Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phía Cuối Núi Xanh – Chương 46: Chương 36: Hồi đại học anh có yêu đương gì không? (1)

Phía Cuối Núi Xanh

Tác giả: Kính Trung Thư
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Suốt bốn mươi phút thuyết trình, cả căn phòng im phăng phắc, tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng kim rơi.

Bầu không khí quá đỗi nghiêm trang khiến Cố Diểu buộc phải chú trọng vào hiệu suất. Phía sau còn có phần đặt câu hỏi của các vị lãnh đạo, cô không thể để thời gian trôi qua quá sít sao.

Thế nhưng, muốn giảng giải tường tận về hệ thống thì trước tiên cô phải thả lỏng tâm trí. Có điều, sự hiện diện của vị lãnh đạo cấp cao kia rõ ràng đã khiến việc này trở nên khó khăn hơn bội phần.

Phần trình bày kết thúc, Cố Diểu tạm thời tắt mic, cầm cốc nước bên cạnh nhấp vài ngụm nhỏ rồi kiên nhẫn chờ đợi.

Mãi không thấy phía dưới có động tĩnh gì, cô đang thầm thắc mắc thì từ đầu dây video trực tuyến, một giọng nói trầm thấp, từ tốn vang lên.

Chu Chính Lương lật xem tài liệu tính năng hệ thống, kết hợp với những gì vừa quan sát thực tế, anh nhanh chóng chỉ ra điểm mấu chốt: “Việc đẩy thông tin cảnh báo bất thường đến tất cả các địa chỉ IP nội bộ được cân nhắc dựa trên khía cạnh nào?”

Lãnh đạo đúng là lãnh đạo, vừa mở lời đã sắc bén như vậy.

Cố Diểu xốc lại tinh thần, nhìn xuống đám đông phía dưới rồi dõng dạc trả lời: “Có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia. Một khi đã có người mộng tưởng phát tài trong bóng tối thì sao có thể để kẻ đó lén lút hưởng lợi một mình? Công khai cho thiên hạ cùng biết, để cho người người đều có phần, chẳng phải sẽ tốt hơn sao?”

Dứt lời, cả phòng họp chìm trong tĩnh lặng.

Mấy vị lãnh đạo ngồi đó như thể bị điểm huyệt, ai nấy cứng đờ, gần như không thể cử động.

Con bé này đang nói cái quái gì thế?

Hứa Đông Bình chậm chạp đảo mắt, quan sát phản ứng của những người xung quanh.

Quả nhiên, mọi người đều đồng loạt lộ vẻ chấn động, nhưng tuyệt nhiên không một ai dám ho he.

Bầu không khí gượng gạo ấy chẳng rõ kéo dài bao lâu. Mãi cho đến khi từ trong màn hình video truyền đến tiếng cười của Chu Chính Lương.

Một tiếng cười cực khẽ.

Rất khó phân định cảm xúc từ âm thanh chẳng chút gợn sóng này.

Thế nhưng lọt vào tai của Chủ nhiệm Ủy ban Cải cách và Phát triển, tiếng cười đó lại giống như âm thanh rút kiếm ra khỏi bao.

Một khi hệ thống mới này được đưa vào sử dụng, e rằng người đứng đầu như ông ta lúc nào cũng phải lấy mình làm gương, mỗi ngày tự xét lại bản thân ba lượt mới yên ổn.

Trên thực tế, lời nói vừa rồi của cô gái nhỏ nghe qua thì có vẻ ngông cuồng, nhưng suy cho cùng lại là “thuốc đắng dã tật”.

Những điều mà vị lãnh đạo cấp cao kia muốn nghe, cô không chỉ nói riêng với anh, mà còn muốn tất thảy cán bộ ở đây phải cùng nghe cho rõ.

Thật là kích thích.

Cố Diểu khẽ thở ra một hơi nhẹ nhõm. Ngay khoảnh khắc hoàn thành sứ mệnh, cô bỗng cảm thấy một niềm vinh dự chưa từng có.

