Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

PHÉP TẮC THƯỢNG VỊ – Chương 51

PHÉP TẮC THƯỢNG VỊ

Tác giả: Lạc Bút Thanh Hoan
Lượt đọc: 105
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong văn phòng của chủ tịch tập đoàn Giang Thị, Giang Dĩ Nhu hai mắt đẫm lệ hướng về Giang Dĩ Thành cầu tình. “Anh ơi, anh yên tâm! Lần này em đến Hong Kong là bí mật, không ai biết, sẽ không có ai biết tin tức về em đâu!”

Giang Dĩ Thành có chút đau đầu, ảnh chụp người phụ nữ trên tờ báo tuy là mơ hồ không nhìn rõ, nhưng nếu gặp người có tâm điều tra, thì vẫn rất có khả năng đoán ra được trên ảnh chụp là ai.

Chuyện xấu hổ của Giang Dĩ Nhu cũng không bung ra quá lớn, Giang Dĩ Thành nhận được tin tức thì đã phải khẩn cấp xử lý suốt đêm, dùng rất nhiều thủ đoạn mới áp xuống được bên phía truyền thông, không đến mức để Giang thị chịu quá nhiều ảnh hưởng tai hại.

Nhưng luôn có vài cánh báo chí vì muốn giật tít câu người đọc, nên đã tuôn ra tin tức một cô gái họ Giang bị công nhân làm vườn đánh thuốc cưỡng hiếp, chẳng qua hình ảnh của Giang Dĩ Nhu trên ảnh chụp được làm mờ, trong nội dung cũng không đề cập chữ nào đến Giang thị, không lộ mặt của Giang Dĩ Nhu, vừa không đắc tội với Giang thị, lại còn gây được sự chú ý của độc giả.

Giang Dĩ Thành bấm một dãy số trên điện thoại: “Liên hệ với mấy tòa soạn, nói bọn họ liệu đó mà làm.”

Giang Dĩ Nhu cắn môi, khuôn mặt nhu mì tràn đầy cảm giác xấu hổ cùng không cam lòng.

“Anh, cảm ơn anh đã giúp em giải quyết chuyện này.” Nói xong, Giang Dĩ Nhu lại khóc hai hàng nước mắt.

Cô ta vậy mà lại bị cái tên đàn ông ghê tởm đó thao đến vài lần!

Chỉ cần nghĩ đến chuyện này, cô ta khó chịu đến mức toàn thân ngứa ngáy.

Trên khuôn mặt trầm ổn của Giang Dĩ Thành hiếm thấy lại hiện lên một tia sắc lạnh.

“Tôi không phải vì cô, mà là vì Giang thị, nói đi, cô lén đến Hong Kong, lại mang theo rượu vang đỏ có chứa thuốc, rốt cuộc là định làm gì?”

Nội tâm Giang Dĩ Nhu giãy giụa một chút, dựa vào năng lực của Giang Dĩ Thành, hẳn là đã sớm đoán được cô đi để làm gì, nếu cô còn nói lời giả dối, nói không chừng chỉ càng chọc giận Giang Dĩ Thành. Toàn bộ quyền lực của Giang thị đều nằm trong tay Giang Dĩ Thành, ông Giang và vợ đã lui về sau màn, cô ta dám chọc ai chứ không thể chọc Giang Dĩ Thành được.

“Anh à, em thật sự không thể rời xa Đông Thần được, em...em nhất thời mù quáng. Nhưng em thật sự không ngờ sự việc lại trở thành như vậy.”

Không ngờ Giản Đông Thần tình nguyện chịu đựng sự khó chịu do thuốc gây ra, cũng không chạm vào cô, ngược lại còn để tên đàn ông đê tiện kia nhặt được tiện nghi!

Giang Dĩ Nhu khóc đến hoa lê đái vũ.

Giang Dĩ Thành cười lạnh một tiếng, không giận mà tự uy.

“Cô là không xa được Giản Đông Thần, hay là không muốn liên hôn? Giang Dĩ Nhu, năm đó khi Giang thị nhận nuôi cô, cô đã mười hai tuổi, cô biết rõ ràng Giang thị vì sao lại nhận nuôi cô, không ai ép buộc cô, hết thảy đều do chính cô lựa chọn, sao nào? Hiện tại nên là lúc để cô thực hiện nhiệm vụ của mình, nhưng cô lại không tình nguyện?”

