Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phi Tử Của Ca Ca – Chương 120

Phi Tử Của Ca Ca

Tác giả: Tất Minh Vũ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Hoàng huynh…” Ngạo Mai thở nhẹ một tiếng. Không thể để cho tỷ tỷ vẫn quỳ mãi như vậy được, lặn lội đường xa mệt nhọc, còn có mới vừa rồi bị đả thương, tỷ tỷ thật không chịu nỗi nữa!

“Hãy bình thân!” Sau khi làm lắng dịu tâm tình của chính mình, Hạng Ngạo Thiên xoay người lại.

“Tạ ơn Hoàng thượng!” Mai Tuyết Tình đứng dậy, “Dân nữ đến thỉnh an Hoàng thượng, dân nữ đi!” Một khuôn mặt hé mở nụ cười, lớn mật nhìn Hạng Ngạo Thiên. Không có chút gì sợ hãi, cũng không có oán hận, không có cảm giác thương tổn, cứ như vậy bình thản nhìn chăm chú vào Hạng Ngạo Thiên. Thật sự phảng phất, giống như bọn họ vốn là hai người xa lạ! Hạng Ngạo Thiên trong lòng vô cùng thống khổ trái tim như co thắt lại. Khoảng cách giữa hắn cùng nàng thật là càng ngày càng xa rồi! Không biết, sau khi hắn xử lý hết tất cả mọi chuyện, lại đi tìm nàng, còn có thể hay không, còn có thể bắt kịp bước chân của nàng hay không? Tình nhi, ủy khuất cho nàng rồi! Bất luận nàng là thật sự quên ta, hay là giả vờ, ta cũng sẽ không trách nàng!

Mai Tuyết Tình quay đầu, cằm hếch lên cao, tinh thần phấn chấn tay dắt theo Truy Nguyệt, cởi bỏ dây cương trên người Truy Nguyệt, vỗ vỗ lên lưng nó “Truy Nguyệt, ngươi cũng tự do rồi, nghĩ muốn đi nơi nào, thì cứ đi đến nơi đó đi!” Sau đó, nàng cũng không quay đầu lại tiêu sái rời đi, thân ảnh đơn bạc dần biến mất trong sương mù buổi sớm…

Bạch điêu còn đang xoay lượn vòng vòng trên đầu Mai Tuyết Tình … Nó một bước cũng không rời kiên trì bay đuổi theo chủ nhân!

Truy Nguyệt “hí hí” kêu lên hai tiếng, cũng tung vó cất bước đuổi theo hình bóng của nàng.....

Trong nháy mắt xoay người lại, Mai Tuyết Tình rốt cục không nhịn được nước mắt mặc sức rơi xuống lả chả…

Xem ra, súc sinh so với con người còn có chút hiểu được cảm tình hả!

Hạng Ngạo Thiên gọi Hàn Thanh, ghé vào bên tai hắn nói vài câu, Hàn Thanh lĩnh mệnh rời đi. Rất nhanh, vài con khoái mã cũng biến mất trong tầm nhìn của mọi người…

Trần Nhất Kiếm bên tai Ngạo Mai nói nhỏ vài câu, Ngạo Mai kinh ngạc há hốc miệng. Sau đó, Trần Nhất Kiếm hướng về phía Hạng Ngạo Thiên cáo biệt, xoay người lên ngựa, suất lĩnh binh lính của mình, cũng tiêu tan vô tung vô ảnh.

Ngạo Mai vẻ mặt kinh ngạc nhìn vào trong mắt Hạng Ngạo Thiên. Ngạo Mai kéo hắn qua bên cạnh, thanh âm nhỏ nhẹ chỉ vừa đủ hai người mới có thể nghe được, nói cho hắn biết một tin tức khiếp sợ.

“Trần Nhất Kiếm nói, tỷ tỷ mang thai rồi!”

“Cái gì?” Hạng Ngạo Thiên kinh hô lên tiếng. Ý thức được chính mình thất thố, hắn lập ổn định lại tâm tình trở nên bình tĩnh.

“Nghi phi, ngươi nhân tiện cứ ở lại chỗ này đi! Trong cung còn có việc!” Phi thân lên ngựa, giơ roi rời đi. Ra khỏi đông trang, hắn quay đầu ngựa lại, theo hướng Mai Tuyết Tình truy đuổi tới. Rất nhanh, hắn cùng Hàn Thanh, Trần Nhất Kiếm nhân mã hội hợp cùng nhau.

“Theo ta thấy, chư vị cũng nên quay về đi, ta mang nàng ta đi là được rồi!” Trần Nhất Kiếm đưa ra đề nghị, “Mặc dù vốn là chuyện nhà của ngươi, nhưng là đứng ở lập trường bằng hữu, ta có thể chiếu cố nàng ấy, mọi chuyện sau này liên quan đến nàng ấy để ta dàn xếp là được rồi!”