Lúc sắp kết thúc thì Từ Mặc cầm tài liệu vào cho lãnh đạo ký tên. Qua loa phát thanh của thiết bị, ngòi bút máy lướt trên mặt giấy tạo ra những âm thanh ma sát rất nhỏ. Trong không gian im lặng bao trùm, nét chữ cứng cáp và mạnh mẽ hiện lên phía dưới trang giấy.

Chu Chính Lương bình thản đóng tập hồ sơ lại, lên tiếng hỏi những người còn lại: “Về phương thức đẩy thông tin cảnh báo, các đồng chí thấy thế nào?”

Chuyện gì phải đến tất sẽ đến. Người đầu tiên “đứng mũi chịu sào” đương nhiên là vị Chủ nhiệm nọ. Sau khi ổn định lại tâm trí, ông bắt đầu trình bày ý kiến:

“Tính năng tự kiểm tra này mới được thiết lập, có lẽ nên để các bộ ban ngành dùng thử một thời gian, nếu không có ý kiến sửa đổi gì thì mới phổ biến rộng rãi cho toàn bộ hệ thống hành chính.”

Lời vừa thốt ra, những người khác cũng lập tức nhao nhao phụ họa.

Lòng vòng một hồi, hóa ra cũng là đồng ý với phương thức gửi thông báo ở giai đoạn hiện tại. Nhưng điều kiện tiên quyết là phải có một khoảng thời gian đệm.

Đúng là cáo già.

Nếu trong quá trình dùng thử thật sự có người đưa ra vấn đề này nọ, thì chẳng phải lại tốn công sửa chữa chắp vá, cuối cùng khiến cho ngày hệ thống được phổ biến chính thức trở nên xa vời vợi hay sao?

Đang thầm oán trách, cô bỗng nghe thấy vị lãnh đạo bên kia màn hình dứt khoát đưa ra chỉ thị: “Thời hạn đúng hai tháng, sau khi kết thúc giai đoạn dùng thử, lập tức cập nhật trên toàn hệ thống.”

“Vâng, nội bộ chúng tôi nhất định sẽ chấp hành.”

Lời đã nói đến mức này, Chủ nhiệm cũng chẳng dám có ý kiến gì thêm.

Trong nửa tiếng đồng hồ thảo luận còn lại, Chu Chính Lương vì còn công vụ khác cần xử lý nên không tiếp tục tham gia.

Trước khi ngắt kết nối, anh thản nhiên để lại một câu: “Việc cải cách hệ thống đã bước đầu hình thành sơ bộ. Trong lúc tinh giản và hoàn thiện các tính năng, đừng quên ghi nhận công lao của cấp cơ sở.”

Cố Diểu kinh ngạc ngước mắt nhìn lên.

Không ngờ, một vị lãnh đạo tầm cỡ như vậy mà lại…

Lời này hiển nhiên là nói cho trưởng ban Mạnh nghe.

Thế nhưng người trong cuộc chưa kịp lên tiếng, Chủ nhiệm đã nhanh nhảu bày tỏ thái độ: “Bí thư Chu cứ yên tâm, các bộ phận của Ủy ban Cải cách và Phát triển luôn thưởng phạt phân minh. Lần này Tiểu Cố đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ nên dĩ nhiên phải được khen thưởng.”

Mạnh Trường Quân nãy giờ vẫn im hơi lặng tiếng, lúc này chỉ cười mà không nói gì, ánh mắt nhìn cô gái nhỏ tràn đầy vẻ tán thưởng.

Trưởng phòng Hứa trông thấy cảnh này lại càng nhìn Cố Diểu bằng con mắt khác.

Trong lòng thầm nghĩ, cô bé này tuổi đời còn trẻ mà làm việc cẩn thẩn, đáng tin, đúng là một “mầm non” đầy triển vọng. Nếu sau này còn được Bí thư Chu chiếu cố thì tiền đồ hẳn sẽ rất rộng mở đây.

Phải thừa nhận một điều, ngay từ đầu ông đã không nhìn lầm người.