Lời nói trần trụi của Giang Dĩ Thành đã chọc thủng tâm tư Giang Dĩ Nhu, sắc mặt của cô ta trở nên trắng bệch.

Năm đó, vì để trở thành con gái trong gia đình hào môn nên đã cố gắng tự đề cử bản thân, bố mẹ Giang vì thế mới chọn trúng cô ta.

Nhưng khi đó chỉ vì ước muốn tiến vào hào môn nên cô ta thuận miệng hứa hẹn mọi điều, cô ta cho rằng chỉ cần cô ta ngoan ngoãn lấy lòng, biểu hiện ưu tú, Giang gia liền sẽ luyến tiếc cô ta, sẽ cho cô ta một tương lai tốt đẹp!

“Anh, em không phải không muốn, chỉ là.... chỉ là vì cái gì lại gả em cho lão già khú đế như vậy!? Em còn trẻ! Em không thể… em không muốn!” Giang Dĩ Nhu có chút cuồng loạn, lớp trang điểm tinh xảo đã bị nước mắt cuốn trôi, không còn là bộ dáng của một thục nữ danh viện, ngược lại lại giống như một kẻ điên đang khóc la om sòm.

Giang Dĩ Thành vứt tờ báo trên bàn vào thùng rác, dường như chỉ nhìn thêm chút thôi cũng đã ô uế mắt của hắn.

“Giang thị không phải đã vì cô mà chọn một người đàn ông tương xứng đó sao, sau đó là do chính cô thấy Giản thị xuống dốc nên mới chủ động đề nghị từ hôn, không phải sao? Hiện tại cô đã không còn lựa chọn khác rồi.”

Giang Dĩ Nhu không còn lời nào để nói.

Giang Dĩ Thành bị nháo loạn khiến cho phiền lòng, hắn nhìn đồng hồ, hắn còn cuộc hẹn với Hàn Đình về vụ kiện liên quan đến trấn Lục Thành, không có thời gian nghe Giang Dĩ Nhu khóc lóc kể lể, vì thế hắn đứng lên, chỉnh lại tây trang, lạnh lùng nói: “Tốt nhất là cô nên ngẫm nghĩ cho kỹ, sắp tới không cần ra khỏi cửa, chuyện ở IRIS giao cho người khác, còn bản thân chờ gả là được rồi.”

Giang Dĩ Nhu luống cuống.

Mọi người đều biết loại con gái nuôi ở nhà hào môn giống như cô, chỉ mang được cái tiếng vẻ vang, thực chất lại không có một phần tài sản nào, gả cho người giàu mới là con đường tốt nhất!

IRIS chính là công ty mà cô ta đã nỗ lực thật lâu mới có thể xin được từ Giang Dĩ Thành, cô ta không thể bỏ nó được! Chính là nhờ có cái công ty trên danh nghĩa này, đám phụ nữ trong giới thượng lưu mới có chút xem trọng cô ta!

“Không được. Anh, em xin anh! Xin anh! Đừng lấy đi IRIS mà!”

Giang Dĩ Nhu giữ chặt tay áo của Giang Dĩ Thành, Giang Dĩ Thành có chút không kiên nhẫn lại lần nữa nhìn đồng hồ.

IRIS là công ty thiết kế do Giang thị sáng lập, Giang Dĩ Nhu là tổng giám đốc trên danh nghĩa của IRIS, cho cô ta đứng tên âu cũng là để cho cô ta chút mặt mũi. Nhưng năng lực của Giang Dĩ Nhu không cao, ở trong nghề thiết kế không có chút danh tiếng nào, phương diện quản lý kinh doanh cũng vô cùng kém cỏi, IRIS ở trong tay cô ta không chỉ không có gì khởi sắc, ngược lại còn liên tục tổn thất, cũng may nhờ có cây đại thụ là Giang thị nên mới có thể sống đến bây giờ.

Giang Dĩ Thành lấy một tờ giấy trên bàn ném đến người Giang Dĩ Nhu.

“Nếu muốn lấy lại IRIS, thì phải để tôi thấy được năng lực của cô.”

