ để giữ khoảng cách an toàn.

Ngặt nỗi, chưa kịp nới rộng khoảng cách thì biến cố bất ngờ ập đến.

Chẳng rõ tình hình ra sao, phía sau xe bỗng nhiên bị va chạm mạnh. Chỉ nghe thấy một tiếng “rầm” vang lên, hệ thống trên xe phát ra cảnh báo phanh khẩn cấp. Cùng lúc đó, dưới tác động của lực đẩy, đầu chiếc SUV và đuôi chiếc Audi đã ép chặt vào nhau không một kẽ hở.

Tông trúng đuôi xe mất rồi!

Đầu óc Cố Diểu lập tức trở nên trống rỗng.

Đến khi cô kịp phản ứng lại, những chủ xe phía trước bị liên lụy đã bắt đầu bước xuống xe, miệng liên tục buông lời càu nhàu mắng chửi.

Tài xế của chiếc Audi A6 đang gọi điện báo cảnh sát giao thông.

Theo nhận định ban đầu, trách nhiệm hoàn toàn thuộc về chiếc xe gây tai nạn phía sau cùng. Điều rắc rối duy nhất lúc này là thủ tục bảo hiểm.

Và còn cả chuyện… lát nữa làm sao để tránh mặt vị lãnh đạo kia nữa.

Sau hai tháng xa cách, gặp lại nhau trong hoàn cảnh này quả thực vô cùng gượng gạo.

Chẳng còn cách nào khác, Cố Diểu tắt máy, cầm điện thoại rồi mở cửa ghế lái bước xuống.

Cô không thể cứ trốn trong xe giả chết được, việc gì cần làm vẫn phải làm.

Chụp ảnh hiện trường, sau đó tuyệt vọng báo cáo tình hình với sếp Tiêu.

Chiếc xe cưng của anh bị người ta tông vào rồi.

Trải qua phen này chắc chắn sẽ để lại bóng ma tâm lý, e rằng ít nhất nửa năm tới cô chẳng dám chạm vào vô lăng nữa.

Khoảng mười phút sau, cảnh sát giao thông có mặt và bắt đầu điều phối hiện trường vụ va chạm một cách bài bản.

Cố Diểu đứng bên lề đường, vừa gửi định vị cho Tiêu Dữ xong thì nghe thấy phía sau có người gọi tên mình.

Quay người lại, hóa ra là Từ Mặc.

Tim cô bỗng “thịch” một tiếng.

Xong đời rồi!

Từ Mặc sải bước đến trước mặt cô, chỉ tay về phía một chiếc xe sedan màu đen đang đỗ cách đó không xa: “Cô đưa thông tin liên lạc của chủ xe cho tôi, lát nữa cứ để tài xế thay mặt xử lý. Cô lên xe kia trước đi, định đi đâu chúng tôi sẽ đưa cô đi, cũng tiện đường thôi.”

Chúng tôi…

“Bí thư Chu… có ở trên xe không?” Cô rụt rè hỏi.

Nhìn ra sự lúng túng hiện rõ trên nét mặt cô gái, Từ Mặc mỉm cười: “Cũng đâu phải ngày đầu tiên quen biết Bí thư Chu, đừng gò bó quá, lên xe đi.”

Không.

Có đánh chết cô cũng không lên chiếc xe đó.

Cố Diểu lắc đầu nguầy nguậy, ánh mắt lộ rõ sự kháng cự.

Lạ thật đấy.

Hôm nay cô gái này bị làm sao vậy?

Chẳng lẽ đã hạ quyết tâm từ nay về sau cắt đứt quan hệ, không dính dáng gì tới lãnh đạo nữa hay sao?

Từ Mặc chưa có người yêu nên chẳng thể hiểu nổi tâm lý của phụ nữ.

Thôi vậy.

Anh ta khẽ thở dài, vừa định bấm điện thoại báo cáo tình hình thì đúng lúc này, màn hình điện thoại trên tay Cố Diểu bỗng sáng lên.

Có tin nhắn đến.

Cô cụp mắt, nhấn vào xem.

Chu Chính Lương: [Lên xe.]