Nhưng chuyện nào ra chuyện đó. So với những lời khen suông, điều Cố Diểu quan tâm hơn cả là phần thưởng cụ thể sẽ là gì? Nghỉ phép có lương hay là tiền thưởng?

Tiếc thay, đều không phải.

Sau khi tan họp, trưởng ban Mạnh gọi cô vào văn phòng, thông báo một tin tức chấn động: “Tiểu Cố có muốn trải nghiệm môi trường làm việc mới không?”

Môi trường mới!

Ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu cô là: chẳng lẽ cái miệng quạ đen của mình lại linh nghiệm thật sao?

Thấy cô có vẻ đờ đẫn, Mạnh Trường Quân nở nụ cười ôn hòa rồi đi thẳng vào vấn đề: “Bên Thành ủy đang trống một vị trí về an toàn thông tin. Đãi ngộ so với hiện tại không chênh lệch là bao, nhưng chắc chắn sẽ có lợi cho sự phát triển sau này của cô hơn.”

Cố Diểu vẫn chưa hiểu lắm.

Xét theo chức trách và nội dung công việc, chỉ có tiếp tục ở lại Phòng Dự án mới có thể phát huy tối đa sở trường chuyên môn của cô.

Tại sao mọi người lại nghĩ chuyển đến Thành ủy sẽ tốt hơn?

Trong lúc cô còn đang suy tư, Mạnh Trường Quân lại nói tiếp: “Nếu tạm thời chưa quyết định được thì cứ cân nhắc thêm, chuyện này không vội.”

Rõ ràng cô chưa thốt ra lời nào, nhưng đối phương dường như thấu tận tâm can, biết rõ cô đang nghĩ gì.

Cố Diểu gật đầu: “Cảm ơn trưởng ban Mạnh đã chỉ bảo, tôi sẽ suy nghĩ kỹ và sớm đưa ra câu trả lời.”

“Đừng áp lực quá, cứ thuận theo lòng mình là được.”

Ý là việc điều chuyển công tác hoàn toàn dựa trên sự tự nguyện. Nếu cô không muốn thì không ai có thể cưỡng ép.

Tối hôm đó, Cố Diểu trăn trở mãi mà vẫn chưa đưa ra được quyết định. Cuối cùng, cô quyết định gọi điện xin ý kiến của vị cán bộ già nhà mình.

Lúc này, ông bà Cố đang ngồi xem tivi ở phòng khách.

Thấy con gái gọi đến, Cố Kính Minh cầm điều khiển hạ thấp âm lượng, rồi bắt máy dưới cái nhìn của vợ.

“Bố ơi, con có chuyện này muốn nói.”

Lặng lẽ nghe con gái kể hết ngọn ngành, Cố Kính Minh trầm tư vài giây rồi hỏi xem ý định của cô thế nào.

Cố Diểu chống cằm, khẽ phồng má rồi thẳng thắn đáp: “Vị trí an toàn thông tin đó, nói trắng ra là một công việc nhàn hạ.”

“Nhàn với không nhàn cái gì.”

Chủ nhiệm Cố lập tức uốn nắn lại tư tưởng của cô: “Dù là vị trí nhàn hạ thì cũng có giá trị và ý nghĩa tồn tại của nó. Con còn trẻ, không được quá kiêu ngạo, phải biết tôn trọng mọi vị trí công tác.”

“Bố hiểu lầm ý con rồi.”

Cô ngồi thẳng lưng lên rồi giải thích: “Con chỉ lo nhỡ đâu chuyển đến Thành ủy rồi lại nhận ra công việc đó không hợp với mình thì phải làm sao.”

Trên thực tế, cô sợ mình sẽ bị môi trường nhà nhã chiều hư, nhưng không tiện nói huỵch tẹt ra với bố.

Không ai hiểu con bằng mẹ.

Cô giáo Thẩm gần như chỉ mất một giây để nắm bắt được ẩn ý sau lời nói của con gái. Bà đón lấy điện thoại từ tay chồng rồi nói thẳng: “Dù con đưa ra quyết định gì thì bố mẹ cũng đều ủng hộ. Ở lại đơn vị cũ cũng tốt, chuyển công tác cũng hay, quan trọng là con phải hành động ra sao để không thẹn với sự lựa chọn của chính mình.”