Quý Du Nhiên kinh hỷ nhìn tờ quảng cáo trên tay, đây là cô vừa mới phát hiện trên bàn làm việc của Giản Đông Thần.

Là tấm quảng cáo mời gọi các nhà thiết kế cho thị trấn Lục Thành.

Quý Du Nhiên cẩn thận đọc, ban tổ chức là chính quyền thành phố A, người dự thi có thể là cá nhân hoặc xí nghiệp, người chiến thắng không những nhận được một khoản tiền thưởng vô cùng lớn cùng vinh quang chiến thắng, quan trọng nhất chính là có thể có được tư cách trở thành người thiết kế chính cho hạng mục thị trấn Lục Thành về sau.

Đối với một người thường xuyên nhận được giải thưởng từ các cuộc thi từ lớn đến bé như Quý Du Nhiên mà nói, cuộc thi này quá ư là phù hợp với cô, một cơ hội tốt vô cùng.

Giản Đông Thần ngẩng đầu từ tập văn kiện, ánh mắt thoáng nhìn qua khóe miệng mang theo nụ cười của cô gái đang ngồi trên sô pha, ánh mắt sáng rỡ nhìn chằm chằm một tờ áp phích, thật hiếm khi thấy cô không ôm máy tính bảng để

vě vě.

Bộ dáng chuyên chú mà vui sướng, thế mà hắn lại thấy cực kỳ đáng yêu.

Chân mày Giản Đông Thần nhăn lại, dời đi ánh mắt.

Xem ra thời gian một tháng hình như hơi lâu, lâu đến mức hắn cảm thấy có chút luyến tiếc cô gái này.

Loại cảm xúc không nên xuất hiện này, cần sớm phải chặt đứt.

Đúng vậy, chỉ còn mấy ngày nữa là hết rồi.

Quý Du Nhiên ngay lập tức bắt tay vào làm, cô nhân lúc Giản Đông Thần mở cuộc họp buổi chiều, thì chạy đến cục Công Thương đăng ký một văn phòng làm việc tư nhân, cũng may gian chung cư kia của Cảnh Hách Phàm có thể dùng để đăng ký làm địa điểm công ty được, quá trình đăng ký đơn giản, tiết kiệm cho cô không ít thời gian.

Sau khi hoàn tất mọi thủ tục, lại nhận được cuộc gọi từ Hồ Mộc Mộc hẹn cô đi ăn cơm, hai người hẹn gặp tại nhà hàng Tây hôm trước.

“Tớ nghỉ việc rồi!”

Hồ Mộc Mộc nâng ly rượu vang đỏ lên, uống một ngụm to!

Quý Du Nhiên bất đắc dĩ, tính tình Hồ Mộc Mộc ngay thẳng, đến công ty nào làm cũng không được lâu dài, nếu không phải là cãi nhau với cấp trên thì chính là bị đồng nghiệp xa lánh, tốt nghiệp mấy năm nay đã đổi qua không biết bao nhiêu công ty.

“Hắc Sơn Lão Yêu nếu không bồi thường tiền cho tớ, tớ nhất định sẽ kiện lên sở lao động! Du Nhiên, cậu ăn đi! Hôm nay tớ bao tất!”

Hồ Mộc Mộc vỗ vỗ túi tiền, nhìn rất có cảm giác nhà giàu mới nổi.

Quý Du Nhiên đang cân nhắc có nên bảo Hồ Mộc Mộc đến công ty tư nhân của mình làm việc hay không, thì thấy Hàn Đình từ trên tầng hai của nhà hàng bước xuống.

Bốn mắt nhìn nhau, Hàn Đình nói gì đó với người trợ lý đi sau lưng, sau đó liền tiến tới bên bàn của Quý Du Nhiên.

“Du Nhiên! Du Nhiên! Soái ca! Hình như chính là anh luật sư hôm bữa!”

Hồ Mộc Mộc còn đang điên cuồng ám chỉ Quý Du Nhiên nhìn soái ca, soái ca liền tới ngồi ở bàn các cô rồi.

“Trùng hợp thật.” Quý Du Nhiên chào hỏi.

Hàn Đình nhàn nhạt gật đầu: “Ừ, thật trùng hợp.”