“…”

Vẻn vẹn hai chữ súc tích, nhưng lại mang theo một áp lực uy nghiêm khiến người ta không thể khước từ.

Cố Diểu cảm thấy da đầu tê rần. Trong lòng rõ ràng rất kháng cự, nhưng lại không thể tự chủ hành động.

Giống như học trò sợ giáo viên, việc này dường như đã trở thành bản năng.

Tạm gác lại những chuyện khác, hình như từ lúc quen biết đến nay, cô chưa từng dám làm trái lệnh người đàn ông này lần nào.

Duy nhất chỉ có đêm đó.

Câu nói “xin lỗi, tôi không muốn làm mất thời gian của anh” chính là điều huy hoàng nhất trong suốt sự nghiệp công chức của đồng chí Tiểu Cố.

Tiếc thay, anh hùng không nhắc lại thời oanh liệt.

Lúc này đây, dưới sức ép vô hình truyền đến qua màn hình điện thoại, một công chức quèn không có tiếng nói như cô chỉ đành ngậm ngùi bước về phía chiếc xe sedan.

Cửa sau mở ra.

Cô gái lề mề leo lên xe.

Vừa ổn định chỗ ngồi, một ánh nhìn nóng bỏng và sâu thẳm đã lập tức rơi xuống người cô.