Mẹ nói rất đúng.

Nhận được câu trả lời vừa ý, tâm trạng của Cố Diểu lập tức được giải tỏa.

Sau khi cúp máy, Cố Kính Minh tắt màn hình điện thoại, ngồi xếp bằng trên sofa rồi khiêm tốn thỉnh giáo vợ: “Sao bà có thể nhìn thấu tâm tư của con gái ngay vậy?”

Từ nhỏ đến lớn, con gái họ đã là người rất có chủ kiến, vậy nên cuộc gọi vừa rồi chỉ là muốn được nghe cha mẹ công nhận mà thôi.

Cô giáo Thẩm khẽ hừ một tiếng, tỏ ý không muốn dạy.

Dạy cho lão già này xong thì mình hết bài sao?

Có hâm mới làm vậy.

Chủ nhiệm Cố nghẹn lời.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Lãnh đạo
Chương 2: Phản kháng
Chương 3: Ý nghĩa
Chương 4: Bí thư Chu không ăn thịt người
Chương 5: Anh không nên khắt khe với cô
Chương 6: Đồng chí Tiểu Cố quá ngây thơ
Chương 7: Chiêu trò
Chương 8: Chặn đầu xe
Chương 9: Hai mươi phút
Chương 10: Phòng 901
Chương 11: Giả vờ không quen
Chương 12: Đổi phòng
Chương 13: Chút tâm tư của đồng chí Tiểu Cố
Chương 14: Chênh lệch tuổi tác
Chương 15: Ăn uống thanh đạm
Chương 16: Áo khoác nam giới
Chương 17: Né tránh hiềm nghi
Chương 18: Ưu tiên phụ nữ
Chương 19: Có quan điểm thế nào về hôn nhân
Chương 20: Hồng Môn Yến
Chương 21: Thỏa thuận tiền hôn nhân
Chương 22: Phúc phần ở phía sau
Chương 23: Lấy lòng lãnh đạo
Chương 24: Yêu mà không có được
Chương 25: Chiến thuật tâm lý
Chương 26: Dưa chín ép
Chương 27: Chính tam phẩm
Chương 28: Tiểu Cố có con mắt tinh đời
Chương 29: Bát nước hắt đi không thể lấy lại
Chương 30: Cậu ta không xứng với em
Chương 31: Sự bảo vệ của anh
Chương 32: Sợ tôi lắm à?
Chương 33: Hiện đang độc thân
Chương 34: Cô sẽ tỏa sáng khi được trao cơ hội (1)
Chương 35: Cô sẽ tỏa sáng khi được trao cơ hội (2)
Chương 36: Hồi đại học anh có yêu đương gì không? (1)
Chương 37: Hồi đại học anh có yêu đương gì không? (2)
Chương 38: Nói đỡ vài câu (1)
Chương 39: Nói đỡ vài câu (2)
Chương 40: Nặng lòng với tình cũ
Chương 41: Còn muốn ăn gì nữa?
Chương 42: Quan hệ thân thiết
Chương 43: Sự lãng mạn hiếm hoi (1)
Chương 44: Sự lãng mạn hiếm hoi (2)
Chương 45: Đã có người mình thích (1)
Chương 46: Đã có người mình thích (2)
Chương 47: Khó theo đuổi (1)
Chương 48: Khó theo đuổi (2)
Chương 49: Yêu từ cái nhìn đầu tiên (1)
Chương 50: Yêu từ cái nhìn đầu tiên (2)
Chương 51: Có nhiều chuyện không thể làm theo ý mình
Chương 52: Môn đăng hộ đối
Chương 53: Xem mắt
Chương 54: Tình hình gần đây của cô
Chương 55: Tình cờ chạm mặt
Chương 56: Gặp lại sau hai tháng xa cách
Chương 57: Trước mềm mỏng, sau cứng rắn
Chương 58: Xuống địa phương khảo sát
Chương 59: Động đất
Chương 60: Là anh
Chương 61: Con đường anh đi không dễ dàng như người ngoài vẫn tưởng