Hồ Mộc Mộc không hiểu ra sao: “Các người… quen nhau à?”

Cô nàng dùng ánh mắt kiểu như “Sao cậu không kể chuyện này cho tớ biết” nhìn về phía Quý Du Nhiên.

Quý Du Nhiên làm lơ ánh mắt dò hỏi của Hồ Mộc Mộc, cô nhìn về phía Hàn Đình: “Hàn luật sư thường tới nơi này sao?”

Hàn Đình gật đầu: “Văn phòng luật sư ở tầng trên, nên nhân viên sẽ dùng cơm trưa công ty ở đây.”

Hồ Mộc Mộc suýt chút nữa là phun ra một búng máu.

“Cơm công ty có thể xa xỉ đến vậy sao? Xin hỏi văn phòng luật sư các anh còn tuyển người không vậy? Tôi vừa mới thất nghiệp! Chuyện gì cũng có thể làm!”

Hồ Mộc Mộc vốn chỉ là nói giỡn, không ngờ tới là Hàn Đình nghiêm túc suy nghĩ trong giây lát, sau đó đưa danh thiếp cho Hồ Mộc Mộc: “Cô có thể tới thử xem, nhưng phải hoàn toàn dựa vào thực lực, chứ không nói gì tới quan hệ.”

Trở lại cao ốc Giản Ảnh, Giản Đông Thần vẫn chưa họp xong, Quý Du Nhiên một mình về lại phòng nghỉ tiếp tục vẽ tranh, vẽ vài nét bút, cô mở ra một khung ảnh mới, nghiêm túc hạ xuống từng nét vẽ.

10 phút sau, một khuôn mặt giống như đúc, tác phẩm ký họa nhân vật đã được hoàn thành.

Hàn Đình nhìn di động, là từ một dãy số điện thoại xa lạ gửi tới một tin nhắn, trong đó không có nội dung chữ, mà chỉ có một tấm hình.

Hình vẽ một người đàn ông văn nhã sạch sẽ, mang cặp kính gọng vàng, rõ ràng chỉ có vài đường đơn giản, nhưng lại khắc họa rất rõ nét các góc cạnh khuôn mặt, vô cùng tinh xảo.

Ký tên, Nhiên Nhi tiểu thư.

Hàn Đình hơi cong khóe môi, ra lệnh cho thư ký: “Rửa tấm này ra rồi đóng khung cho tôi.”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