“Có bị thương ở đâu không?” Chu Chính Lương hỏi.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Lãnh đạo
Chương 2: Phản kháng
Chương 3: Ý nghĩa
Chương 4: Bí thư Chu không ăn thịt người
Chương 5: Anh không nên khắt khe với cô
Chương 6: Đồng chí Tiểu Cố quá ngây thơ
Chương 7: Chiêu trò
Chương 8: Chặn đầu xe
Chương 9: Hai mươi phút
Chương 10: Phòng 901
Chương 11: Giả vờ không quen
Chương 12: Đổi phòng
Chương 13: Chút tâm tư của đồng chí Tiểu Cố
Chương 14: Chênh lệch tuổi tác
Chương 15: Ăn uống thanh đạm
Chương 16: Áo khoác nam giới
Chương 17: Né tránh hiềm nghi
Chương 18: Ưu tiên phụ nữ
Chương 19: Có quan điểm thế nào về hôn nhân
Chương 20: Hồng Môn Yến
Chương 21: Thỏa thuận tiền hôn nhân
Chương 22: Phúc phần ở phía sau
Chương 23: Lấy lòng lãnh đạo
Chương 24: Yêu mà không có được
Chương 25: Chiến thuật tâm lý
Chương 26: Dưa chín ép
Chương 27: Chính tam phẩm
Chương 28: Tiểu Cố có con mắt tinh đời
Chương 29: Bát nước hắt đi không thể lấy lại
Chương 30: Cậu ta không xứng với em
Chương 31: Sự bảo vệ của anh
Chương 32: Sợ tôi lắm à?
Chương 33: Hiện đang độc thân
Chương 34: Cô sẽ tỏa sáng khi được trao cơ hội (1)
Chương 35: Cô sẽ tỏa sáng khi được trao cơ hội (2)
Chương 36: Hồi đại học anh có yêu đương gì không? (1)
Chương 37: Hồi đại học anh có yêu đương gì không? (2)
Chương 38: Nói đỡ vài câu (1)
Chương 39: Nói đỡ vài câu (2)
Chương 40: Nặng lòng với tình cũ
Chương 41: Còn muốn ăn gì nữa?
Chương 42: Quan hệ thân thiết
Chương 43: Sự lãng mạn hiếm hoi (1)
Chương 44: Sự lãng mạn hiếm hoi (2)
Chương 45: Đã có người mình thích (1)
Chương 46: Đã có người mình thích (2)
Chương 47: Khó theo đuổi (1)
Chương 48: Khó theo đuổi (2)
Chương 49: Yêu từ cái nhìn đầu tiên (1)
Chương 50: Yêu từ cái nhìn đầu tiên (2)
Chương 51: Có nhiều chuyện không thể làm theo ý mình
Chương 52: Môn đăng hộ đối
Chương 53: Xem mắt
Chương 54: Tình hình gần đây của cô
Chương 55: Tình cờ chạm mặt
Chương 56: Gặp lại sau hai tháng xa cách
Chương 57: Trước mềm mỏng, sau cứng rắn
Chương 58: Xuống địa phương khảo sát
Chương 59: Động đất
Chương 60: Là anh
Chương 61: Con đường anh đi không dễ dàng như người ngoài vẫn tưởng
Chương 62: Sức hút
Chương 63: Vận đào hoa
Chương 64: Cái tát
Chương 65: Bôi thuốc
Chương 66: Không phải người tốt
Chương 67: Tâm nguyên thành hiện thực (1)
Chương 68: Tâm nguyện thành hiện thực (2)
Chương 69: Sắp xảy ra chuyện tày đình (1)
Chương 70: Sắp xảy ra chuyện tày đình (2)
Chương 71: Mật ngọt hóa thạch tím
Chương 72: Điều chuyển công tác
Chương 73: Kế hoạch B
Chương 74: Bước đầu tiên thất bại
Chương 75: Bước thứ hai toàn thắng
Chương 76: Thời hạn nửa năm
Chương 77: Tăng ca
Chương 78: Trải lòng (1)
Chương 79: Trải lòng (2)
Chương 80: Tật xấu của đồng chí Tiểu Cố
Chương 81: Thuận theo tự nhiên
Chương 82: Bữa tiệc (1)
Chương 83: Bữa tiệc (2)
Chương 84: Cơm rang dứa
Chương 85: Chung chăn gối
Chương 86: Bài kiểm tra đột xuất
Chương 87: Nhầm lẫn tai hại
Chương 88: Viết kiểm điểm
Chương 89: Đàn ông đứng tuổi rất hẹp hòi
Chương 90: Hình bóng in dấu trong tim
Chương 91: Tín vật định tình
Chương 92: Trên đời này thiếu gì đàn ông ưu tú?
Chương 93: Làm theo tiếng gọi con tim (1)
Chương 94: Làm theo tiếng gọi con tim (2)
Chương 95: Quyến luyến
Chương 96: Đáng bị chỉnh đốn
Chương 97: Đánh úp
Chương 98: Ưu tú về mọi mặt
Chương 99: Chúc mừng sinh nhật (1)
Chương 100: Chúc mừng sinh nhật (2)
Chương 101: Phần thi của đồng chí Tiểu Cố
Chương 102: Cháu là bạn trai của cô ấy
Chương 103: Ba quy định
Chương 104: Song hỷ lâm môn
Chương 105: Tiệc chiêu đãi
Chương 106: Thuốc hối hận (1)
Chương 107: Thuốc hối hận (2)
Chương 108: Người mới, người cũ
Chương 109: Mượn hơi men làm càn
Chương 110: Chỉ thuộc về em
Chương 111: Đối đầu trực diện
Chương 112: Đơn tố cáo nặc danh
Chương 113: Phản đối
Chương 114: Hòa giải
Chương 115: Tư tưởng truyền thống
Chương 116: Hãm hại
Chương 117: Ván cờ
Chương 118: Gia thế của anh
Chương 119: Nói chuyện
Chương 120: Lời mời đặc biệt
Chương 121: Cố nhân trùng phùng
Chương 122: Bài học xương máu
Chương 123: Thăm nhà
Chương 124: Thấu hiểu nỗi lòng dân đen
Chương 125: Cam kết của anh
Chương 126: Nhà họ Chu
Chương 127: Dịu dàng và ngọt ngào đến lạ
Chương 128: Về nhà
Chương 129: Vòng quay mặt trời
Chương 130: Cái kết (Hoàn chính văn)
Chương 131: Ngoại truyện 1: Đón bà xã về nhà
Chương 132: Ngoại truyện 2: Vượt ba cửa ải
Chương 133: Ngoại truyện 3: Về chuyện con cái
Chương 134: Ngoại truyện 4: Niềm vui bất ngờ
Chương 135: Ngoại truyện 5: Viên mãn

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phía Cuối Núi Xanh
Chương 56: Gặp lại sau hai tháng xa cách

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 56: Gặp lại sau hai tháng xa cách
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...