“Đa tạ!” Hạng Ngạo Thiên hai tay ôm quyền, “Ta đem vài tên thị vệ này giao cho ngươi, để bọn họ trà trộn vào trong đội ngũ của ngươi, âm thầm chiếu cố nàng!”

“Xem ra, ngươi hay là không tin ta hả!” Trần Nhất Kiếm cười ha ha, “Ngươi là không tin ta, hay là rất lo lắng cho nàng?”

Hạng Ngạo Thiên trên mặt thoáng chốc ửng một màu đỏ sậm.

Một tháng sau. Thiên Long Hoàng triều bên trong ngự thư phòng.

“Hoàng thượng, biên cảnh thị vệ gởi thư đến!” Hàn Thanh cung kính trình lên.

Xem xong thư tín, Hạng Ngạo Thiên đôi mày kiếm thoáng giãn ra một ít.

“Hàn Thanh, truyền Khai thái y tới gặp Trẫm!”

Hạng Ngạo Thiên thuận tiện đem tin tức tiết lộ cho Hàn Thanh, “Tình nhi hiện đang sống cùng với cả nhà Hứa Sơn! Nàng đã có bốn người cùng bầu bạn trong những tháng ngày mang thai rồi!” Hạng Ngạo Thiên che dấu không được nở nụ cười, trong nụ cười nọ mang theo nỗi niềm hạnh phúc của người sắp thành phụ thân.

Hàn Thanh nhìn Hoàng thượng thấy long nhan ngày càng dần dần gầy gò, rốt cục không nhịn được nói, “Hoàng thượng, ty chức có chuyện không biết có nên nói hay không?”

“Nói đi, ngươi với ta trong lúc có người ngoài, trước mặt mọi người vốn là quân thần, kì thực ngươi chính là huynh đệ, cái gì có nên nói hay không!” Cảm tình giữa Hạng Ngạo Thiên và Hàn Thanh không đơn giản chỉ là quan hệ quân thần, mà như huynh đệ thân cận.

“Đáng nói thì nói, không nên nói cũng phải nói, Trẫm cũng không trách phạt ngươi!”

Hàn Thanh cố lấy hết dũng khí.

“Hoàng thượng, ty chức cảm giác được cần phải cho công chúa biết chân tướng, nếu không đối với nàng thật có chút không công bằng!”

“Không được, chuyện này không thể nói cho nàng!” Hạng Ngạo Thiên lập tức bác bỏ đề nghị vừa rồi của Hàn Thanh, “Để cho nàng biết càng ít, thì càng an toàn!”

Hàn Thanh bất đắc dĩ rời đi thỉnh Khai thái y đến.

Một lát sau, Khai thái y đứng ở trước long án, lẳng lặng nghe Hạng Ngạo Thiên phân phó, sau đó lĩnh mệnh rời đi.

“Hàn Thanh… Ngươi còn có việc gì sao?” Hạng Ngạo Thiên thấy Hàn Thanh chậm chạp không có lui ra liền hỏi.

“Hoàng thượng, việc sắc phong Nghi phi làm hoàng hậu, nhất định phải triệu cáo thiên hạ sao? Giấy không gói được lửa! Công chúa biết rồi sẽ càng thương tâm hơn!” Hàn Thanh chính là cảm giác được, Hoàng thượng thật có chút quá trớn.

Hạng Ngạo Thiên biết, công chúa trong lời hắn nói thực tế chính là Mai Tuyết Tình.

“Không chỉ triệu cáo thiên hạ, Trẫm còn muốn đại xá thiên hạ!” Hạng Ngạo Thiên nói chắc như đinh đóng cột, “Chỉ có như thế, mới có thể mau chóng chấm dứt trò chơi này!” Hạng Ngạo Thiên đưa ánh mắt nhìn Hàn Thanh “Hy vọng ngươi có thể hiểu“.

“Đối với đông trang tiểu viện vẫn phái người ngầm ngầm theo sát chứ?” Hạng Ngạo Thiên lo lắng hỏi.

“Dạ vẫn luôn giám sát!” Hàn Thanh đáp lời.

“Ngạo Mai gần đây thế nào?” Hạng Ngạo Thiên biết, bởi vì chuyện của Tình nhi, Ngạo Mai tức giận, bây giờ cơ bản sẽ không hồi cung nữa rồi.

“Từ sau khi Nghi phi tiến vào đông trang, Ngạo Mai công chúa cũng không có trở về, nàng vẫn ngụ lại ở trong cửa hàng!”

Xem ra Tình nhi vừa đi, sự vui vẻ ở hậu cung cũng không còn, đông trang tiểu viện cũng không còn vui vẻ, nhân tiện ngay cả hắn trong lòng sung sướng cũng đều tan mất.

Hạng Ngạo Thiên thở dài một hơi. “Trẫm bây giờ đúng là người thân xa lánh! Cũng đáng trở thành kẻ cô đơn rồi!”

“Hoàng thượng…” Hàn Thanh không biết nên như thế nào an ủi.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phi Tử Của Ca Ca
Chương 120

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 120
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...