Chương 62: Sức hút
Chương 63: Vận đào hoa
Chương 64: Cái tát
Chương 65: Bôi thuốc
Chương 66: Không phải người tốt
Chương 67: Tâm nguyên thành hiện thực (1)
Chương 68: Tâm nguyện thành hiện thực (2)
Chương 69: Sắp xảy ra chuyện tày đình (1)
Chương 70: Sắp xảy ra chuyện tày đình (2)
Chương 71: Mật ngọt hóa thạch tím
Chương 72: Điều chuyển công tác
Chương 73: Kế hoạch B
Chương 74: Bước đầu tiên thất bại
Chương 75: Bước thứ hai toàn thắng
Chương 76: Thời hạn nửa năm
Chương 77: Tăng ca
Chương 78: Trải lòng (1)
Chương 79: Trải lòng (2)
Chương 80: Tật xấu của đồng chí Tiểu Cố
Chương 81: Thuận theo tự nhiên
Chương 82: Bữa tiệc (1)
Chương 83: Bữa tiệc (2)
Chương 84: Cơm rang dứa
Chương 85: Chung chăn gối
Chương 86: Bài kiểm tra đột xuất
Chương 87: Nhầm lẫn tai hại
Chương 88: Viết kiểm điểm
Chương 89: Đàn ông đứng tuổi rất hẹp hòi
Chương 90: Hình bóng in dấu trong tim
Chương 91: Tín vật định tình
Chương 92: Trên đời này thiếu gì đàn ông ưu tú?
Chương 93: Làm theo tiếng gọi con tim (1)
Chương 94: Làm theo tiếng gọi con tim (2)
Chương 95: Quyến luyến
Chương 96: Đáng bị chỉnh đốn
Chương 97: Đánh úp
Chương 98: Ưu tú về mọi mặt
Chương 99: Chúc mừng sinh nhật (1)
Chương 100: Chúc mừng sinh nhật (2)
Chương 101: Phần thi của đồng chí Tiểu Cố
Chương 102: Cháu là bạn trai của cô ấy
Chương 103: Ba quy định
Chương 104: Song hỷ lâm môn
Chương 105: Tiệc chiêu đãi
Chương 106: Thuốc hối hận (1)
Chương 107: Thuốc hối hận (2)
Chương 108: Người mới, người cũ
Chương 109: Mượn hơi men làm càn
Chương 110: Chỉ thuộc về em
Chương 111: Đối đầu trực diện
Chương 112: Đơn tố cáo nặc danh
Chương 113: Phản đối
Chương 114: Hòa giải
Chương 115: Tư tưởng truyền thống
Chương 116: Hãm hại
Chương 117: Ván cờ
Chương 118: Gia thế của anh
Chương 119: Nói chuyện
Chương 120: Lời mời đặc biệt
Chương 121: Cố nhân trùng phùng
Chương 122: Bài học xương máu
Chương 123: Thăm nhà
Chương 124: Thấu hiểu nỗi lòng dân đen
Chương 125: Cam kết của anh
Chương 126: Nhà họ Chu
Chương 127: Dịu dàng và ngọt ngào đến lạ
Chương 128: Về nhà
Chương 129: Vòng quay mặt trời
Chương 130: Cái kết (Hoàn chính văn)
Chương 131: Ngoại truyện 1: Đón bà xã về nhà
Chương 132: Ngoại truyện 2: Vượt ba cửa ải
Chương 133: Ngoại truyện 3: Về chuyện con cái
Chương 134: Ngoại truyện 4: Niềm vui bất ngờ
Chương 135: Ngoại truyện 5: Viên mãn

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phía Cuối Núi Xanh
Chương 36: Hồi đại học anh có yêu đương gì không? (1)

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 36: Hồi đại học anh có yêu đương gì không? (1)
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...