CHƯƠNG 1 : Phép tắc thượng vị
CHƯƠNG 2 : Phép tắc thượng vị
CHƯƠNG 3 : Phép tắc thượng vị
CHƯƠNG 4 :
CHƯƠNG 5 :
Chương 6:
Chương 7:
Chương 8:
CHƯƠNG 9 :
CHƯƠNG 10 :
CHƯƠNG 11 :
CHƯƠNG 12 :
CHƯƠNG 13 :
CHƯƠNG 14 :
CHƯƠNG 15 :
CHƯƠNG 16 :
CHƯƠNG 17 :
CHƯƠNG 18
CHƯƠNG 19
CHƯƠNG 20:
CHƯƠNG 21
CHƯƠNG 22
CHƯƠNG 23
Chương 24:
Chương 25:
Chương 26:
Chương 27:
Chương 28:
Chương 29:
Chương 30:
Chương 31:
Chương 32:
Chương 33:
Chương 34:
Chương 35:
Chương 36:
Chương 37:
Chương 38:
Chương 39:
Chương 40:
Chương 41:
Chương 42:
Chương 43:
CHƯƠNG 44 :
CHƯƠNG 45 :
CHƯƠNG 46 :
CHƯƠNG 47 :
CHƯƠNG 48 :
CHƯƠNG 49 :
CHƯƠNG 50 :
CHƯƠNG 51 :
CHƯƠNG 52 :
CHƯƠNG 53 :
CHƯƠNG 54 :
CHƯƠNG 55 :
CHƯƠNG 56 :
CHƯƠNG 57 :
CHƯƠNG 58 :
CHƯƠNG 59 :
CHƯƠNG 60 :
CHƯƠNG 61 :
CHƯƠNG 62 :
CHƯƠNG 63 :
CHƯƠNG 64 :
CHƯƠNG 65 :
CHƯƠNG 66 :
CHƯƠNG 67 :
CHƯƠNG 68 :
CHƯƠNG 69 :
CHƯƠNG 70 :
CHƯƠNG 71 :
CHƯƠNG 72 :
CHƯƠNG 73 :
CHƯƠNG 74 :
CHƯƠNG 75 :
CHƯƠNG 76 :
CHƯƠNG 77 :
CHƯƠNG 78 :
CHƯƠNG 79 :
CHƯƠNG 80 :
CHƯƠNG 81 :
CHƯƠNG 82 :
CHƯƠNG 83 :
CHƯƠNG 84 :
CHƯƠNG 85 :
CHƯƠNG 86 :
CHƯƠNG 87 :
CHƯƠNG 88 :
CHƯƠNG 89 :
CHƯƠNG 90 :
CHƯƠNG 91 :
CHƯƠNG 92 :
CHƯƠNG 93 :
CHƯƠNG 94 :
CHƯƠNG 95 :
CHƯƠNG 96 :
CHƯƠNG 97 :
CHƯƠNG 98 :
CHƯƠNG 99 :
CHƯƠNG 100 :
CHƯƠNG 101 :
CHƯƠNG 102 :
CHƯƠNG 103 :
CHƯƠNG 104 :
CHƯƠNG 105 :
CHƯƠNG 106 :
CHƯƠNG 107 :
CHƯƠNG 108 :
CHƯƠNG 109 :
CHƯƠNG 110 :
CHƯƠNG 111 :
CHƯƠNG 112 :
CHƯƠNG 113 :
CHƯƠNG 114 :
CHƯƠNG 115 :
CHƯƠNG 116 :
CHƯƠNG 117 :
CHƯƠNG 118 :
CHƯƠNG 119 :
CHƯƠNG 120 :
CHƯƠNG 121 :
CHƯƠNG 122 :
CHƯƠNG 123 :
CHƯƠNG 124 :
CHƯƠNG 125 :
CHƯƠNG 126 :
CHƯƠNG 127 :
CHƯƠNG 128 :
CHƯƠNG 129 :
CHƯƠNG 130 :
CHƯƠNG 131 :
CHƯƠNG 132 :
CHƯƠNG 133 :
CHƯƠNG 134 :
CHƯƠNG 135 :
CHƯƠNG 136 :
CHƯƠNG 137 :
CHƯƠNG 138 :
CHƯƠNG 139 :
CHƯƠNG 140 :
CHƯƠNG 141 :
CHƯƠNG 142 :
CHƯƠNG 143 :
CHƯƠNG 144 :
CHƯƠNG 145 :
CHƯƠNG 146 :
CHƯƠNG 147 :
CHƯƠNG 148 :
CHƯƠNG 149 :
CHƯƠNG 150 :
CHƯƠNG 151 :
CHƯƠNG 152 :
CHƯƠNG 153 :
CHƯƠNG 154 :
CHƯƠNG 155 :
CHƯƠNG 156 :
CHƯƠNG 157 :
CHƯƠNG 158 :
CHƯƠNG 159 :
CHƯƠNG 160 :
CHƯƠNG 161 :
CHƯƠNG 162 :
CHƯƠNG 163 :
CHƯƠNG 164 :
CHƯƠNG 165 :
CHƯƠNG 166 :
CHƯƠNG 167 :
CHƯƠNG 168 :
CHƯƠNG 169 :
Chương 170: Phiên Ngoại: Tuần Trăng Mật Của Bảy Người (01)
Chương 171: Phiên Ngoại: Tuần Trăng Mật Của Bảy Người (02)
Chương 172: Phiên Ngoại: Tuần Trăng Mật Của Bảy Người (03)
Chương 173: Phiên Ngoại: Tết Thiếu Nhi (1)
Chương 174: Phiên ngoại: tết thiếu nhi (2)
Chương 175: Phiên ngoại: Cảnh Tông – Ethan (1)
Chương 176: Phiên ngoại: Cảnh Tông – Ethan (2)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
PHÉP TẮC THƯỢNG VỊ
CHƯƠNG 51 :

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
CHƯƠNG 51 :
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...